Mẹ Kiều vừa phát điên dọn dẹp vụn mì tôm, vừa chửi rủa ầm ĩ: “Nó thì là con gái cái gì? Tao không có đứa con gái này!”
“Nó chính là tới đòi nợ!”
Cha Kiều cau mày, lão ta phát hiện bây giờ mẹ Kiều ngày càng lải nhải.
Không muốn nghe mẹ Kiều lải nhải, cha Kiều đi vào thư phòng.
Kiều Thiến Văn đã sớm lén lút đi ra từ cửa sau, cô ta đi tìm mấy anh em nhà họ Kiều về dạy dỗ Kiều Kha.
Kiều Kha ngồi trên giường trong phòng, trên mặt là vẻ khiếp sợ không thể kìm nén.
Trong tay cô đang cầm một hạt châu bằng ngọc màu xám trắng buộc dây đỏ, là thứ cô vừa mới tháo từ trên cổ xuống.
Hạt ngọc này quả thực là đồ của cô.
Nhưng không phải là thứ mà cô 20 tuổi hiện tại sở hữu, mà là thứ 5 năm sau cô mới có được.
Dưới sự dẫn dắt khó hiểu, Kiều Kha cắn nát ngón tay, nhỏ máu trong tay vào hạt ngọc.
Máu tươi được hạt ngọc hấp thụ, chớp mắt đã chìm vào ngón trỏ đang bị thương của Kiều Kha.
Rất nhanh Kiều Kha đã biết hạt ngọc này là gì: Niết Bàn Châu.
Lúc đó Kiều Thiến Văn dùng điện thoại cục gạch đập chết cô, máu chảy rất nhiều thấm vào Niết Bàn Châu.
Sau khi Niết Bàn Châu được đánh thức đã nhận chủ, cô mới có cơ hội trùng sinh lần này.
Nhưng mỗi một viên Niết Bàn Châu cũng chỉ có một lần niết bàn, sau đó sẽ trở thành Không gian Linh Tuyền bình thường.
Trong không gian ngoài một giếng linh tuyền ra thì không có thứ gì khác.
Hai mắt Kiều Kha sáng rực, cô rót nước linh tuyền vào cốc rồi uống cạn một hơi.
Cảm nhận một chút, hình như không có cảm giác gì.
Kiều Kha lại uống thêm hai cốc.
Lần này cảm giác đã rõ ràng hơn.
Đau bụng rồi!
Ôm bụng lao xuống lầu đi ngoài suốt một tiếng đồng hồ mới tinh thần sảng khoái, mặt mày hồng hào bước ra từ nhà vệ sinh.
Tiếp đó cô lấy một bộ quần áo để thay, định đi nhà tắm công cộng tắm rửa.
Ở trong nhà vệ sinh suốt một tiếng đồng hồ, chính cô cũng bị ám mùi rồi.
Người vừa ra đến sân đã nghe thấy tiếng Mẹ Kiều sụp đổ la hét ầm ĩ từ phía sau truyền đến: “Á á á á á á á á! Kiều Kha! Mày lăn qua đây cho tao! Có phải mày đi nặng làm tắc bồn cầu rồi không!”
Cửa nhà vệ sinh vừa mở ra, mùi hôi thối lan tỏa khắp phòng khách.
Bước chân Kiều Kha không hề dừng lại, học theo lời bà ta, cố ý nói: “Bà thì có! Tôi đi nhà tắm công cộng tắm đây!”
Mẹ Kiều bịt mũi đuổi theo ra ngoài nhưng nào còn thấy bóng dáng Kiều Kha đâu, bà ta tức giận đến mức không còn giữ nổi thể diện, sụp đổ bật khóc!
Không ở nổi một giây đã phải lăn lê bò toài chạy ra ngoài!
Buổi tối.
Lúc Kiều Kha trở về, ngoài anh cả Kiều ra nước ngoài tu nghiệp, những người khác của nhà họ Kiều đều đã có mặt đông đủ.
Mẹ Kiều nhìn thấy Kiều Kha trở về, nghĩ đến việc mình ở trong nhà vệ sinh cọ rửa cả buổi chiều, khử trùng cả buổi chiều thì tức giận chửi bới: “Mày còn có mặt mũi vác mặt về à!”
Kiều Kha xách đồ bước vào nhà, nhìn thái độ tam đường hội thẩm này của bọn họ: “Sao tôi lại không có mặt mũi vác mặt về?”
Vẻ mặt Kiều Thiến Văn khó xử nói: “Chị ơi, chiều nay trước khi ra ngoài có phải chị làm... tắc nhà vệ sinh rồi không?”
“Mẹ dọn dẹp cả buổi chiều, khử trùng đến tận bây giờ mới dừng lại.”
[Chị ra ngoài mua đồ sao? Lẽ nào tiền bị trộm trong ngăn kéo của mình thật sự là do chị lấy?]
Lần nữa nghe thấy tiếng lòng của Kiều Thiến Văn, ánh mắt Kiều Kha hơi trầm xuống: “Tôi biết các người rất gấp, nhưng trước tiên đừng gấp, tôi mang đồ lên phòng đã.”
Anh ba Kiều là Kiều Quan Cảnh không nối nghiệp cha học y, tốt nghiệp trung cấp xong thì lựa chọn từ bỏ bát cơm sắt do trường phân công, ra xã hội làm ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



