Tôi đang quan sát căn phòng thì nghe Tần Tri khẽ hỏi cha tôi: “Chú Lan, những gì chú nói trước đó đều là thật chứ? Cháu... thật sự không cần phải gả nữa sao?”
Cha gật đầu thật mạnh: “Đương nhiên. Nếu cháu không muốn gả, vậy thì để người khác gả thay cháu.”
“Nhưng... nhưng ai chịu lấy... thứ... thứ đó chứ?” Tần Tri vẫn không dám tin.
Cha kéo tôi đang đứng bên cạnh lại, chỉ vào tôi rồi dứt khoát nói: “Con gái chú chịu!”
Lúc này đầu óc tôi hoàn toàn mơ hồ, chỉ nghe thấy cha ghé sát tai tôi, nhỏ giọng nói: “Con gái, ba ngày nữa con thay Tần Tri xuất giá.”
Không chỉ tôi, mà ngay cả Tần Tri cũng rất kinh ngạc.
“Chú Lan, chú bảo Lan Ân thay cháu gả cho thứ đó sao? Cậu ấy, chắc chắn cậu ấy cũng không bằng lòng đâu.”
Nói rồi Tần Tri dè dặt nhìn về phía tôi, cha tôi vội vàng dùng cùi chỏ huých tôi, nháy mắt ra hiệu cho tôi.
Từ nhỏ tôi đã nương tựa vào cha mà sống, tất nhiên là tôi tin lời ông, cho nên khi nhìn thấy sự mong mỏi thấp thoáng trong ánh mắt của Tần Tri, tôi bất giác gật đầu.
“Ừm, mình bằng lòng.”
Thấy tôi gật đầu đồng ý, cuối cùng trên gương mặt u sầu của Tần Tri cũng nở một nụ cười.
Tần Tri rất lo lắng: “Chuyện, chuyện này sẽ bị cha mẹ cháu phát hiện mất?”
Trên mặt cha tôi nở một nụ cười tự tin khó hiểu: “Chỉ cần làm theo những gì chú nói, cha mẹ cháu sẽ không phát hiện ra đâu.”
Nói rồi cha tôi lấy ra hai tờ bùa chú màu đỏ, ông lần lượt lấy tóc của tôi và Tần Tri gấp vào trong lá bùa, lại đem tờ giấy viết sinh thần bát tự của hai chúng tôi cùng nhét vào trong hai cái túi vải đỏ nho nhỏ.
Sau đó ông đưa túi vải đỏ đựng tóc của Tần Tri cho tôi: “Con gái, mang theo cái túi vải đỏ này sát bên người, đừng tháo xuống.”
“Tần Tri, cháu cũng vậy.” Cha tôi lại giao chiếc túi vải đỏ còn lại cho Tần Tri.
Chúng tôi đều làm theo.
Tiếp theo tôi lại nghe thấy cha nói với Tần Tri: “Nếu cháu muốn trốn khỏi sự kiểm soát của cha mẹ thì hãy nhân đêm nay rời khỏi thôn Vĩnh Phong, trốn đi càng xa càng tốt, trong vòng năm năm đừng quay trở lại.”
Có lẽ Tần Tri thật sự đã nguội lạnh tâm can với cha mẹ mình rồi, cô ấy nghe xong lời cha tôi thì bắt đầu lặng lẽ thu dọn hành lý, hành lý của cô ấy không nhiều, chỉ có một chiếc ba lô.
Tần Tri từng nhút nhát vào giờ phút này lại lấy hết dũng khí, cõng một chiếc ba lô nhỏ bước vào trong màn đêm dày đặc mà không hề ngoảnh đầu lại.
Sau khi Tần Tri đi, tôi liền thay cô ấy tạm thời sinh sống ở nhà họ Tần, điều khiến tôi cảm thấy thắc mắc là, cha mẹ của Tần Tri lại không phát hiện ra nửa điểm bất thường nào.
Họ coi tôi là Tần Tri, ép buộc tôi ba ngày sau xuất giá để đổi lấy sính lễ cho anh trai của Tần Tri.
Thực ra tôi cũng rất tò mò, người mà Tần Tri sắp gả cho là ai, và tại sao cha tôi lại bảo tôi gả thay?
Tuy trong đầu tràn đầy nghi ngờ nhưng tôi biết rõ rằng cha tôi sẽ không hại tôi, hai ngày sau đó tôi đều ngoan ngoãn ở lại nhà họ Tần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


