Cho đến ngày xuất giá, rằm tháng Bảy, tết Trung Nguyên.
Tôi vốn tưởng ngày xuất giá sẽ rất náo nhiệt, nhưng dù nhà họ Tần được trang trí rất vui mừng lại vẫn không có lấy một vị khách nào, vô cùng lạnh lẽo.
Thậm chí thôn dân đi ngang qua đều đi đường vòng, có người còn tức giận nhổ vài bãi nước bọt về phía nhà họ Tần.
“Chậc, người nhà họ Tần thật chẳng ra gì, vì sính lễ mà lại đẩy con gái vào hố lửa, sau này chắc chắn sẽ gặp báo ứng!”
“Ai nói không phải chứ, gả qua đó thì làm gì còn đường sống, haiz, đứa con gái đáng thương.”
Thôn dân đi ngang qua đều không nhịn được buông lời tiếc thương vài câu, những lời của họ chọc cho mẹ Tần đứng ở cửa chửi bới xối xả.
“Tôi thấy các người chính là ghen tị con gái nhà tôi gả được mối tốt, nó là đi hưởng phúc đấy, các người đừng có ăn nói lung tung!”
“Còn để tôi nghe thấy các người nói hươu nói vượn nữa, tôi xé rách miệng các người!”
Hưởng phúc?
Nếu thật sự hưởng phúc thì làm sao lại chọn vào cái đêm âm phong từng trận này để xuất giá?
Tôi khoác áo cưới màu đỏ, bị lụa đỏ che kín hai mắt, mẹ Tần dẫn tôi ngồi vào trong một chiếc xe.
Khi xe khởi động, tôi nghe thấy mẹ Tần nói với cha Tần: “Yên tâm đi, nó bị lụa đỏ che mắt, có chết cũng không tìm được đường về nhà đâu.”
Tôi không cảm thấy quá sợ hãi, bởi vì tôi tin cha mình, tôi chỉ rất khiếp sợ việc cha mẹ của Tần Tri lại có thể đối xử với cô ấy như vậy.
Cô ấy trốn khỏi nhà họ Tần là đúng.
Chiếc xe yên lặng lăn bánh, trong đầu tôi nhớ lại những lời dặn dò của cha lúc trước.
Ông nói cho dù đêm nay xảy ra chuyện gì cũng đều là vì để sau này tôi có thể sống sót, bảo tôi đừng sợ hãi đừng hèn nhát, cũng không được để người chồng thần bí kia biết thân phận thật sự của tôi.
Tôi nắm chặt tay, cha tôi chỉ có mình tôi là con gái, nếu tôi chết đi chắc chắn ông cũng không sống nổi, cho nên dù thế nào tôi cũng phải sống.
Không biết chiếc xe chạy về hướng nào, trong suốt quãng đường tôi thậm chí không cảm nhận được xe đang chạy, cho đến khi phía trước bên trái tôi truyền đến một giọng nói già nua khàn khàn.
“Tân nương tử, đến rồi.”
Tôi tháo tấm lụa đỏ che trên mắt xuống, theo bản năng định mở cửa xuống xe, nhưng khi tay vừa chạm vào tay nắm cửa lại thấy không đúng, cảm giác tay này...
Vừa rồi ánh sáng trong xe mờ ảo nên tôi không để ý, bây giờ nhìn lại, không chỉ tay nắm cửa, mà toàn bộ chiếc xe này lại đều làm bằng giấy dán!
Tôi giật mình nhìn về phía ghế lái phía trước, chỉ thấy một người giấy mặc âu phục đen đang ngồi đó, hai tay đặt trên vô lăng.
Dù đã được cha tôi làm công tác chuẩn bị tâm lý từ sớm, nhưng bây giờ nhìn thấy những thứ này trong lòng tôi vẫn không nhịn được mà phát hoảng.
Chiếc xe tôi ngồi là xe giấy, tài xế cũng là người giấy, thế nhưng chiếc xe này lại có thể chạy đến một nơi xa lạ như thế này.
Nơi tôi đang ở hiện tại là một rừng trúc rộng mênh mông bát ngát, tôi chưa từng đến đây, cũng chưa từng nghe nói về nơi này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

