Cũng đúng lúc ấy, mẹ tôi sinh ra tôi. Vừa chào đời, trông tôi giống như đã chết, toàn thân lạnh ngắt, mặt mày tím tái, không có nhịp tim.
Bà đỡ tiếc nuối nói: “Đứa bé bị ngạt trong bụng mẹ quá lâu rồi, e là không sống nổi nữa. Còn anh... haiz... xin nén đau thương.”
Cha im lặng không nói, ông ôm chặt tôi trong lòng, nhất quyết không chịu buông, mà mẹ tôi nằm trên giường nước mắt lưng tròng, vừa đau lòng vừa oán trách nhìn cha.
Bà đang trách ông.
Ông ngoại cũng cho rằng cha đã phát điên, ông lắc đầu rồi đưa mẹ tôi rời đi.
Sau khi mẹ đi, cha nhốt mình trong phòng suốt ba ngày ba đêm, không ai biết ông làm gì trong đó.
Mãi đến sáng ngày thứ ba, khi tia nắng đầu tiên chiếu xuống, cuối cùng tiếng trẻ con khóc cũng vang lên trong căn phòng.
Tôi sống lại.
Cha vui mừng như một đứa trẻ, người trong thôn cũng xuýt xoa lấy làm lạ, nhưng không ai dám đến hỏi cha.
Có điều, tuy sống lại nhưng tôi vẫn khác người bình thường, tôi không biết đau, nhịp tim chậm bất thường, da trắng bệch như giấy, toàn thân luôn toát ra một luồng khí âm u lạnh lẽo.
Theo lời thôn dân mà nói thì: “Con gái nhà họ Lan chẳng khác nào một nữ quỷ.”
Dù vậy, từ nhỏ đến lớn, cha vẫn vô cùng thương tôi, tôi muốn gì ông cũng cho, hơn nữa ông không tái hôn, một mình vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi tôi khôn lớn.
Thế nhưng sức khỏe tôi vẫn không hề khá lên, tôi luôn ở trong trạng thái “người chết còn sót lại chút hơi thở”, thậm chí còn nghiêm trọng hơn, may mà suốt những năm qua cha luôn cẩn thận che chở tôi nên chưa xảy ra chuyện gì.
Bước ngoặt xuất hiện đúng ngày sinh nhật hai mươi tuổi, cha bỗng nói ra một câu khiến người ta kinh hãi, ông bảo đã cướp về cho tôi một ông chồng?
Tôi kinh ngạc hỏi: “Cha, cha không đùa con đấy chứ? Với bộ dạng này của con, ai chịu lấy con?”
Tôi hiểu rất rõ tình trạng cơ thể mình, chỉ cần là người bình thường thì không ai muốn kết hôn với tôi.
“Cho nên mới phải cướp.” Cha chẳng hề cảm thấy có gì không ổn: “Cha cướp cho con người tốt nhất.”
“Với lại...”
Cha bỗng trở nên thần bí: “Người đó có thể giúp con tiếp tục sống, biết đâu còn có thể khiến con sống như người bình thường.”
Lại có chuyện tốt như vậy sao?
Tôi lập tức tò mò: “Người đó là ai?”
Cha chỉ cười đầy bí hiểm, không trả lời, chỉ bảo tối sẽ dẫn tôi đi gặp một người.
Tôi cứ tưởng cha sẽ dẫn tôi đi gặp ông chồng thần bí ấy, lại không ngờ ông chỉ đưa tôi sang một thôn khác.
Thôn Vĩnh Phong.
Cha dẫn tôi đến cuối thôn, vào nhà họ Tần, người ra mở cửa là một cô gái trạc tuổi tôi.
Tôi biết cô ấy, cô ấy tên Tần Tri, hồi học tiểu học chúng tôi từng là bạn cùng lớp.
Trong ấn tượng của tôi, cô ấy là một người rất hoạt bát, nhưng giờ đây giữa hai hàng lông mày lại phủ đầy vẻ u sầu.
“Cha mẹ cháu đi chuẩn bị hôn sự, vẫn chưa về. Hai người mau vào đi.” Tần Tri rụt rè nói.
Đi chuẩn bị hôn sự? Chuẩn bị hôn sự của Tần Tri sao? Tuy trong lòng đầy nghi ngờ, tôi vẫn theo cha bước vào.
Tần Tri dẫn chúng tôi đến phòng của cô ấy, căn phòng được trang trí vô cùng vui vẻ, nhìn là biết phòng tân hôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

