“Con gái, cha cướp cho con một ông chồng rồi! Xem có vừa ý không?”
Đúng ngày sinh nhật hai mươi tuổi, cha mang đến cho tôi một tin tức động trời.
Ông cướp về cho tôi một mối hôn sự, hôn kỳ định vào ngày mười lăm tháng Bảy, Tết Trung Nguyên.
Mà người tôi sắp lấy... cũng không phải người.
Chỉ vì khi sinh ra toàn thân tôi lạnh ngắt, sắc mặt tím tái, gần như không có nhịp tim. Theo lời cha tôi thì tôi thuộc kiểu “người chết còn sót lại chút hơi thở”, bất cứ lúc nào cũng có thể đi đời nhà ma.
Còn cuộc hôn nhân mà cha cướp được cho tôi, chính là tia hy vọng sống duy nhất của tôi.
Tôi tên là Lan Ân.
Mọi chuyện phải bắt đầu từ hai mươi năm trước.
Vài ngày trước khi tôi chào đời, cha bỗng mua về rất nhiều vải đen, ngâm tất cả trong máu chó đen. Sau khi vải khô, ông dùng chúng che kín bốn xung quanh nhà, bọc chặt đến mức không lọt một khe hở nào, đồng thời ngoài ông và mẹ tôi ra, không cho phép bất kỳ ai ra vào.
Hành động ấy của cha thu hút cả thôn đến xem. Nhưng mùi máu tanh nồng nặc khiến ai đến gần cũng phải bịt mũi, vừa chửi rủa vừa bỏ đi.
Ai nấy đều nói cha tôi điên rồi. Sinh con là chuyện vui, chỉ từng thấy người ta treo vải đỏ chứ chưa từng thấy ai lấy vải đen bọc kín cả căn nhà như vậy.
Cha cũng không giải thích, chỉ mỗi ngày đều kiểm tra xem tấm vải đen có bị rách hay không. Càng gần đến ngày dự sinh của mẹ, ông càng kiểm tra thường xuyên hơn.
Bảy ngày sau, vào ban đêm, mẹ tôi vỡ ối. Cha không yên tâm giao cho ai, tự mình đi mời bà đỡ đến. Thế nhưng lúc quay về, ông nhìn thấy một lão đạo sĩ vân du đang đứng trước cổng nhà.
Lão đạo sĩ vừa thấy cha tôi, hàng lông mày dài dựng ngược, nghiêm giọng quát: “Vật chí dương ngăn cản người cõi âm, đạo hữu, đừng mãi mê muội không tỉnh ngộ!”
Trong nhà truyền ra tiếng mẹ tôi gào thét đau đớn. Nghe thấy vậy, mắt cha đỏ hoe, ông vội đưa bà đỡ vào trong, rồi quay người lao ra, đè lão đạo sĩ xuống đất đánh cho một trận tơi bời.
Lão đạo sĩ vừa rời khỏi, bốn phía vốn trống trải quanh nhà tôi bỗng xuất hiện vô số bóng người mờ mờ ảo ảo, chúng đông nghịt như thủy triều, ùn ùn kéo về phía nhà tôi.
Tiếng hú “u... u...” vang lên, vừa như tiếng người, lại vừa như tiếng dã thú. Từng trận âm phong thổi tới, suýt hất tung những tấm vải đen bọc quanh căn nhà.
Sắc mặt cha trầm xuống, ông bê một chiếc ghế đặt ngay trước cổng, ngồi xuống, thanh kiếm gỗ đào chắn ngang trước người, lớn tiếng quát: “Ông đây xem đêm nay kẻ nào dám bước qua cánh cửa này! Muốn hồn phi phách tán thì cứ tới!”
Càng lúc càng có nhiều “bóng người” kéo đến, tiếng kêu thảm thiết của mẹ tôi cũng ngày một lớn hơn. Đám bóng người ấy liên tục muốn xông vào nhà, nhưng hết lần này đến lần khác đều bị những tấm vải đen cản lại.
Mãi đến khi chân trời dần hửng sáng, tiếng gà trong thôn gáy vang hết đợt này đến đợt khác, những “bóng người” vây quanh nhà tôi mới không cam lòng mà rút lui.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

