Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Người gọi điện là đàn anh của cô, họ tốt nghiệp cùng
một trường y, chỉ là anh ấy hơn cô hai khóa, đã từng đi học bồi dưỡng ở nước ngoài, bây giờ đã rất có tiếng trong nước.
Anh ấy vẫn luôn chăm sóc cho cô.
Cho nên hai người cũng coi như là bạn tốt.
"Sao thế, anh nói đi. " Cô rất thẳng thắn.
"Anh có một bệnh nhân, bên anh có việc gấp thật sự
không qua được, em đi thay anh nhé.
"
Tổng Uẩn Uẩn nhìn thời gian, hôm nay cô không có lịch khám ngoại trú, buổi chiều có hai ca phẫu thuật, buổi sáng có thời gian bèn nói: "Được.
"
"Địa chỉ Khu A Vườn Hoa Hồng, 306, em cứ nói em tìm anh Hoắc, bảo vệ sẽ thông báo.
"
"Vâng.
"
"Chuyện này, tuyệt đối đừng nói cho bất kỳ ai, cũng
đừng hỏi nhiều, em chỉ cần chữa trị cho anh ta là được.
"
Bên kia dặn dò.
"Em biết rồi.
"
Tổng Uẩn Uẩn đáp, cúp điện thoại xong cô bắt taxi đến địa điểm.
Đây là một khu dân cư cao cấp, an ninh và sự riêng tư đều thuộc hàng đầu.
Bảo vệ chặn cô lại, cô nói tìm anh Hoắc, bảo vệ gọi một cuộc điện thoại xác nhận, sau khi được đồng ý mới cho cô vào.
Cô tìm đến số 306 rồi bấm chuông cửa.
"Là bác sĩ Thẩm bảo tôi đến.
"
Hoắc Huân nhìn hòm thuốc cô xách trong tay,
"Biết phải làm gì không?"
"Biết, bác sĩ Thẩm đã dặn dò tôi rồi, tôi sẽ không
nói linh tinh.
"
Hoắc Huân nghĩ Thẩm Chi Khiêm chắc sẽ không tùy
tiện gọi người đến bèn để cô vào.
Anh ta dẫn Tống Uẩn Uẩn đi qua phòng khách rộng lớn, lên tầng hai, đi về phía một phòng ngủ.
Trong phòng không bật đèn, cô nói: "Tối như vậy, tôi
chữa bệnh thế nào?"Giang Diệu Cảnh nghe thấy giọng của một người phụ nữ, anh kéo chiếc áo khoác bị vứt ở một bên che lên mặt, lạnh lùng nói: "Bật đèn.
"
Hoắc Huân bật đèn lên.
Căn phòng lập tức sáng bừng.
Tổng Uẩn Uẩn nghe giọng nói có chút cảm giác quen
thuộc nhưng không nghĩ nhiều, cô nhìn thấy người đàn ông đang nằm trên giường, vết máu trên áo sơ mi trắng đã khô lại ánh lên màu đỏ sẫm.
Cô không nhìn nhiều, cô chỉ đến để chữa bệnh.
Đối phương rõ ràng không muốn người khác biết thân phận của anh, cô cũng nên biết điều.
Cô đặt hòm thuốc lên bàn mở ra, lấy ra kéo y tế từ
bên trong cắt phần vải ở vị trí bị thương.
Rất nhanh cô đã nhìn thấy vết thương đã được xử lý
đơn giản bằng gạc, cắt gạc ra, phần sườn bụng bên
phải có hai vết dao.Cô bỏ kéo xuống, thành thạo xử lý vết thương.
Động tác bình tĩnh và nhanh nhẹn.
"Có dị ứng với thuốc tê không?" Cô hỏi.
Qua kiểm tra của cô, vết thương không sâu, không tổn thương đến bên trong, nhưng cũng cần phải khâu lại.
Điều này cần gây tê cục bộ.
Giọng nói của cô quá bình tĩnh, hoàn toàn khác với vẻ hoàng hốt tối qua.
Cho nên dù nghe thấy giọng nói của cô, Giang Diệu Cảnh cũng không hề nhận ra điều gì.
Trong lòng khẳng định y thuật của cô đủ nhanh gon, anh lạnh nhạt mở miệng,
"Không dị ứng.
"
Tống Uẩn Uẩn pha thuốc, sau đó tiêm thuốc tê xung
quanh vùng cần khâu.Hai phút sau thuốc có tác dụng, cô bắt đầu công việc
khâu lại.
Một tiếng đồng hồ đã xử lý xong.
Có thể nói là rất nhanh rồi.
Tay cô dính phải máu,
"Tôi muốn đi nhà vệ sinh.
"
"Dưới lầu có, cô đi đi.
" Hoắc Huân nói.
Cô đi ra ngoài.
Xác định cô đã xuống dưới lầu, Hoắc Huân đóng cửa lại đi tới.
"Đã điều tra rõ rồi, người tối qua là do Mộc Cẩm phải
đến, chắc là do anh đã loại bỏ tất cả tai mắt mà bà ta cài vào công ty, bà ta chó cùng rứt dậu, muốn dồn anh vào chỗ chết.
"
Giang Diệu Cảnh ngồi dậy bên mép giường, quần áo
xộc xệch trông rất thảm hại, nhưng cơ thể bệnh tật đáng lẽ phải yếu ớt như vậy lại toát ra khí thế sắc bén đáng kinh ngạc.Anh ngước mắt lên, con ngươi đen như đầm sâu,phải chuyện người phụ nữ kia vào cửa cũng có liênquan đến bà ta không?"
Hoắc Huân dừng lại một chút, nhỏ giọng nói: "Phải, tôitra được bà ta đã tiếp xúc với Tống Lập Thành, chuyệnnày cũng rất kỳ lạ, Tông Lập Thành chỉ đích danh muốnanh kết hôn, lại không phải là Giang Diệu Thiên, có thểthấy bà ta chắc chắn đã giờ trò.
"
"Bà ta liên tiếp tặng tôi món quà lớn như vậy, tôi khôngđáp lại bà ta một chút gì thì có vẻ như tôi lại không biếtlễ nghĩa." Anh chỉ vừa ra nước ngoài lo vài chuyện, đã có người nhân lúc anh không có mặt gây ra nhiều chuyện như vậy.
Gương mặt anh đầy vẻ thờ ơ, nhưng không thể che đi được cái lạnh lẽo đáng sợ sâu trong đáy mắt,
"Tôi nghe nói Giang Diệu Thiên kinh doanh một tụ điểm giải trí 'Mị'
"Có ở đường Trung tâm.
"
Hoắc Huân lập tức hiểu ra,
"Trong công ty đã không còn chỗ đứng cho họ, họ chỉ dựa vào tụ điểm giải trí đó để
kiếm thu nhập, nếu nhổ bỏ nó đi, có thể tưởng tượng
được sau này cuộc sống của họ chắc chắn sẽ không dễ chịu.
""Đi đi." Giang Diệu Cảnh khẽ nói.
Hoắc Huân đi xuống lầu, Tổng Uẩn Uẩn vừa hay định
lên lầu.
Hoắc Huân biết Thẩm Chi Khiêm nhất định đã dặn dò cô rồi, vừa là dặn dò cũng là cảnh cáo,
"Chuyện hôm nay,nếu tiết lộ ra ngoài, cô nhất định sẽ chết rất khó coi.
"
Nếu chuyện Giang Diệu Cảnh bị thương truyền đến tai
mẹ con Mộc Cầm và Giang Diệu Thiên, chắc chắn sẽ
nhân cơ hội gây chuyện.
"Tôi sẽ không.
" Tống Uẩn Uẩn cúi đầu,
"Tôi lấy hòm thuốc xong sẽ đi ngay.
"
Cô lên lầu thấy người đàn ông đang quay lưng về phía cửa, chiếc áo sơ mi dính máu trên người đã được cởi ra, cả tấm lưng gầy mà rộng, eo của anh rất hẹp, không có mỡ thừa, nối liền với đường cong săn chắc của hông, cân đối mà thẳng tắp, mơ hồ lại toát ra một cảm giác đầy sức mạnh.
"Còn chưa đi?" Người đàn ông không quay đầu lại,
dường như cũng nhận ra ánh mắt nhìn thẳng của cô,
giọng nói lười biếng lại pha lẫn một tia chế giễu.
Tổng Uần Uẩn vội cúi đầu, vừa rồi cô lại nhìn đến ngẩn người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)