Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gả nhầm, nhưng chú rể thật đẹp Chương 2 Xin Lỗi Người Chồng Mới Cưới

Cài Đặt

Chương 2 Xin Lỗi Người Chồng Mới Cưới

Viện trường nói: "Cô ấy là bác sĩ trực ban tối qua, Trần Ôn Nghiên.

"

Hoắc Huân bước tới xem qua bảng tên của Trần Ôn

Nghiên, nói: "Đi theo tôi.

"

Trần Ôn Nghiên có chút ngơ ngác.

"Đi đâu...

"

"Ôi trời mau đi thôi.

" Viện trường không cho cô ta hỏi

nhiều, đã kéo cô ta,

"Đừng để Giang tổng đợi lâu.

"

Rất nhanh cô ta đã được đưa đến văn phòng viện

trưởng.

Giang Diệu Cảnh lún sâu vào ghế sofa, thân hình thon

dài thẳng tắp và cứng cáp, nếu không quan sát kỹ hoàn toàn không thể thấy được vẻ nhợt nhạt trên đôi môi

mỏng của anh.

Mùi thuốc khử trùng trong bệnh viện đã lấp đi mùi máu tanh trên người anh.Anh mặc một bộ vest màu đen tuyền, vẻ sắc bén trên

gương mặt cuốn theo khí chất mạnh mẽ được tôi luyện qua sóng to gió lớn, chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến

người ta sợ hãi!

Trợ lý đi vòng ra sau lưng Giang Diệu Cảnh, củi người nhỏ giọng nói: "Tất cả camera giám sát tối qua đều bị người khác cố tình phá hủy, chắc là người truy sát anh sợ để lại bằng chứng nên đã cố tỉnh phá đi, đây là bác sĩ trực ban đêm qua tên là Trần Ôn Nghiên, viện trường cũng đã xác nhận là cô ấy trực ban, tôi vừa đi xem lịch trực, tối qua đúng là ca của cô ấy.

"

Giang Diệu Cảnh ngước mắt lên.

Trần Ôn Nghiên hít một hơi lạnh, đây chẳng phải là ông chủ của Tập đoàn Thiên Tụ sao?

"Đêm qua người giúp tôi là cô?" Ánh mắt Giang Diệu

Cảnh nhìn cô ta có chút dò xét.

Trấn Ôn Nghiên lập tức cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào anh.

"Phải, là tôi. " Cô ta không biết đêm qua cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô ta biết nếu có thể tạo mối quan hệ với anh, chỉ có lợi mà thôi.

Lúc này lại vừa đúng vào thời điểm quan trọng để đến thực tập tại Bệnh viện Đa khoa Quân khu 2.

Nói là thực tập, nhưng thực ra mọi người đều biết, sau khi đến đó sẽ được ở lại.

Nguồn lực ở đó mạnh hơn ở đây một trời một vực.

Nếu có thể nhận được sự giúp đỡ của Giang Diệu

Cảnh, việc đến Quân khu 2 chắc chắn sẽ nằm trong tầm tay cô ta!

"Cô muốn gì, tôi đều có thể cho cô, kể cả hôn nhân.

"

Biểu cảm của Giang Diệu Cảnh nhạt nhẽo, nghĩ đến

chuyện tối qua, gương mặt lạnh lùng thêm chút dịu

dàng.

"Cái này... tôi... " Chuyện tốt đến quá nhanh, Trần Ôn

Nghiên nói năng lộn xộn.

"Cô nghĩ cho kỹ, rồi có thể đến tìm tôi.

" Giang Diệu Cảnh đứng dậy, ra lệnh cho trợ lý đưa thông tin liên lạc của mình cho cô ta.

Viện trường đích thân tiễn,

"Giang tổng.

"

"Không cần tiễn.

" Trên mặt Giang Diệu Cảnh lại là vẻ

lạnh lùng quen thuộc, dường như nghĩ đến điều gì đó, bước chân anh dừng lại một chút,

"Cô ấy ở bệnh viện,phiến ông để ý một chút.

"

"Anh yên tâm, tôi sẽ làm vậy." Viện trưởng tươi cười

Xác định sẽ không có ai nghe thấy, trợ lý nhỏ giọng

nhắc nhờ,

Nghĩ đến người phụ nữ bị ép gả cho mình, biểu cảm

trên mặt Giang Diệu Cảnh dần trở nên u ám, khóe môi nhếch lên đường cong lạnh như băng,

" Chán sống."

Trợ lý rùng mình, cũng không biết anh đang nói người phụ nữ gả cho anh, hay là kẻ chủ mưu gây ra chuyện

này.Tống Uẩn Uẩn quay về biệt thự, đây là nơi ở của người chồng mới cưới của cô.

"Thiếu phu nhân.

" Vừa vào cửa, dì Ngô đã đến đón cô,

"Sao cả đêm cô không về vậy.

"

"Có ca trực đột xuất.

" Cô khẽ nói.

Mắt cô rất đỏ, vẻ mặt mệt mỏi.

Dì Ngô thấy cô có vẻ rất mệt, bèn không hỏi nhiều nữa.

Cô đi lên lầu, ngâm mình trong bồn tắm, nhớ lại chuyện tối qua, má cô lại không khỏi nóng lên, cô vùi đầu vào khuỷu tay.

Trong lòng thực sự có chút phức tạp.

Dù sao thì cũng đã trao thân mình đi, còn chưa biết đốiphương là một người đàn ông như thế nào.

Hơn nữa, cô... đã kết hôn.

Dường như lại có lỗi với người chồng mới cưới của cô - Giang Diệu Cảnh!Tẩm xong, cô mặc quần áo vào rồi ra ngoài. Dì Ngô thấy cô lại chuẩn bị ra ngoài, bước tới nói,

"Cô lại đi à, không ăn sáng sao?"

Tống Uẩn Uẩn nhìn thời gian nói: "Con đi làm sẽ không kịp.

"

Dì Ngô nghe nói cô là bác sĩ, biết tính chất công việc

của cô, hơn nữa nghề bác sĩ cũng là nghề đáng kính

trọng, bèn đi lấy sữa,

"Sữa nóng, cô uống rồi hẵng đi.

"

Tống Uẩn Uẩn nhìn dì Ngô, sự quan tâm của bà khiến cô có cảm giác ấm áp, cô khẽ cụp mắt xuống, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."

"Ôi dào, không có gì." Dì Ngô cười, gương mặt tròn trịa trông vô cùng hiến hậu.

Tổng Uẩn Uẩn uống xong, dì Ngô nhận lấy cốc, cô

bước ra ngoài.

Cô không đi thẳng đến bệnh viện làm việc, cô ra ngoài sớm như vậy là vì cô muốn đến khu nội trú.Mẹ cô đang ở trong phòng chăm sóc đặc biệt.

Vào trong, cô kiểm tra tình hình của mẹ, tình hình vẫn tệ như vậy.

Tâm trạng không khỏi chùng xuống.

Mẹ cô mắc bệnh suy tim, hơn nữa đã đến giai đoạn

cuối, muốn sống tiếp chỉ có thể thay tim, mà thay tìm

cần một khoản phí phẫu thuật rất lớn.

Cô đồng ý gà vào nhà họ Giang, là vì bố cô đã uy hiếp cô, nếu không đồng ý sẽ không đưa tiển.

Bây giờ chỉ cần đợi có trái tim phủ hợp, mẹ cô sẽ được cứu.

Cô nhìn mẹ, giọng nói khàn khàn,

"Mẹ, con nhất định sẽ chữa khỏi cho mẹ.

"

Bởi vì mẹ là người thân nhất của cô trên thế giới này.

Rung rung...Điện thoại trong túi cô reo lên.

" Uẩn Uẩn, giúp anh một việc." Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc