Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gả nhầm, nhưng chú rể thật đẹp Chương 4 Suất Thực Tập Bị Thay Thế

Cài Đặt

Chương 4 Suất Thực Tập Bị Thay Thế

Cô rũ mắt tới thu dọn hòm thuốc, không quên trách

nhiệm của một bác sĩ mà dặn dò: "Vết thương tạm thời không được dính nước, một ngày khử trùng một lần,quần áo cố gắng mặc rộng rãi một chút, đừng ma sát vào vết thương.

"

Cô đặt thuốc xuống,

"Đây là thuốc uống, cái này là thuốc bôi ngoài.

"

Giang Diệu Cảnh không quay đầu lại, chỉ nhạt nhẽo ừ

một tiếng.

Tống Uẩn Uẩn cũng không nói nhiều.

Xách hòm thuốc rồi đi ra ngoài.Cô bắt taxi quay về bệnh viện là đã gần mười một giờ,

cô đến nhà ăn của bệnh viện ăn chút gì đó, vừa về đến khoa đã bị viện trường gọi đến văn phòng của ông ta.

"Về chuyện đi học ở Quân khu 2, tôi chuẩn bị đề Trần

Ôn Nghiên đi.

" Viện trưởng nghiêm túc, dường như có

nỗi khổ khó nói.

Trong lòng Tống Uẩn Uẩn ngẩn ra, không cam lòng hỏi

lại: "Không phải đã nói là để tôi đi sao?"

"Cô cũng biết đó, những thiết bị y tế công nghệ cao

trong bệnh viện chúng ta đều là do Tập đoàn Thiên Tụ quyên tặng, Giang Diệu Cảnh dặn dò tôi, bảo tôi chăm sóc cho bác sĩ Trần, tôi cũng không thể không làm.

"

Tổng Uẩn Uẩn nghe thấy cái tên Giang Diệu Cảnh,

không khỏi có chút căng thẳng, tuy dưới sự thừa nhận của hai nhà cô đã trở thành vợ của Giang Diệu Cảnh, nhưng hai người vẫn chưa chính thức gặp mặt.

Cô chỉ từng thấy anh trên tạp chí tài chính và trên TV.

Anh và Trần Ôn Nghiên?Tim Tống Uần Uẩn chùng xuống một nhịp, nhưng vẻ mặt lại vô cùng bình tĩnh,

"Là vậy sao?"

"Đúng vậy, tố chất nghề nghiệp và y thuật của cô, chúng tôi đều công nhận.

" Viện trường an ủi, trong lứa bác sĩ

trẻ này, viện trường tán thường cô nhất.

Tổng Uẩn Uẩn cúi đầu,

"Tôi hiểu rồi.

"

Người vợ bị ép gả cho anh như cô hoàn toàn không

đáng nhắc tới, anh cũng sẽ không để trong lòng.

"Buổi chiều tôi có ca phẫu thuật, tôi đi trước đây.

" Cô nói.

Trong lòng cô biết, chuyện này chắc chắn không thể

cứu vãn được nữa.

Viện trường thở dài, để cô đi làm việc.

Buổi chiều dồn hết sức vào công việc, hai ca phẫu thuật xong cô đã kiệt sức, cô rửa tay, cởi bỏ bộ đồ phẫu thuật màu xanh ngồi trên ghế nghỉ ngơi.

Trần Ôn Nghiên bước vào.

"Bác sĩ Tống." Cô ta cười,

"Tôi mời cô ăn cơm nhé.

"

"Tôi còn có việc.

Họ tốt nghiệp cùng một trường đại học.

Còn cùng một khóa.

Nhưng Trần Ôn Nghiên là kiểu người có tính cách mạnh

mẽ, thích thể hiện, còn thích so bì với người khác.

Còn cô thì thích yên tĩnh, thích đọc sách, hai người

không cùng một đường.

Cho nên không trở thành bạn tốt.

"Vậy à.

" Trần Ôn Nghiên lộ vẻ khó xử,

"Thực ra tôi tìm cô là có chuyện muốn nói.

"

Tống Uẩn Uẩn đứng dậy treo quần áo, không nhìn cô

ta,

"Cô nói đi.

"Không biết tại sao, khi biết cô ta và Giang Diệu Cảnh có quan hệ, cô lại càng muốn tránh xa Trần Ôn Nghiên hơn.

"Chắc cô cũng nghe nói rồi nhỉ? Thật sự rất xin lỗi, tôi không biết viện trường sẽ...

"

"Không sao đâu.

" Tổng Uẩn Uẩn ngắt lời cô ta.

Trần Ôn Nghiên cụp mắt xuống, con ngươi đảo một

vòng,

"Còn nữa, chuyện tối qua tôi không có ở bệnh

viện, cô có thể giúp tôi giữ bí mật được không? Bởi vì

tôi sắp đi thực tập ở Bệnh viện Đa khoa, tôi không muốn sinh thêm chuyện.

"

Lý do có chút miễn cưỡng.

Tổng Uẩn Uẩn biết con người cô ta thích giờ trò này,

nói: "Tôi sẽ không nói đâu.

"

Vốn đĩ giúp đồng nghiệp trực thay đột xuất cũng là

chuyện thường tình.

Ai cũng có lúc có việc gấp.

Bên ngoài bệnh viện.Trời dẫn tối, đèn đường đều đã sáng lên.

Ngoài cửa có một chiếc xe thương vụ sang trọng màu

đen đang đỗ, Thẩm Chi Khiêm cũng ở trong xe, anh ấy

có chút khoe khoang nói: "Đàn em của tôi y thuật cũng được đấy chứ?"

Giang Diệu Cảnh ngồi trong xe lười biếng ngà người ra sau, nghĩ đến lúc cô xử lý vết thương cho anh, vẻ bình tĩnh và nhanh gọn đó, anh rất công nhận năng lực của cô.

"Cô Trần." Hoắc Huân ở phía trước nhắc nhở.

Giang Diệu Cảnh hạ cửa kính xe xuống.

Trần Ôn Nghiên bước tới.

Thẩm Chi Khiêm nhìn thấy cô ta, khẽ nhướng mày,

"Trần Ôn Nghiên."

"Anh biết cô ta à?" Hoắc Huân quay đầu lại hỏi.Thẩm Chi Khiêm gật đầu,

"Đàn em của tôi."

Giang Diệu Cảnh ngước mắt lên, đáy mắt dưỡng như có tia sáng lóe qua.

Tối qua là cô ta cứu mình, hôm nay xử lý vết thương

cho anh cũng là cô ta?

Cô ta...

Hoắc Huân cũng cảm thán,

"Nguyệt Lão đây tỉnh giấc rồi đó sao?"

Cuối cùng cũng nhớ ra phải se duyên cho ông chủ của mình rồi?

Thẩm Chí Khiêm nhíu mày,

"Cậu đang nói gì vậy?"

"Giang tổng.

"

Lúc này Trần Ôn Nghiên bước tới, cắt ngang cuộc trò

chuyện của họ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc