Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mọi người đều đang nghi hoặc, đúng vậy, sao lại trùng hợp như thế?!!
Đều có việc?
Trần Ôn Nghiên cũng nhận ra có điều không ổn, nếu
vừa rồi là nghe nhẩm, vậy thì bây giờ thì sao?
Ánh mắt của cô ta đảo qua lại giữa Giang Diệu Cảnh và Tống Uẩn Uẩn muốn nhìn ra điều gì đó.
"Bác sĩ Tổng cô có việc gì vậy?" Cô ta thăm dò hỏi.
Tống Uẩn Uẩn thật sự muốn nói thẳng cho Trần Ôn
Nghiên biết cô là vợ của Giang Diệu Cảnh.
Sau đó để Giang Diệu Cảnh phải dỗ ngon dỗ ngọt mà
giải thích với Trần Ôn Nghiên.
Nhưng thực tế, cô không dám.
Người đàn ông này cô không đắc tội nổi.Đã mất đi cơ hội đến Bệnh viện Đa khoa, cô không
thể mất việc được nữa.
Cô cười gượng một tiếng.
Cô muốn cho qua chuyện, Giang Diệu Cảnh lại cử thích chọc phá,
"Trùng hợp thật, ông nội tôi cũng gọi tôi, ông
nội cô ở đâu? Tôi tiện đường đưa cô về?"
Nụ cười trên mặt Tổng Uẩn Uẩn đã sắp không giữ được nữa, nếu không phải do khả năng kiểm chế cực mạnh,cô đã sớm cầm ly trà trên bàn ném vào cái mặt đáng ghét của anh rồi!
"Giang tổng đúng là biết đùa, tôi và anh làm sao có thể tiện đường được? Vậy tôi phải đi rồi, Giang tổng cử tự nhiên.
" Nói xong cô rời đi như đang bỏ chạy.
Trần Ôn Nghiên có chút bất an, ánh mắt ẩn ý nhìn
Giang Diệu Cảnh,
lời vừa rồi
"Anh quen bác sĩ Tống à?"Giang Diệu Cảnh sắc mặt lạnh lùng, như thể không phải do anh nói,
"Không quen.
"
Nói xong, anh đứng dậy Trần Ôn Nghiên thờ phào nhẹ nhõm, hôm nay cố tình mời cả Giang Diệu Cảnh đến là để khoe khoang trước mặt tất cả mọi người trong bệnh viện.
Ai ngờ lại thành ra thế này.
Nhưng mà dù sao Giang Diệu Cảnh cũng đã đến, mọi
người chắc đều đã rõ quan hệ giữa cô ta và Giang Diệu Cảnh.
"Để tôi tiễn anh.
" Trần Ôn Nghiên đi theo, sợ rằng Giang
Diệu Cảnh và Tống Uẩn Uẩn ở bên ngoài có tiếp xúc gì.
Dù sao thì đêm đó là Tống Uẩn Uẩn.
Bước ra khỏi khách sạn, Giang Diệu Cảnh nhìn quanh cửa, Tống Uẩn Uẩn không có ở đó.
Tổng Uẩn Uẩn chỉ mong cách Giang Diệu Cảnh càng xa càng tốt, làm sao có thể ở đây đợi anh được.Cô đã bắt taxi đi trước rồi.
Hoắc Huân mở cửa xe,
"Giang tổng.
"
Giang Diệu Cảnh nhìn Trần Ôn Nghiên nói: "Về đi.
" Sau đó lên xe rời đi.
Trần Ôn Nghiên dõi theo chiếc xe đi xa.
Trong lòng cô ta có chút hối hận.
Biết thế lúc đó đã yêu cầu hôn nhân ngay lập tức.
Bây giờ cô ta đã là Giang phu nhân rồi.
Bao giờ cô ta mới có thể chiếm được trái tim của Giang Diệu Cảnh.
Bao giờ Giang Diệu Cảnh mới có thể nhìn thấy được
điểm tốt của cô ta? Rồi yêu cô ta?
Nhà tự họ Giang.
Tổng Uẩn Uẩn đến trước.Giang lão gia đã hơn tám mươi, trải qua bao thăng trầm
của năm tháng, những nếp nhăn trên gương mặt vừa
hằn sâu lại vừa toát lên vẻ trầm ổn.
Tinh thần ông vẫn tốt, đôi mắt không còn sáng như lúc
trẻ nhưng vẫn ánh lên sự hiền hòa, ân cần hỏi han,
"Sống đã quen chưa con?"
Tống Uẩn Uẩn gật đầu,
"Quen rồi ạ.
"
Bắt cô và Giang Diệu Cảnh kết hôn là do bố cô đề xuất, mọi người đều biết đứa cháu mà Giang lão gia thương yêu nhất là Giang Diệu Cảnh
Rõ ràng biết anh không thích mình, theo như sự yêu
thương của Giang lão gia dành cho Giang Diệu Cảnh,
đảng lẽ ông nên từ chối.
Dù có nợ ân tình, ông cũng có thể cho những lợi ích
khác để thuyết phục bố cô.
Nhưng ông không những đồng ý mà còn dùng đến các mối quan hệ, trong lúc Giang Diệu Cảnh không có mặt đã làm giấy đăng ký kết hôn cho cô và Giang Diệu Cảnh.Việc ở trong biệt thự của Giang Diệu Cảnh cũng là doông sắp xếp.
Đến bây giờ Tống Uẩn Uẩn vẫn không hiểu, tại sao
Giang lão gia lại làm như vậy.
"Diệu Cảnh nó không làm khó con chứ?" Ông lão hiển từ hỏi,
Tống Uẩn Uẩn thật muốn nói anh không phải là người.
Nhưng trong lòng cô hiểu rõ, tuy Giang lão gia đối xử
với cô không tệ, nhưng Giang Diệu Cảnh mới là cháu
ruột của ông.
"Không có...
"
Cô vừa nói xong, Giang Diệu Cảnh đã bước vào.
Anh vừa vào cửa, Giang lão gia đã trách mắng,
"Con và Uẩn Uẩn đã là vợ chồng rồi, tối muộn rồi mà không ở cùng nhau à? Uẩn Uẩn đến lâu rồi, sao bây giờ con mới tới?"
Giang Diệu Cảnh nhìn Tống Uẩn Uẩn không đáp.Giang lão gia trong lòng sáng như gương,
biết anh không hài lòng với cuộc hôn nhân này, lời này cũng chỉ là nói cho Tống Uẩn Uẩn nghe.
"Tối nay hai đứa cứ ở lại nhà tự đi, lão Tiền, ông đưa
Uẩn Uẩn đến phòng của Diệu Cảnh đi.
"
Quản gia Tiền cung kính đáp: "Vâng.
"
Nói xong ông làm cử chỉ mời với Tống Uẩn Uẩn,
"Thiếu phu nhân hãy đi theo tôi.
"
Tống Uẩn Uẩn cẩn thận nhìn Giang Diệu Cảnh, sắc mặt anh lạnh lùng, không hề nhìn mình, cô lặng lẽ thu ánh mắt lại theo quản gia rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai ông cháu.
Giang lão gia nói lời thấm thía, giọng nói già nua pha lẫn sự bất đắc dĩ,
"Ông biết trong lòng con có oán, có hận, nhưng mà chuyện đã qua lâu như vậy rồi, con nên buông bỏ đi.
"Dường như nghĩ đến chuyện cũ, sắc mặt của lão gia
càng thêm u ám.
Giang Diệu Cảnh ngồi trên ghế với tư thế tùy ý, khóe
môi mím chặt không nói, vẻ mặt thần bí cũng khiến
người khác không thể đoán được.
Lão gia thờ dài một tiếng,
"Chuyện để con cưới Tổng
Uẩn Uẩn là ông đồng ý, con đừng trách ông tự tác chủ trương, ông cũng muốn tốt cho con thôi, con cũng không còn nhỏ nữa, cũng nên lập gia đình rồi, tuy bố của Uẩn Uẩn lấy ân tình để uy hiếp, có vẻ không đàng hoàng, nhưng Uẩn Uần là một cô gái tốt.
"
Giang Diệu Cảnh nhướng mày, lộ rõ sự lạnh lùng, cô
gái tốt có thể cắm sừng anh sao?
Nhưng anh không nói điều này cho Giang lão gia nghe, anh nhất định phải ly hôn với người phụ nữ đó.
Giang lão gia nhìn anh, trong lòng lại thở dài.
Cả cái nhà họ Giang này, cũng chỉ có lời của ông là anh còn chịu nghe một câu.
Nếu không e rằng ngay cả bước chân vào cửa nhà này anh cũng không muốn.
Kể từ khi bố mẹ anh qua đời, anh hầu như luôn im lặng như thế, càng không muốn về nhà này.
Giang lão gia cũng không thể ép buộc anh quả mức, bất lực phất tay,
"Cũng không còn sớm nữa, con đi nghỉ
sớm đi.
"
Giang Diệu Cảnh đứng dậy.
Quản gia Tiền vừa hay quay lại,
"Thiếu gia.
"
Giang Diệu Cảnh nhạt nhẽo ừm liền bước ra khỏi
phòng.
Quản gia Tiền đi đến trước mặt Giang lão gia, nhỏ giọng nói: "Như vậy có được không?"
Giang lão gia nói: "Cho dù nó có sắt đá đến mấy cũng là người, lẽ nào có thể không có thất tình lục dục sao? Với một người phụ nữ xinh đẹp, nó có thể không có suy nghĩ mà đàn ông nên có sao? Không có chút xúc động nào của một người đàn ông sao?"Quản gia Tiền vẫn lo lắng,
không phải ông không biết, cậu ấy chắc chắn biết là ông cố tình để cậu ấy và thiếu phu nhân ở cùng nhau.
"
"Hai người không tiếp xúc làm sao có thể nảy sinh tình cảm? Ở bên ngoài tôi không quản được nó, ở nhà tự, nó vẫn chịu nghe lời tôi." Giọng lão gia trầm xuống, lòng đẩy áy náy với Giang Diệu Cảnh.
Giọng điệu sâu xa,
"Tôi còn sống được mấy ngày nữa,
bên cạnh nó phải có người chăm sóc mới được.
"
"Thiếu gia nhất định có thể hiểu được nỗi khổ tâm của ông.
" Quản gia Tiền dìu lão gia về phòng.
Trong phòng.
Tống Uẩn Uẩn được quản gia Tiễn đưa đến căn phòng của Giang Diệu Cảnh ở nhà tự.
"Tính tình của thiếu gia
Lúc đi còn nói cho cô biết,
"Đây là phòng thiếu gia ở từ nhỏ đến lớn, giữa chừng đã được sửa sang lại một lần.
"
Nơi này có phong cách trang trí khác với biệt thự, căn phòng này u ám hơn, tông màu chủ đạo là đen và xám, không ấm áp, tràn đầy cảm giác lạnh lẽo.Ánh mắt cô vô tình lướt qua một chiếc kệ, một
chiếc hộp tinh xảo đã thu hút ánh mắt của cô, thứ này giống như đồ con gái thích, không phù hợp
với phong cách của cả căn phòng.
Ngay lúc cô định xem thứ
"Cô đang làm gì vậy?"
Một giọng nói lạnh lùng văng lên từ phía sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


