Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gã Lừa Đảo Mà Tôi Lấy Làm Chồng Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

Trần Nam Hạc vào, quen tay kéo rèm cửa, dù chẳng có nắng nhưng anh vẫn thấy chói mắt, đau đầu.

Anh ngả người nằm dài trên chiếc sofa duy nhất, đưa tay che mắt.

Đầu óc choáng váng, buồn nôn, vừa lim dim sắp ngủ thì điện thoại trong túi rung lên.

Trần Nam Hạc bật dậy, lấy điện thoại ra xem, trong lòng thấp thỏm chờ đợi, chính anh cũng không rõ mình mong chờ điều gì.

Chỉ biết lúc mở ra, cảm xúc duy nhất là thất vọng.

Trần Vĩ Hạo: [Đoán xem tao đang ở đâu?]

Kèm theo đó là một tấm ảnh selfie: đầu tròn vạm vỡ, lông mày rậm mắt to, cằm lún phún râu, khoác bộ áo lông giả yêu thích, tạo dáng tự tin khoe nụ cười tự luyến trước ống kính.

Phía sau trông tiêu điều, có vẻ khá lạnh, mọi người đều mặc áo phao, trong khi Bắc Kinh lúc này đã vào xuân.

Trần Vĩ Hạo: [Tao đang ở nhà bố vợ mày đây! Hahaha]

Trần Nam Hạc đáp lại đầy ngán ngẩm: [Có vấn đề à?]

Trần Vĩ Hạo: [Bên này lạnh chết đi được.]

Trần Nam Hạc: [Cả Đông Bắc cũng đến lượt mày quản rồi à?]

Trần Vĩ Hạo: [Nếu sau này mày giao cho tao, tao sẵn sàng nhận thôi haha.]

Trần Nam Hạc chỉ gửi lại một icon cười mỉm.

Trần Vĩ Hạo: [Bên này sắp mở mấy cửa hàng, thủ tục rườm rà vãi, bảo tao đến hỗ trợ, mai tao về rồi.]

Cảm giác buồn nôn, chóng mặt lại dâng lên, như thể có đàn kiến chui từ dạ dày lên cổ họng.

Trần Nam Hạc vứt điện thoại sang một bên, nằm xuống, dồn hết sức ngăn cơn bứt rứt trong lòng.

Không biết từ lúc nào, anh thiếp đi.

Trong giấc mơ mơ hồ, Trần Nam Hạc mơ thấy mình đang đánh nhau với Tả Doanh.

Không phải cãi vã hay tranh luận vợ chồng, mà là đánh thật sự, đôi bên choảng nhau.

Khung cảnh tối đen, Tả Doanh cầm con dao làm bếp thường ngày lao về phía anh, trên người còn đeo tạp dề, ra tay không chút nương tình.

Trong mơ, Trần Nam Hạc tay không, né được nhát dao rồi bất ngờ phản công, giữ chặt hai tay cô ra sau lưng, ôm cô vào lòng.

Tả Doanh vẫn vùng vẫy, nhảy lên nhảy xuống, nhưng anh nhờ tay dài chân dài giữ chặt không cho thoát.

Trần Nam Hạc cúi xuống nhìn cô, thấy mặt cô đỏ bừng vì tức giận, đôi mắt xinh đẹp như sắp bốc lửa, giống hệt con thú nhỏ bị miếng thịt treo trước mặt mà phát điên vì đói.

Đột nhiên, ánh mắt cô cụp xuống, nhìn vào cổ anh: “Trần Nam Hạc, cổ anh sao thế?”

Trần Nam Hạc đáp: “Anh nói rồi mà, mấy năm trước bị đánh, để lại sẹo.”

“Nhưng… nó đang chảy máu kìa.”

Trong mơ, Trần Nam Hạc cúi đầu, thấy máu đỏ tươi đang chảy từ vết sẹo dưới yết hầu.

Cùng lúc đó, anh nhìn lên, không biết từ bao giờ con dao lại nằm trong tay mình.

Đúng lúc ấy, Trần Nam Hạc giật mình tỉnh dậy, mồ hôi lạnh đầm đìa, vô thức sờ lên vết sẹo trên cổ, thở hắt ra một hơi nặng nề.

Anh cố nhớ lại giấc mơ vừa rồi, hoàn toàn không logic nhưng lại khiến người ta kiệt sức.

Anh nhìn điện thoại, đã đến giờ tan làm mà Tả Doanh vẫn chưa liên lạc gì.

Anh mở trang cá nhân của cô.

Chế độ chỉ hiển thị sáu tháng, cô cũng không đăng nhiều, trung bình mỗi tháng một bài, đều là những bức ảnh tỉ mỉ lựa chọn, thể hiện gu sống và thẩm mỹ của cô.

Khi thì là bánh ngọt handmade ít đường, lúc là đôi giày, chiếc túi mới sưu tầm, hoặc là ảnh check-in nhà hàng sang trọng với Trần Nam Hạc, có cả ảnh selfie hai người ở Cổ Lãng Tự dịp đầu năm.

Trong WeChat, Tả Doanh luôn hiện lên hình ảnh an yên, đầy đủ, dịu dàng và tinh tế, như thể cô tự ghép từng mảnh ghép hoàn hảo cho bản thân.

Trần Nam Hạc cầm chìa khóa xe, về nhà.

Đúng giờ cao điểm nên kẹt xe, anh bật Bluetooth kết nối điện thoại với xe, mở app nghe nhạc, chọn một bài sôi động, vừa lắc đầu vừa hát theo, thậm chí còn rap một đoạn.

Trước đây Tả Doanh từng chê anh hát dở, bảo giọng anh như vịt với vẹt lai nhau, nghĩ đến đó anh lại càng hát lớn hơn.

Mải hát, anh quên cả đèn đỏ, bị xe sau bấm còi inh ỏi mới nhận ra đèn đã chuyển xanh.

Nhạc hip-hop liên tục phát, thuật toán nắm trúng gu và tâm trạng, khiến giờ tan tầm ở Bắc Kinh cũng bớt nặng nề.

Một tiếng sau, anh lái xe vào bãi đỗ dưới tầng hầm khu chung cư, đỗ ngay ngắn chiếc Mercedes mà Tả Doanh rất thích vào chỗ của mình.

---

Đậu xe xong, Trần Nam Hạc đang lấy đồ trong ngăn chứa bên cạnh thì đột nhiên chuông điện thoại vang lên qua loa ô tô, khiến anh giật mình.

Anh liếc nhìn màn hình, là bố gọi đến.

“Không có gì đâu, bố chỉ muốn hỏi hai đứa có về nhà dịp nghỉ lễ không?” Bên kia đầu dây, bố Trần hình như đang nấu ăn, tiếng nước sôi lục bục vang lên bên cạnh.

“Con chưa chắc nữa.” Trần Nam Hạc đáp ngắn gọn.

“Thế còn Tiểu Doanh thì sao?”

Trần Nam Hạc biết thật ra bố chỉ muốn hỏi về Tả Doanh.

Không hiểu cô làm cách nào mà chỉ gặp bố một lần đã thân thiết đến thế: “Để con hỏi cô ấy sau.”

“Được rồi, thế nhé, không có gì nữa đâu.” Bố Trần và Trần Nam Hạc xưa nay cũng chẳng nói chuyện nhiều, nhưng trước khi cúp máy, ông vẫn không quên dặn dò, “Hai đứa vẫn ổn chứ?”

“Vâng.” Trần Nam Hạc đáp khẽ.

Tắt máy xong, anh cúi đầu lặng lẽ ngồi một lúc rồi mới chậm rãi xuống xe về nhà.

Từng động tác của anh chậm chạp đến lạ, cả người như vừa ngâm qua nước, nặng nề vô cùng.

Trong nhà hoàn toàn không có ai.

Trần Nam Hạc chỉ bật một ngọn đèn ở phòng khách, uống một cốc sữa rồi ngồi xuống dưới ánh đèn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc