Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gã Lừa Đảo Mà Tôi Lấy Làm Chồng Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

Khi bước ra ngoài, đầu óc Tả Doanh chợt choáng váng, phải vịn vào biển quảng cáo bên cạnh, lúc này mới nhận ra cả ngày chưa ăn gì.

Cô lấy trong túi ra một thanh socola, vốn bị hạ đường huyết nên socola luôn là vật bất ly thân.

Ăn xong, mắt cô dần rõ lại, đầu óc cũng tỉnh táo hơn.

Tả Doanh lấy điện thoại, lật danh bạ, tay khẽ run nhưng vẫn kiên quyết lướt tìm, cuối cùng dừng lại ở một số điện thoại đã bị mình chặn từ lâu.

Do dự một chút, cô vẫn bấm gọi.

Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh: “A lô?”

Tả Doanh dụi khóe mắt. “A lô, ai vậy?”

“Là… Cô là… Trời ơi, Tả Doanh đúng không?”

“Tôi có thể gặp cậu không?” Tả Doanh hạ thấp giọng, “Làm ơn.”

Tả Tinh Tinh, là cô gái từng thuê phòng lớn ở chung với Tả Doanh một năm trước.

Trần Nam Hạc ngang nhiên ngủ suốt cả buổi sáng trên bàn làm việc.

Tỉnh dậy, anh nheo mắt nhìn điện thoại, vẫn không thấy Tả Doanh nhắn tin gì.

Giao diện WeChat còn dừng lại ở tin nhắn cuối cùng anh gửi địa chỉ công ty cho cô, đã ba tiếng trôi qua.

Bàn làm việc của anh nằm ở góc khuất, thỉnh thoảng sóng yếu, thường bỏ lỡ cuộc gọi, khiến anh hơi bực.

Anh lười biếng đứng dậy, đôi chân dài tê rần, lắc lắc tại chỗ rồi vươn vai một cái.

Anh mặc áo sơ mi trắng chất vải cứng cáp, quần âu đen giản dị, trên người không một nếp nhăn.

Mái tóc ngắn đen hơi rối phủ lên đỉnh đầu, làm nổi bật gương mặt điển trai, bất cần như nam thần đại học, hoàn toàn đối lập với vẻ xám xịt của những đồng nghiệp văn phòng khác.

Anh quay người rời khỏi chỗ ngồi, xuống lầu, như thể rời khỏi một chốn tạm bợ vốn chẳng thuộc về mình.

Vừa đi khỏi, cô đồng nghiệp mới ngồi đối diện đã lập tức nhắn tin tám chuyện với mấy người cũ trong nhóm WeChat: “Này, lại ngủ cả buổi sáng nữa kìa! Đi làm trễ, về sớm, cứ dăm bữa nửa tháng lại xin nghỉ, đến thì toàn ngủ bù, quá siêu.”

“Ôi, anh ấy xưa nay vẫn thế mà.”

“Lãnh đạo không quản được à?”

“Dám quản không? Cô thử xem lãnh đạo nào dám?”

“Anh ta có lai lịch gì vậy?”

“Chả biết.

Nhưng tốt nhất đừng dây vào, nhắc thật lòng đấy.”

“Nhưng anh ấy đẹp trai quá!”

“Đừng! Có gì cũng đừng động vào!”

Phòng thiết kế nơi Trần Nam Hạc làm việc nằm ở tầng hai khu làm việc chung, vị trí chẳng mấy quan trọng trong công ty, chỉ được phân mấy ô nhỏ.

Đội ngũ thiết kế chủ lực của Thượng Phi đều ở trụ sở Hạ Môn, các mẫu hot mỗi mùa đều do trụ sở thiết kế rồi chuyển thẳng xuống xưởng.

Văn phòng Bắc Kinh chủ yếu hỗ trợ thiết kế bao bì, poster… tổng cộng cũng chỉ bảy, tám người, trong đó có cả “kẻ rỗi việc” như Trần Nam Hạc.

Anh đi xuống tầng một, gõ nhẹ lên bàn lễ tân.

Cô lễ tân mới đang mải mê lướt điện thoại, giật mình ngẩng đầu lên, là gương mặt lạ: “Có chuyển phát nhanh của tôi không?”

Cô lễ tân vội tắt điện thoại, móng tay đính đá lấp lánh: “Tên gì ạ?”

Trần Nam Hạc nghĩ thầm, văn hóa công ty càng ngày càng xô bồ, nhân viên chẳng ai gắn bó, đến lễ tân cũng mỗi tháng thay một lần: “Trần Nam Hạc.”

“A…” Cô lễ tân kéo dài giọng, “Chuyển phát thì không có… Nhưng vừa nãy có người đến tìm anh.”

Sau đó, Trần Nam Hạc bị cô lễ tân mới kể lể suốt nửa tiếng, sống động miêu tả chuyện có một người phụ nữ xinh đẹp, tự xưng là vợ của Tổng Trần đến tận nơi hỏi thăm, khiến cô lễ tân sợ hồn bay phách lạc.

Cuối cùng, cô ta còn lo lắng hỏi: “Trời ơi, liệu có phải gián điệp thương mại gì không anh?!”

Trần Nam Hạc nghe xong mặt không biểu cảm, chỉ để lại một câu: “Cũng có thể, lần sau đừng tùy tiện tiết lộ thông tin nhân viên.” Nói xong liền rời đi, chẳng mấy bận tâm.

Anh lại mở WeChat, Tả Doanh vẫn im lặng, đã hơn bốn tiếng rồi.

Vì có Thượng Chí Viễn dự họp, ai cũng đặc biệt chú ý, chen chúc ngồi kín hàng ghế đầu phòng họp nhỏ, chỉ riêng Trần Nam Hạc lười biếng ngồi ở cuối.

Cuộc họp vẫn theo quy trình cũ: lãnh đạo hai bên báo cáo công việc, lãnh đạo cấp trên phân công nhiệm vụ, cuối buổi còn ngẫu nhiên hỏi đáp nhân viên, chán đến mức không thể tả.

Mỗi người trung bình nói hai mươi phút, Trần Nam Hạc tính sơ sơ, hôm nay họp chắc cũng phải bốn tiếng mới xong.

Thế mà chưa đến một tiếng, anh đã rời khỏi.

Đúng lúc Thượng Chí Viễn đang phát biểu, anh đeo kính gọng đen đặc trưng, đọc bản phân công công việc trước máy tính, nói năng rành mạch, thỉnh thoảng liếc mắt về phía camera, ngón tay ngắn mập đẩy đẩy kính.

Khi nói đến ý tưởng sản phẩm mới quý sau của Tổng giám đốc Thượng, Trần Nam Hạc không nhịn nổi nữa, đứng dậy, sải bước dài đi ra ngoài, đóng sầm cửa lại.

Đồng nghiệp trong phòng họp ở Bắc Kinh đã quen cảnh này, chỉ có cô đồng nghiệp mới sững sờ quay đầu nhìn bóng dáng bất cần ấy, mắt tròn xoe, thầm nghĩ chắc anh ta là “con riêng” của sếp chứ gì, rồi lại lắc đầu tự nhủ đừng đọc mấy truyện mạng phi lý nữa.

Thượng Chí Viễn cũng khựng lại, nhấp ngụm trà rồi mới tiếp tục phát biểu, lại đẩy gọng kính, khóe môi khẽ nhếch đầy khinh thường.

Trần Nam Hạc đi thẳng lên tầng bốn, vào phòng làm việc nhỏ của trưởng bộ phận.

Ngoài cửa treo bảng tên: [Trần Vĩ Hạo].

Chỗ bàn ngoài có một cô thư ký lanh lợi, thấy Trần Nam Hạc thì mỉm cười chào, không cản lại mà lập tức lấy điện thoại nhắn: [Sếp Trần, anh Hạc lên rồi.]

Văn phòng không lớn, hướng bắc nên hơi tối, nhưng với một công ty phân nhánh hơn trăm nhân viên, có được không gian riêng như vậy cũng là hiếm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc