Anh đưa mắt nhìn quanh một lượt, bỗng phát hiện ra một điều khiến toàn thân nổi da gà: trong căn nhà này, gần như không có chút dấu vết nào của Tả Doanh.
Đồ đạc, thiết bị điện trong nhà đều do Trần Nam Hạc tự chọn mua.
Phòng khách đặt giá sách của anh, trên tường treo bức tranh anh thích, trong phòng thay đồ nổi bật nhất là dãy vest của anh, ngay cả giày đặt ở cửa cũng toàn là của anh.
Đồ của Tả Doanh vốn đã ít, phần lớn lại được cô cất đi, chỉ còn bức tường giày phía sau và tấm ảnh cưới nhỏ trên bàn là liên quan đến cô.
Cô giống như chưa từng thực sự xuất hiện trong ngôi nhà này vậy.
Đúng lúc ấy, ngọn đèn bên cạnh bỗng tắt phụt.
Trần Nam Hạc thử bật lại nhưng không sáng, chắc là mất điện rồi.
Trong bóng tối, anh cố nhớ lại vì sao trước đây mình chưa từng nhận ra sự hiện diện của Tả Doanh lại mờ nhạt đến thế? Ồ, có lẽ là bởi mỗi lần anh về đến nhà, Tả Doanh đều đã ở đó, luôn ríu rít dùng giọng điệu nhõng nhẽo, đáng yêu khiến anh không thoát nổi.
“Chồng ơi, em muốn mua đôi giày mới nhất kia.”
“Chồng em sao mà đẹp trai thế nhỉ!”
“Chồng tắm trước hay em tắm trước đây?”
Những câu nói ấy, anh đã từng thấy phiền đến mức không chịu nổi.
Tất cả đều là giả dối.
Trần Nam Hạc lấy điện thoại ra, Tả Doanh đã mười tiếng liền không liên lạc với anh.
Anh dứt khoát mở khung chat, định nhắn gì đó với tâm trạng bực bội.
Suy nghĩ rất lâu, cuối cùng anh chỉ gõ đúng một câu: [Nhà bị mất điện rồi.]
Không có hồi âm.
Khoảng mười phút sau, đèn bên cạnh bật sáng trở lại, điện thoại cũng rung lên báo có tin nhắn WeChat.
Vợ: [Em vừa nạp tiền điện xong.]
Trần Nam Hạc muốn nhắn lại điều gì đó, nhưng gõ rồi lại xóa, từ [Cảm ơn.] đến [Tiền điện em nạp kiểu gì vậy?], [Em đang bận à?], [Không về nhà nữa sao?], cuối cùng chỉ còn lại hai chữ [Tả Doanh...].
Nhưng rồi anh cũng xóa hết, trực tiếp bấm gọi điện thoại cho cô.
Khi nhận được cuộc gọi của Tả Doanh, Tả Tinh Tinh đang chuẩn bị đi công tác Thượng Hải để tham dự một hội nghị ngành.
Hiện cô là tổ trưởng cấp trung của một thương hiệu dược phẩm đa quốc gia, vẫn độc thân và chưa có ý định kết hôn.
Tinh Tinh đang cố gắng hết sức để giành lấy cơ hội điều chuyển sang trụ sở nước ngoài, hy vọng sau ba năm trở về có thể thăng tiến liền hai cấp.
Cô đã nghĩ thông suốt rồi: tình yêu và hôn nhân đều dựa vào may mắn, chỉ có thành tích và tiền bạc trong tay là không bao giờ phụ mình.
Nhưng vừa nghe điện thoại của Tả Doanh, Tinh Tinh không hề do dự, lập tức nhờ phòng hành chính đổi vé máy bay sang sáng hôm sau, rồi hẹn Tả Doanh ở một quán trà gần công ty.
Cô chọn ngồi ở vị trí gần cửa, dễ nhìn thấy, từ xa đã nhận ra người phụ nữ bước tới trên đôi giày cao gót, dáng đi uyển chuyển.
Tóc dài được buộc gọn phía sau, cổ thẳng tắp, cô ấy ngẩng đầu nhìn vào bên trong quán.
Tinh Tinh vẫy tay gọi, bất chợt nhớ lại lần đầu gặp Tả Doanh.
Khi ấy, Tinh Tinh vừa chuyển sang công ty này, vội vàng nhận việc nên thuê tạm một phòng lớn.
Không lâu sau, chủ nhà nói với cô là đã cho một cô gái cùng tuổi thuê phòng nhỏ, nhưng Tinh Tinh ở nhà mãi mà chưa từng gặp mặt.
Ấn tượng duy nhất về người bạn cùng nhà là đôi giày thể thao đặt ngoài cửa.
Đến giờ, Tinh Tinh vẫn nhớ rõ đôi giày ấy: một đôi sneaker vải trắng đã cũ, hàng không tên tuổi, đế giày từng được vá lại, thân giày trắng đã ngả vàng vì giặt nhiều lần, mũi giày mòn vẹt.
Nói chung, nếu vứt ra ngoài có lẽ cũng chẳng ai nhặt lại.
Thế nhưng, đôi giày cũ ấy lại được xỏ hai dây giày màu sắc lệch nhau, như thể tùy tiện rút vài màu từ cầu vồng, khiến đôi giày tràn đầy sức sống.
Khi ấy, Tinh Tinh nghĩ: cô gái này nhất định là người hoang dã mà kiên cường, là kiểu người có thể nở hoa giữa đổ nát.
Tận mắt gặp Tả Doanh là ở ngã tư gần nhà.
Hôm đó, Tinh Tinh vừa tan làm về, từ xa đã thấy có tiếng cãi vã, đến gần mới nhận ra mấy người đàn ông đang xô đẩy một cô gái, mắng nhiếc ầm ĩ.
Có người xung quanh can ngăn, nhưng mấy gã đó nói cô gái nợ họ rất nhiều tiền, không chịu trả, là loại chuyên quỵt nợ.
Tinh Tinh lại gần nhìn thử, vừa liếc đã nhận ra đôi giày sneaker buộc dây cầu vồng ấy.
Ngước lên, thấy cô gái tóc dài xõa xuống che nửa khuôn mặt, cúi đầu lặng lẽ.
Vốn là người không ngại chuyện, Tinh Tinh định ra tay giúp đỡ, nhưng cô gái kia bất ngờ ngẩng cằm lên, giơ một cánh tay, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào đám đàn ông, chẳng chút sợ hãi, giọng điệu lạnh nhạt: “Hay là tôi đi bán máu nhé? Không biết có đủ tiền trả các anh không.”
Người qua đường ngày càng đông, có người nói sẽ báo cảnh sát, mấy gã đàn ông nói giọng miền ngoài cũng chửi thêm mấy câu rồi bỏ đi.
Cô gái chỉ lặng lẽ nhặt túi vải dưới đất, vén tóc ra sau tai, đôi vai gầy rụt lại trong chiếc áo khoác đen, như chẳng có chuyện gì xảy ra, rồi rời đi.
Tinh Tinh từng kể chuyện này với mẹ, mẹ cô bảo mau chuyển nhà, tránh xa phiền toái.
Nhưng cô lại càng muốn tiếp cận Tả Doanh hơn.
Có lẽ do thời du học đọc nhiều manga, cô cảm thấy sức sống hoang dại trên người Tả Doanh thật cuốn hút, thậm chí có chút máu lửa.
Tinh Tinh tin chắc Tả Doanh không cam chịu số phận, là kiểu người biết nắm lấy cơ hội để thay đổi.
Sau này, khi biết từ bà mối rằng Tả Doanh từng mượn danh tính của mình để lén đi gặp và hẹn hò với anh chàng tinh anh tên Alex, Tinh Tinh cũng không lấy làm lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


