Trần Nam Hạc bước ra, thấy Tả Doanh nằm nghiêng quay lưng về phía anh, tóc dài xõa trên gối.
Anh chui vào chăn, dịch lại gần, tay vừa định ôm lấy cô thì phát hiện cô đã nhắm mắt.
“Buồn ngủ à?”
Tả Doanh lười biếng hừ một tiếng qua mũi, chẳng rõ là đồng ý hay từ chối, Trần Nam Hạc cũng thôi không tiến lại nữa.
Trong chuyện này, anh không bao giờ chủ động, lần nào cũng là Tả Doanh mở đầu, anh mới dần nhập cuộc.
Nếu Tả Doanh tỏ ý mệt mỏi, anh cũng không đòi hỏi gì thêm.
Tả Doanh không rõ là do Trần Nam Hạc trời sinh kìm chế tốt, hay thực ra anh vốn chẳng mấy hứng thú với chuyện ấy.
---
Sau một thời gian dài ngủ chung giường, Tả Doanh đã có thể chỉ dựa vào nhịp thở mà nhận ra Trần Nam Hạc đã ngủ sâu hay chưa.
Đợi anh ngủ say, cô nhẹ nhàng xuống giường, lặng lẽ ra phòng khách.
Cô mở Baidu, nhanh chóng nhập dãy số lạ vừa rồi.
Đúng vậy, Tả Doanh đã ghi nhớ số điện thoại đó chỉ trong chớp mắt.
Baidu hiển thị đây là số điện thoại ở Hạ Môn, ngoài ra không tra được thêm thông tin nào khác.
Tả Doanh tiếp tục nhập số này vào chức năng "Thêm bạn" trên WeChat, kết quả hiện ra một tài khoản WeChat là một người phụ nữ, tên chỉ vỏn vẹn một chữ: 【Anh】.
Ảnh đại diện là bóng lưng của một người phụ nữ, vóc dáng cao ráo nhưng không đoán được tuổi tác.
Tuy nhiên, bộ vest trắng cô ấy mặc thì Tả Doanh nhận ra ngay, đó là bộ suit nữ của Armani ra mắt năm ngoái.
Dựa vào trực giác, Tả Doanh chỉ có thể đoán đây là một người phụ nữ trưởng thành, mạnh mẽ và có điều kiện kinh tế.
Dĩ nhiên, cô không kết bạn với người này, cũng không đi chất vấn Trần Nam Hạc.
Cô ngồi một mình ngoài phòng khách suốt hơn hai tiếng, đến gần sáng mới quay lại phòng ngủ.
Hôn nhân cần có những bí mật nho nhỏ, miễn là chúng không gây tổn thương cho mình vào lúc này.
Tả Doanh không biết mình ngủ thiếp đi khi nào, đến lúc tỉnh dậy thì Trần Nam Hạc đã không còn ở nhà.
Chẳng bao lâu sau, anh nhắn tin cho cô, nói rằng mình đã đến công ty, hôm nay bận nên tối không về ăn cơm.
Tả Doanh ngoan ngoãn đồng ý, còn dặn anh nhớ ăn uống đúng giờ, hạn chế uống rượu.
Hai ngày liên tiếp sau đó, Trần Nam Hạc đều đi sớm về muộn, hai người hầu như không trò chuyện gì nhiều.
Ngày nào Tả Doanh cũng hỏi anh có về ăn cơm không, Trần Nam Hạc đều trả lời sau một hồi lâu, vẫn là câu quen thuộc: 【Hôm nay bận, em đừng đợi anh】.
Tả Doanh cũng không đợi, đến bữa thì ăn, buồn ngủ thì ngủ, thời gian còn lại đều dành cho việc đọc sách—chính là quyển tự truyện của Trịnh Huệ Chi.
Để chuẩn bị cho lần gặp Trịnh Huệ Chi, Tả Doanh đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng.
Cô nghĩ, một người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ như vậy chắc chắn sẽ không mấy thiện cảm với kiểu vợ hiền dựa dẫm vào chồng, nên cô phải trang bị cho bản thân thật chỉn chu, gạt bỏ hoàn toàn hình ảnh “vợ của Tổng giám đốc Thượng Phi”, để tạo ấn tượng riêng của mình.
Nhưng Tả Doanh không ngờ, lần đầu gặp mặt, Trịnh Huệ Chi lại nói:
“Chị Trần, tôi có thể nhờ chị một chuyện được không? Nhờ chồng chị giúp tôi một việc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


