Tả Doanh vốn không phải tuýp người thích đọc sách, thậm chí cô còn hơi có vấn đề về đọc hiểu.
Lúc đó, đầu óc Tả Doanh còn đang nghĩ xem nên mở tài khoản bán giày trên nền tảng nào, nghe vậy thì giật mình tưởng mình cầm sách ngược thật.
Cô vội vàng nhìn lại, không hề cầm ngược mà.
Trần Nam Hạc liên tục lắc đầu: “Ý anh là, hôm qua em đọc phần giữa, hôm nay lại thấy em đọc phần đầu.”
Tả Doanh đỏ mặt vì xấu hổ, còn đang nghĩ xem nên giải thích thế nào thì Trần Nam Hạc đã nhanh miệng chen vào: “Hay là truyện hay quá nên phải đọc lại đoạn đầu cho nhớ? Ấy, cuốn này kể gì ấy nhỉ, anh đọc lâu lắm rồi, quên sạch rồi.”
Tả Doanh trừng mắt nhìn người đối diện, biết anh cố ý trêu mình nên cũng chẳng buồn diễn nữa, dứt khoát gập cuốn sách danh tác mà mình mới đọc được hai trang đã buồn ngủ lại, hung hăng bóc một múi quýt cho vào miệng.
Cô liếc sang, thấy Trần Nam Hạc mím môi cố nhịn cười, như thể nhặt được chuyện cười hay mà chẳng dám bật cười thành tiếng.
Kể từ lần đó, Tả Doanh không còn động vào mấy cuốn sách kia nữa.
Tuy vậy, trước khi gặp Trịnh Huệ Chi, Tả Doanh đã đọc kỹ tự truyện của bà hai lần.
Cô thuộc nằm lòng những trải nghiệm phi thường của Trịnh Huệ Chi: một cô gái quê chỉ học hết cấp ba, từng bước tự mình gây dựng sự nghiệp, tay trắng lập nên một tập đoàn siêu thị có hàng trăm chi nhánh trên cả nước, năm năm trước còn niêm yết ở Hồng Kông.
Ấn tượng hơn nữa, Trịnh Huệ Chi từng là nạn nhân của bạo lực gia đình, dũng cảm ly hôn, tay trắng bế con gái chưa đầy hai tuổi lên Bắc Kinh mưu sinh, bán linh kiện máy tính lậu ở Trung Quan Thôn.
Sau đó, vì hàng kém chất lượng, bị người ta đến phá nhà phá cửa, hai mẹ con phải ngủ nhờ dưới hầm đi bộ một đêm.
Suốt đêm bà không chợp mắt, sáng hôm sau gom gần hết tiền gửi con vào lớp mầm non, rồi một mình đi từng nhà máy linh kiện ở ngoại tỉnh, nhờ sự lì lợm và quyết tâm không đạt mục đích không về, bà đã lấy được mấy quyền đại lý chính hãng.
Từ đó, cửa hàng của Trịnh Huệ Chi ngày càng lớn mạnh, mở rộng ngành hàng, phát triển thành chuỗi siêu thị.
Ở cuối sách, Trịnh Huệ Chi khích lệ những cô gái đang rơi vào cảnh ngộ éo le: phải có tham vọng, và phải tin mình có thể vùng lên từ tận cùng khó khăn.
Lần thứ hai đọc đến đoạn Trịnh Huệ Chi vừa ly hôn ấy, Tả Doanh vẫn đỏ hoe mắt.
Hôm đó, Trần Nam Hạc vừa ăn sáng đối diện cô, mấy lần đặt tách cà phê xuống, cuối cùng không nhịn được hỏi:
“Cảm động đến thế à?”
Tả Doanh cố kìm nén cảm xúc, chân thành đưa sách cho anh: “Rất rất hay, anh cũng đọc thử đi.”
Trần Nam Hạc bĩu môi: “Anh không thích mấy kiểu truyền cảm hứng đâu.”
Tả Doanh cảm thấy Trần Nam Hạc coi thường mình.
Bố Trần Nam Hạc mở một tiệm may vest nhỏ ở Hạ Môn, không giàu sang nhưng cũng đủ đầy, dồn hết tâm huyết cho con trai, cho anh điều kiện học tập tốt nhất trong khả năng.
Trần Nam Hạc cũng không phụ lòng bố, thi đỗ vào ngành tài chính top 3 cả nước, rồi sang Anh học thạc sĩ một năm, sau tốt nghiệp làm việc bốn năm ở một ngân hàng đầu tư nước ngoài, từng tham gia một thương vụ mua bán liên quan đến Thượng Phi, không lâu sau thì chuyển hẳn sang Thượng Phi làm việc.
Anh là con nhà người ta điển hình, cũng là tinh anh thực thụ trong kinh doanh.
Lần đầu Tả Doanh biết về Trần Nam Hạc là qua một bản CV in trên giấy A4, chỉ vài dòng ngắn gọn dưới tên “Alex Chan” nhưng câu nào cũng đắt giá, khiến cô chua xót nhận ra Trần Nam Hạc chính là hình mẫu thành công hoàn hảo nhất mà một người bình thường như cô có thể tưởng tượng.
Cô chưa từng ghen tị với mấy “con nhà nòi”, nhưng với những người vừa may mắn vừa nỗ lực như Trần Nam Hạc, cô thực sự có chút đố kỵ.
Thế nhưng, Trần Nam Hạc lại khác hẳn hình dung về giới tinh anh trong đầu cô.
Từ ngày cưới nhau, ngoài việc anh hay đi sớm về muộn và thường xuyên công tác, Tả Doanh chẳng thấy anh có thói quen hay sở thích nào của tầng lớp ấy.
Anh có cả tủ sách tiếng Trung lẫn tiếng Anh nhưng chưa từng đọc, không tham gia hội nhóm gì, bạn thân đều là bạn từ quê, chơi game thì toàn PUBG với Liên Quân.
Anh ghét đọc tiếng Anh, có lần Tả Doanh nhờ anh xem thành phần một loại ngũ cốc nhập khẩu, anh còn phải dùng app dịch.
Thế nhưng, dù là “tinh anh lỗi”, anh vẫn có đủ lý do để chê bai gu đại chúng của Tả Doanh.
Đó cũng là lý do cô đặc biệt ngưỡng mộ Trịnh Huệ Chi – thần tượng của biết bao cô gái từng bị cuộc sống vùi dập như cô, là hình mẫu rực rỡ nhất mà họ có thể mơ tới.
Truyền cảm hứng thì sao chứ, miễn là truyền được động lực là được.
Tả Doanh chẳng buồn để ý đến sự mỉa mai của Trần Nam Hạc nữa, gập sách lại, nhìn vào gương mặt đầy sức mạnh của Trịnh Huệ Chi trên bìa sách.
Nói thật, Trịnh Huệ Chi không phải tuýp phụ nữ xinh đẹp: gò má cao khiến mặt hơi hóp, da ngăm, quầng mắt nặng, vóc dáng bẩm sinh đậm người, ảnh trên mạng nhìn luôn có nét quê quê.
Ảnh bìa chụp hôm công ty lên sàn, có thể thấy bà đã chăm chút trang điểm, ăn mặc, nhưng khuôn mặt thì vẫn không đẹp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)