Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gã Lừa Đảo Mà Tôi Lấy Làm Chồng Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Tối về nhà, Tả Doanh nghĩ đi nghĩ lại liền nhắn cho người bán ở Quảng Châu, đối phương nói đôi Cảnh Xuân đó chiều nay đã có người đặt, là khách ở Hạ Môn, lại còn đặc biệt lái xe đến lấy.

Tả Doanh biết chắc là Trần Nam Hạc, xem như giải quyết xong một chuyện.

Nhưng tối đó cô vẫn mất ngủ, mãi đến nửa đêm vẫn không tài nào chợp mắt.

Cô lướt điện thoại, xem tin tức, xem video ngắn, xem mukbang, thỉnh thoảng lại thoát ra kiểm tra WeChat, bên Trần Nam Hạc vẫn im lìm như cũ, đúng là kiên nhẫn thật.

Trước đây hai người rất ít khi cãi nhau, dù có giận dỗi vì chuyện nhỏ, cũng chẳng mấy chốc mà làm lành, mà lần nào cũng là Tả Doanh chủ động xuống nước trước.

Gọi là xuống nước, thực ra là cô vô điều kiện làm lành, nũng nịu, kể chuyện cười cho phá băng, hoặc đơn giản là cù nhầy dỗ dành Trần Nam Hạc.

Không hiểu sao, anh lại rất dễ “dính” chiêu đó.

Giờ chuyện đôi giày cũng xong rồi, Tả Doanh phân vân không biết có nên chủ động nhắn cho Trần Nam Hạc không, dù bản thân cũng thấy có chút áy náy, nhưng lại nghĩ tới chuyện nhẫn cưới thì vẫn không nuốt trôi được.

Tả Doanh vẫn nhớ rõ lúc nhìn thấy bức ảnh đó, cô đã phóng to bàn tay Trần Nam Hạc lên tìm nhẫn, xác định anh không đeo, cảm giác như lục phủ ngũ tạng đều thắt lại.

Được rồi, mặc kệ anh ta.

Gần đến sáng, cô mới chợp mắt được một chút, nhưng chẳng bao lâu, trong cơn mơ màng, cô nghe thấy tiếng mở cửa và tiếng bước chân.

Cô nghĩ chắc mình nằm mơ, tự nhủ đừng nghĩ linh tinh, nhưng âm thanh đó ngày càng rõ.

Tả Doanh mở mắt, rất chắc chắn lúc này trong phòng khách có người.

Phản xạ theo thói quen, cô rút con dao gọt hoa quả luôn giấu dưới gối, nhẹ nhàng đứng dậy bước ra phòng khách.

Cô đã giữ thói quen này nhiều năm rồi, vì từng có thời gian bị bọn đòi nợ quấy rối, khi đó cô còn ở tầng một, bọn chúng từng cạy cửa sổ đột nhập vào nhà.

Từ đó, Tả Doanh hình thành hai thói quen: một là phải ở tầng càng cao càng tốt mới ngủ được, hai là luôn giấu dao dưới gối, chỉ như vậy cô mới an tâm.

Toàn thân căng cứng, Tả Doanh cầm dao rón rén tiến ra phòng khách, chân trần, nín thở, không phát ra tiếng động nào.

Cô nghĩ bất kể trộm là nam hay nữ, cao hay thấp, cũng phải ra tay trước chiếm thế chủ động.

Cô chẳng sợ gì, như một chiến binh lặng lẽ dũng cảm tiến vào phòng khách.

Trong phòng chỉ còn một chiếc đèn ngủ mờ, dưới ánh sáng đó, cô thấy “tên trộm” đang nằm co ro trên sofa, ngủ say.

Bên cạnh là vali và áo vest vứt lộn xộn.

Tả Doanh thu dao lại, thì ra là Trần Nam Hạc về nhà.

Anh trông rất mệt mỏi, vẫn mặc nguyên bộ đồ lúc đi, tóc rối bù, trên người phảng phất mùi rượu và thuốc lá, lông mày nhíu chặt, thở đều đều, như đã ngủ say lắm rồi.

Tả Doanh biết công việc của Trần Nam Hạc rất vất vả, từ sau khi kết hôn, phần lớn thời gian anh đều đi công tác, thỉnh thoảng còn phải nhậu nhẹt xã giao đến kiệt sức.

Nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy anh mệt đến vậy.

Theo kế hoạch, anh phải ba ngày nữa mới về, sao lại về gấp trong đêm thế này?

Cô nghĩ cứ để anh nghỉ ngơi, chuyện gì để sau hẵng nói, liền quay vào phòng ngủ lấy chăn mỏng.

Tả Doanh nhẹ nhàng đắp chăn cho Trần Nam Hạc, vừa định đi thì cổ tay bỗng bị nắm lấy.

“Tả Doanh,” Trần Nam Hạc nhắm mắt, giọng trầm khàn như nói mơ, “Anh làm mất nhẫn rồi.”

Mi mắt anh khẽ động, tay siết nhẹ, kéo Tả Doanh lại gần hơn: “Lúc trên máy bay anh đã phát hiện mất, cứ tưởng rơi trong xe hay trên đường, về nhà tìm cũng không thấy.”

Tả Doanh lại thấy tim mình thắt lại.

Đôi khi cô thà Trần Nam Hạc cứ lạnh lùng, hờ hững với mình, vì đó là cách giao tiếp mà cô quen thuộc.

Còn tình huống này, cô bỗng không biết phải xử lý thế nào.

May mà đang đêm, may mà họ không nhìn rõ mặt nhau.

Đối với cô, so với sự chân thành khó phân thật giả, cô thà chấp nhận sự giả vờ triệt để.

Lưỡng lự một lúc, cô chỉ nói: “Anh có muốn vào phòng ngủ không?”

Lúc nói mấy câu này, hai người nằm song song trên giường, cùng nhìn lên trần nhà, không ai buồn ngủ.

Tả Doanh thấy Trần Nam Hạc hiếm khi thể hiện sự nghiêm túc vun vén hôn nhân, nên cô cũng không làm khó nữa, xoay người chủ động ôm anh, dụi mặt vào cổ anh:

“Hôm nay em cũng không đúng.”

Trần Nam Hạc né tránh sự thân mật của cô: “Ban ngày anh uống rượu rồi, trên người có mùi.”

“Không sao.”

“Anh đi tắm cái đã.”

Tả Doanh bắt đầu thấy hối hận về sự chủ động vừa rồi.

Vợ chồng nào cũng có những ám hiệu riêng, một câu nói tưởng như bình thường, ở hoàn cảnh này lại thành tín hiệu ngầm hiểu với nhau.

Với Trần Nam Hạc và Tả Doanh, “đi tắm” chính là từ khóa, hễ nhắc đến là chuyện ấy coi như đã lên lịch.

Trong lòng cô thầm than, thôi xong, lại mất ngủ đêm nay rồi.

Tiếng nước chảy vang lên trong phòng tắm, Tả Doanh định lướt điện thoại giết thời gian thì bất ngờ thấy màn hình điện thoại của Trần Nam Hạc sáng lên cạnh gối.

Anh quên không khóa màn hình, Tả Doanh nhấc lên xem thì thấy một tin nhắn.

Là SMS, gửi từ số lạ chưa lưu, nội dung đầy ẩn ý:

[Sao đến giờ vẫn chưa nói với bọn em chuyện anh kết hôn?]

Tả Doanh còn đang nghĩ chắc gửi nhầm hoặc tin rác, thì số đó lại nhắn thêm một tin nữa:

[Tiểu Hạc, em có thể gặp vợ anh được không?]

Tiếng nước trong phòng tắm đột ngột ngừng lại, Tả Doanh vội vàng thả điện thoại xuống, như thể vừa vứt đi một quả bom nóng bỏng tay.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc