Có bị lệch phong cách không?”
Tả Doanh quả quyết: “Hợp lắm! Đẹp!”
Nói thế nào nhỉ, Tả Doanh cũng tự nhận mình lật mặt hơi nhanh, nhưng có lặp lại cô vẫn sẽ bán.
Cô đã kìm được cám dỗ mười lăm triệu là tốt lắm rồi, nhưng không thể nào từ chối lời mời của Trịnh Huệ Chi.
Ai mà không muốn gặp Trịnh Huệ Chi chứ? Tả Doanh nghĩ, dù bà ấy chỉ xem mình là trò tiêu khiển cũng phải đi.
Mấy năm trước, Tả Doanh từng gặp Trịnh Huệ Chi một lần, khi ấy cô còn làm bán hàng ở một trung tâm thương mại ở Tây Đan, Trịnh Huệ Chi tới ký tặng cuốn tự truyện ở tầng một.
Lúc Tả Doanh đang chuyển hàng dưới tầng, nghe một bạn sinh viên hỏi Trịnh Huệ Chi: “Theo cô, phẩm chất quan trọng nhất của con gái là gì?”
“Tham vọng.” Giọng Trịnh Huệ Chi dịu dàng.
Khi ấy, Tả Doanh đã đặt thùng hàng nặng xuống, không hiểu sao lại đi mua một cuốn tự truyện, rồi mang theo khắp nơi mỗi lần chuyển trọ ở Bắc Kinh.
Một lát sau, Tả Doanh đã quên sạch chuyện Trần Nam Hạc, cứ ở lại phòng tập nói chuyện với Miêu Thần.
Miêu Thần rủ cô học thử một buổi nhảy đường phố, Tả Doanh vốn không có nền tảng, nhưng rảnh rỗi nên cũng thử.
Sau một buổi, mồ hôi vã ra, cảm giác khá sảng khoái.
Đang định đi tắm rồi về, cô tiện tay cầm điện thoại trên ghế lên thì sững người: Trần Nam Hạc gọi sáu cuộc liền.
Anh hiếm khi chủ động gọi, huống chi gọi liên tục như thế.
Ý nghĩ đầu tiên của cô là: Có chuyện gì rồi sao, lẽ nào mình sắp thành góa phụ? Vừa định gọi lại, Trần Nam Hạc đã nhắn WeChat:
【Thấy tin nhắn thì gửi ngay đôi Cánh Xuân cho anh, chuyển phát nhanh, anh cần gấp.】
---
Lần trước, khi bàn đến một đôi giày thể thao đời đầu mà trong tay lại không có mẫu, Trần Nam Hạc đã nhờ Tả Doanh gửi từ nhà tới.
Tả Doanh không trả lời anh ngay, mà lên mấy nền tảng đồ cũ tìm kiếm xem có ai bán lại mẫu “Cánh Xuân” không.
Cô gần như hoa cả mắt, cuối cùng cũng tìm được một người bán ở Tuyền Châu.
Tả Doanh gửi đường link cho Trần Nam Hạc, kèm theo một tin nhắn thoại:
“Chồng ơi, em tìm được một người đang bán lại đôi này, mà còn gần Hạ Môn hơn, gửi từ đây sẽ nhanh hơn Bắc Kinh nhiều. Anh cử người lái xe tới lấy là được, hay để em liên hệ với họ cho nhé?”
Cô nghĩ mình đã lo liệu rất chu đáo, vậy mà chỉ chưa đầy một phút sau, Trần Nam Hạc đã gọi điện tới, vừa bắt máy đã hỏi ngay:
“Em đang ở đâu?”
“Em á? Em đang ở phòng tập nhảy, vừa mới tập xong thôi.”
Tả Doanh vừa trả lời, vừa đi ra một góc vắng trong hành lang.
Không hiểu sao, cô bỗng thấy có cảm giác bối rối như thể vừa bị bắt quả tang làm chuyện gì mờ ám. “Em biết nhảy à?” Giọng Trần Nam Hạc lạnh tanh.
“Thì đang học chứ biết gì đâu.”
Trần Nam Hạc ngừng lại một chút, rồi vòng về chủ đề chính: “Đôi Cảnh Xuân em gửi chuyển phát cho anh là được, anh cần dùng sau ngày kia, vẫn kịp.”
“Nhưng gửi từ Quảng Châu thì tiện hơn mà.”
“Dùng xong anh trả lại.” Giọng anh không cho phép bàn cãi.
Tả Doanh im lặng.
Cô không ngờ Trần Nam Hạc lại cố chấp đến độ này.
Anh đâu biết chuyện cô lén bán giày, chỉ thỉnh thoảng phát hiện trên kệ giày nhà mình tự dưng biến mất một, hai đôi.
Nhưng dù sao đó cũng là giày của Tả Doanh, anh cũng chẳng để tâm.
Lâu lâu hỏi vu vơ, Tả Doanh liền bảo mang tặng người này người kia, hoặc cho Tả Ninh.
Trần Nam Hạc chỉ gật đầu cho qua.
Nhưng đôi này thì khác, đó là quà anh tặng cô.
Lúc tặng thì làm như không có gì, nhưng cả hai đều hiểu nó có ý nghĩa riêng.
“Này?” Thấy đầu dây bên kia im lặng mãi, Trần Nam Hạc thúc giục, “Sao, giờ lại keo kiệt rồi à?”
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Tả Doanh đã đưa ra lựa chọn.
Cô không thể lấy lại giày từ chỗ Miêu Thần, mà nói dối cũng chẳng ích gì.
Nếu Trần Nam Hạc không đồng ý với cách giải quyết của cô, thì chỉ còn cách cù nhầy mới thoát được. “Đúng, em keo kiệt đấy.” Tả Doanh hơi giận dỗi, “Anh mới quen em ngày đầu à?”
Trần Nam Hạc không hiểu ý cô: “Gì cơ?”
Tả Doanh bất ngờ chất vấn: “Sao anh không đeo nhẫn cưới?”
Nói xong, trong lòng Tả Doanh tràn ngập cảm giác hả hê, còn có chút đắc ý.
Thực ra cô không định xoáy vào chuyện này, chẳng qua Trần Nam Hạc tự rước lấy thôi. “Đi công tác thì đi công tác, chụp ảnh thì cứ chụp, sao lại phải tháo nhẫn cưới ra? Sợ ai thấy à?”
Trần Nam Hạc không ngờ bị tấn công bất ngờ như vậy, hoàn toàn không kịp phản ứng.
Nhưng Tả Doanh biết, khi anh lạnh lùng lên thì có thể nói ra bất cứ lời tuyệt tình nào.
Cô tranh thủ lúc anh chưa kịp lấy lại bình tĩnh, định đánh lạc hướng chuyện đôi giày. “Trần Nam Hạc, anh coi em dễ bắt nạt lắm à, ra ngoài thì không coi em ra gì, về nhà lại tính toán đồ của em?”
Trần Nam Hạc vừa định giải thích: “Anh…”
Tả Doanh không cho anh cơ hội: “Đừng hòng! Anh đừng quá đáng như thế.”
Nói câu cuối, cô cố ý pha thêm chút nghẹn ngào, rồi dứt khoát cúp máy.
Tả Doanh hiểu, cãi nhau thì phải tranh thủ lúc đang nóng mà xả hết, vừa có thể làm mình làm mẩy, vừa có thể ngang ngược, vì nếu để bình tĩnh lại, cân nhắc thiệt hơn thì chỉ còn biết nuốt ấm ức vào lòng.
Huống hồ, cô thật sự cũng thấy tủi thân, những ấm ức này đã tích tụ từ lâu.
Cô quyết định lát nữa nếu Trần Nam Hạc gọi lại thì sẽ không nghe máy, nhưng anh lại không liên lạc gì nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


