Nhưng lúc phối đồ, cô phát hiện mấy chiếc túi vải bình thường không hợp, bèn mua tạm một chiếc Chanel nhái ở shop đồ fake.
Giá cũng chẳng rẻ, nhưng cô thấy vậy là đủ qua mặt người khác rồi.
Ngày hôm đó, họ đi dạo ở Hậu Hải, ăn uống, chèo thuyền, rồi Tả Doanh còn hát ở quán bar cho Trần Nam Hạc nghe một bài, tự thấy mình thể hiện rất ổn.
Đến cuối ngày, Trần Nam Hạc lái xe đưa cô đến trung tâm thương mại, đi thẳng vào quầy Chanel.
Nhân viên bán hàng dường như nhận ra Trần Nam Hạc, hỏi anh muốn mua gì.
Trần Nam Hạc chỉ vào chiếc túi trên vai Tả Doanh: “Lấy mẫu này, còn hàng không?”
Nhân viên cúi nhìn thoáng qua, mỉm cười đầy ẩn ý.
Tả Doanh muốn che túi lại thì đã muộn.
Sau này cô mới biết chiếc túi fake này ngay cả logo cũng làm lệch, người có chút hiểu biết nhìn là nhận ra ngay.
Thế là cả ngày hôm đó, Trần Nam Hạc cứ nhìn cô đeo túi giả mà tự đắc, thật quá mất mặt.
Nhưng chuyện xấu hổ còn chưa dừng lại ở đó.
Nhân viên bán hàng vẫn muốn giữ chút thể diện cho khách, hỏi có mẫu giống vậy, muốn lấy màu nào.
Trần Nam Hạc chẳng thèm hỏi ý Tả Doanh, đáp luôn: “Mẫu này, màu đen.”
Nhân viên vẫn cố gắng: “Là tặng cho cô gái này ạ? Cô ấy đã có màu đen rồi, anh có muốn cân nhắc màu trắng không? Mẫu trắng lên dáng cũng rất đẹp.”
Trần Nam Hạc cắt lời: “Chị nhìn không ra à? Cái này là hàng giả.”
Nói xong, Trần Nam Hạc còn cố ý quay sang nhìn Tả Doanh.
Cô gượng cười, ánh mắt lúng túng nhìn xuống, rồi nhanh trí kéo nhẹ tay áo anh, làm nũng: “Ôi trời, anh thật là…”
Cô chỉ có thể giả vờ yếu đuối để qua chuyện, nhưng trong lòng thì đã lịch sự “hỏi thăm” tổ tông nhà Trần Nam Hạc rồi.
Cuối cùng, màu đen lẫn trắng Tả Doanh đều lấy cả, dù mất hết mặt mũi nhưng không thể từ chối tiền.
Cô ôm hai chiếc Chanel thật về phòng trọ, mở ra ngửi thử, đúng là thơm thật.
Đó là lần đầu tiên trong đời cô nhìn thấy hàng hiệu thật, lại còn là của riêng mình.
Dù quá trình nhận được chẳng còn chút tôn nghiêm nào, cô vẫn ôm chặt trong lòng, ngủ cũng không rời tay, giống như ôm lấy con búp bê thời thơ ấu từng khao khát mà chưa từng có.
Từ nhỏ, Tả Doanh đã hiểu, tôn nghiêm mới là thứ xa xỉ, không phải nhu yếu phẩm trong đời, cô không dám đòi hỏi.
Tối hôm đó, Trần Nam Hạc còn gửi một tin nhắn đáng ghét: “Hôm nay vui không?”
Tả Doanh trả lời ngay: “Vui cực kỳ luôn!”
Lâu sau, Trần Nam Hạc chỉ nhắn lại một icon ngón tay cái, Tả Doanh cũng chẳng để tâm.
Từ đó, mỗi lần Trần Nam Hạc tặng quà đều rất thờ ơ.
Kiểu như: “Mua giày người ta bắt mua thêm khăn lụa”, “Đồng nghiệp mua dư một cái túi nhường cho anh”, “Noel bên nước ngoài sale”, “Tích điểm không dùng thì hết hạn”, hay thậm chí: “Khách hàng tặng mà anh không dùng, chẳng lẽ lại vứt đi”.
Hôm đó, Trần Nam Hạc bảo tan làm sớm, về đón Tả Doanh đi ăn, vừa vào nhà đã xách theo một hộp quà.
Quả nhiên anh đưa thẳng cho cô, lạnh nhạt nói: “Quà.”
Tả Doanh hí hửng chạy tới, ôm cổ Trần Nam Hạc hôn lên má một cái, rồi vui vẻ nhận lấy hộp quà, mở ra thì thấy một đôi sneaker Thượng Phi rất trẻ trung.
Thật ra, đôi giày này giá gốc không cao, lại là sản phẩm mới của công ty Trần Nam Hạc, không tính là món quà xa xỉ, thậm chí có phần qua loa.
Tả Doanh ngẩn người, mãi mới nghĩ được cách cảm ơn cho hợp lý.
Trần Nam Hạc ngả người trên sofa, nheo mắt đầy tinh ranh: “Nhìn bên hông đi.”
Tả Doanh nhìn sang, thấy bên hông giày nổi bật số 29, lập tức hiểu ý.
Trần Nam Hạc cười đắc ý: “Mấy người tranh nhau số này, nhưng chẳng ai tranh lại anh, ha ha.”
Tả Doanh bất ngờ nhìn Trần Nam Hạc, rất hiếm khi thấy anh cười như vậy – sảng khoái, hồn nhiên mà còn tinh nghịch, hàm răng trắng đều, trông chẳng khác gì cậu sinh viên vô tư.
Tả Doanh không dám tin, niềm tự hào của anh chỉ vì giành được đôi giày trùng tuổi cô sao? Nhưng cảm xúc ấy chỉ thoáng qua, rồi cô lại nghĩ: Đôi này để một thời gian chắc bán được giá tốt.
Khi Miêu Thần nhận giày từ tay Tả Doanh, việc đầu tiên là nhìn số bên hông, rồi hỏi: “29? Chị giữ lại số 29 làm gì thế?”
Tả Doanh thoáng ngẩn ngơ, trong đầu bất chợt hiện lên nụ cười vô tư của Trần Nam Hạc ngày sinh nhật, lòng chợt dâng lên chút tiếc nuối.
Cô ấp úng định trả lời Miêu Thần, nhưng trong đầu lại nghĩ chuyện khác, mãi mới sắp xếp được ý nghĩ của mình.
Cô muốn lấy lại đôi giày, không muốn bán nữa.
Miêu Thần đã xỏ thử, đi vài vòng trong phòng tập, làm mấy động tác nhảy đường phố, rồi còn quay video đăng mạng.
Tả Doanh chỉ ngồi nhìn, tính chờ Miêu Thần chơi chán sẽ đòi lại, trả tiền lại cho bạn, không được thì nói thật, chắc Miêu Thần sẽ hiểu.
Đúng lúc đó, Miêu Thần bỗng hỏi, giọng vừa ngọt vừa lanh: “Chị ơi, thứ Năm này chị có rảnh không?”
“Có chứ, sao vậy?”
“Mẹ em muốn gặp chị.”
Tả Doanh thoáng cứng người: “Mẹ em á?”
Miêu Thần cười áy náy: “Quên chưa giới thiệu, mẹ em là…”
“Chị biết!” Tả Doanh vội ngắt lời, rồi lại thấy hơi lố, “Lần trước em kể ở tiệm rồi mà.”
“À.” Miêu Thần chu môi, “Cũng không có gì đâu, tại em kể với mẹ là mình quen vợ sếp Thượng Phi, mẹ hỏi có thể gặp mặt không. Em chỉ hỏi thôi, chị không thích thì thôi, mẹ em cũng hơi kỳ cục ấy mà.”
“Không sao, chị rảnh!”
Miêu Thần gật gật đầu, rồi lại chú ý tới đôi giày: “Chị ơi, em mang đôi này có hợp không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


