Vẻ mặt của phu xe lúc này cũng đầy vẻ hoang mang, sợ hãi. Có vẻ như ông ta đang lo lắng rằng sự bất cẩn ban nãy của mình đã chọc giận cô nương.
Thế nhưng, Ngụy Diên bỏ ngoài tai mọi lời nói của họ. Nàng đội gió tuyết, sải bước thật nhanh về phía trước.
Trong những hình ảnh xẹt qua tâm trí nàng ban nãy cũng có con đường này. Ngay phía trước không xa, sẽ có một con thỏ bị sập bẫy thú và chết cóng giữa nền tuyết trắng.
Lúc đó, vì xe ngựa bị nghiêng quá mạnh, nên khi xe vừa giữ được thăng bằng, nàng đã đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài và vô tình trông thấy cảnh tượng ấy.
"Cô nương, sao người lại đột nhiên xuống xe vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao? Bên ngoài lạnh lắm, chân của người..."
Tuyết Nhạn vội vàng bung ô che cho chủ tử. Nàng ấy đang định tiếp tục khuyên nhủ thì bỗng thấy Ngụy Diên đột ngột khựng bước.
Thuận theo ánh mắt của Ngụy Diên nhìn lại, Tuyết Nhạn chợt thấy bên cạnh tảng đá trên sườn núi ven đường có một vệt máu đỏ gai người. Nhìn kỹ lại, nàng ấy mới nhận ra đó là một con thỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)