Mộ của Ngụy Hoàn.
Thế nhưng, chỉ chớp mắt một cái, cái tên trên bia mộ bỗng chốc thay đổi.
Mộ của Ngụy Diêu.
Đó là chuyện đã xảy ra từ năm năm trước. Khi ấy, nàng mượn thân phận của Ngụy Hoàn, lấy tên giả là Ngụy Diên, rồi ẩn danh lặn lội đến thành Phong Hoài và ẩn mình cho tới tận bây giờ.
"Chủ thượng, lai lịch của nữ tử này không rõ ràng, tuyệt đối không thể giữ lại..."
"Ta vốn là người ngõ Phúc Thủy, Ngụy gia có ân với ta nên đã phó thác Ngụy cô nương cho ta... khụ khụ... Ta một đường hộ tống Ngụy cô nương... đến thành Phong Hoài, bách tính dọc đường... đều có thể làm chứng. Kẻ sắp chết này, tuyệt không có nửa lời dối trá..."
"A Diên, nếu nàng nguyện ý giúp ta, ta nhất định sẽ không bạc đãi nàng..."
"A Diên, đây là quả anh đào phía Bắc vừa mới tiến cống, nàng nếm thử xem..."
"A Diên, dạo này trời trở lạnh, nàng nhớ giữ gìn sức khỏe. Mấy hôm trước ta săn được một con hồ ly, biết A Diên tâm tính thiện lương, không nỡ tàn hại sinh linh, nên ta đã dùng lông của nó để làm thành một chiếc áo choàng hồ cừu..."
"A Diên, nàng có từng nghĩ sẽ mãi mãi ở lại bên cạnh ta không? Không phải với thân phận mưu sĩ, ý của ta là... Thôi bỏ đi, tương lai còn dài..."
"A Diên, đây là chiếc vòng ngọc do mẫu phi để lại, chỉ truyền cho Thiếu phu nhân của phủ Phong Hoài. Hôm nay, trước mặt tướng sĩ toàn quân, ta xin tặng nó cho nàng..."
"A Diên, hai ta kề vai chiến đấu, vào sinh ra tử mới đi được đến ngày hôm nay. Linh hồn hai ta hòa hợp, tình nghĩa giữa chúng ta không ai có thể thay thế, tình ý này người ngoài sao sánh bằng. Nàng hãy tin ta, lần này đành để nàng chịu ủy khuất rồi..."
"Trong phủ, chỉ có cô nương mới mời được Mai y tiên, hơn nữa, người biết vị trí của Mai trang cũng chỉ có một mình cô nương..."
Tất cả những mảnh ký ức vụn vặt ấy đều là những chuyện đã xảy ra trong suốt năm năm qua. Thế nhưng, chẳng hiểu vì sao ngay tại thời khắc này, chúng lại hiện lên mồn một trước mắt nàng tựa như cưỡi ngựa xem hoa.
Nữ tử vô lực ngã gục vào lòng tỳ nữ, dẫu cố gắng thế nào cũng không sao thoát khỏi đám sương mù dày đặc trong tâm trí.
Nàng rốt cuộc bị làm sao thế này?
"Sao cô nương lại đến đây?"
"Chúng ta đã đợi ròng rã ba canh giờ, nhưng nơi này chỉ có chủ tớ Ngụy cô nương xuất hiện..."
"Chúng ta nhận được mật báo rằng hôm nay tên gian tế kia sẽ đến chắp mối với Mai Tung. Chúng ta cứ tiếp tục đợi, nếu hắn đến, Ngụy cô nương tự nhiên sẽ được minh oan. Còn nếu hôm nay không có ai xuất hiện nữa, vậy thì đành phải mời Ngụy cô nương vào đại lao một chuyến rồi..."
"Cô nương, lệnh bài của Vương thượng đã bị mất. Theo như điều tra, hôm nay chỉ có Ngụy cô nương từng bước vào thư phòng của ngài ấy..."
"Lục Hoài, ngài có tin ta không..."
"A Diên, hôm nay nàng có từng đến thư phòng của ta không..."
"Không phải ta..."
"Người đâu, tạm thời giam giữ Ngụy cô nương vào đại ngục..."
"Cô nương, Chủ thượng cũng có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ..."
"Cô nương, lên đường bình an..."
"Ưm!"
Cảm giác đau đớn như đứt từng khúc ruột khi độc dược trôi xuống dạ dày lại bất ngờ khiến nữ tử tỉnh táo lại đôi chút. Nàng khó nhọc mở bừng đôi mắt, nhưng ngay lập tức lại ngửi thấy một mùi hương quen thuộc đang vấn vít quanh chóp mũi.
Đó chính là mùi hương ấm áp cuối cùng mà nàng cảm nhận được trước khi chết.
"Cô nương, người sao vậy?"
Tuyết Nhạn ôm chặt lấy nàng, lo lắng cất tiếng hỏi.
Dù cơn đau nhói ở giữa trán và nơi lồng ngực đã dần tan biến, nhưng đầu óc Ngụy Diên lúc này vẫn còn chút mông lung.
Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi vừa rồi, nàng dường như đã trải qua một giấc mộng, một cơn ác mộng mang đầy sự tuyệt vọng và ngạt thở.
Không, đó dường như chẳng phải là mơ.
Mà giống như những gì nàng đã thực sự tự mình trải qua.
Thật ly kỳ và quỷ dị.
"Cô nương không sao chứ?"
Phu xe bên ngoài nghe thấy động tĩnh cũng ngoái đầu lại hỏi: "Ban nãy tiểu nhân không cẩn thận cán phải một hòn đá, không biết có làm cô nương bị thương không?"
Sự rung lắc của cỗ xe ngựa cùng với giọng nói của phu xe đã triệt để kéo Ngụy Diên thoát khỏi trạng thái thẫn thờ.
Nàng cố nén nỗi hoảng loạn trong lòng, chậm rãi từ trong ngực Tuyết Nhạn ngồi thẳng người dậy.
Nửa đầu của những hình ảnh nàng vừa nhìn thấy, tất cả đều là quá khứ trong năm năm qua. Thế nhưng, nửa đoạn sau lại chính là những sự việc bắt đầu từ khoảnh khắc này, dẫn dắt nàng bước lên một con đường không có lối về.
"Cô nương, cô nương..."
Thấy sắc mặt Ngụy Diên có điều bất thường, Tuyết Nhạn lại sốt sắng gọi thêm vài tiếng.
Ngụy Diên vừa định mở miệng đáp lời thì cỗ xe ngựa bỗng nhiên nghiêng hẳn sang một bên. Chiếc chén trà trên bàn rơi xuống, kẹt cứng vào khe hở của sàn xe.
Đồng tử của nàng lập tức co rút lại.
Nếu nàng nhớ không lầm, trong những viễn cảnh chưa từng xảy ra kia, khi xe ngựa chạy đến ngã ba đường rẽ vào Mai trang sẽ phải đi qua một khúc cua gấp. Vì đường tuyết quá trơn trượt nên xe ngựa đã bị nghiêng một góc rất lớn, và vị trí chiếc chén trà rơi xuống... hoàn toàn giống hệt như bây giờ!
Ngụy Diên chẳng còn tâm trí đâu mà suy ngẫm kỹ càng lại đoạn ký ức kia. Nàng phắt tay mở toang cửa sổ xe, đưa mắt nhìn ngã ba đường phía trước. Sau đó, chẳng đợi Tuyết Nhạn kịp phản ứng, nàng đã đứng dậy bước thẳng xuống xe.
"Cô nương định đi đâu vậy? Bên ngoài tuyết rơi dày lắm, chân của người không thể chịu lạnh được đâu!" Tuyết Nhạn vừa lo lắng khuyên can, vừa vội vã đuổi theo xuống xe.
"Cô nương..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)