Mấy lời này như sấm sét nổ bên tai khiến đầu óc Tuyết Nhạn choáng váng. Thế nhưng, rất nhanh sau đó nàng ấy đã xâu chuỗi lại được mọi chuyện. Có lẽ, cô nương nhà mình rốt cuộc cũng đã nghĩ thông suốt rồi.
"Cô nương rốt cuộc cũng chịu rời xa Vương thượng rồi sao."
Nhớ lại trước khi ra khỏi cửa ngày hôm nay, nàng ấy vẫn còn khuyên nhủ cô nương rằng nếu sự tình thực sự không thành thì hãy rời đi. Dù lúc đó nàng ấy thừa biết cô nương sẽ chẳng đời nào chịu đi, nhưng thật không ngờ, chỉ mới qua nửa ngày ngắn ngủi, cô nương vậy mà lại chủ động muốn rời đi.
Tuy nhiên, quyết định này của cô nương quả thực quá đỗi đường đột. Suy cho cùng, mới một khắc trước đây thôi, cô nương vẫn còn đang dốc lòng bày mưu tính kế cho Vương thượng cơ mà.
Ngụy Diên biết tỳ nữ của mình đã hiểu lầm, nhưng nàng cũng chẳng buồn giải thích, chỉ lẳng lặng chờ đợi câu trả lời. Về phần Tuyết Nhạn, nàng ấy không cần suy nghĩ quá lâu mà lập tức nghiêm mặt, kiên định nói: "Từ khi bước chân vào phủ Phong Hoài, nô tỳ chỉ có duy nhất cô nương là chủ tử. Cô nương đi đâu, nô tỳ sẽ theo đó."
Thần sắc Ngụy Diên hơi dịu lại, khẽ gật đầu: "Tốt."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)