Đợi đến khi phòng giam chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối, Ngụy Diên mới chậm rãi mở mắt ra.
Rượu độc ngấm vào ruột gan, thiêu đốt tâm can nàng như ngọn lửa rực cháy. Thế nhưng, muôn vàn nỗi đau đớn thể xác lúc này cộng lại cũng chẳng thể sánh bằng sự phẫn uất, không cam lòng đang cuộn trào trong đáy mắt.
Rốt cuộc, nàng vẫn không thể đưa huynh trưởng về nhà.
Nàng không muốn để Lục Hoài chạm vào hài cốt của huynh trưởng mình. Trong những giây phút hấp hối cuối cùng, nghĩ đi nghĩ lại, nàng lại nhen nhóm một tia hy vọng mỏng manh rằng: Kẻ kia sẽ nể chút tình nghĩa giao hảo của hai nhà năm xưa mà tìm kiếm hài cốt của huynh trưởng, sau đó đem chôn cất huynh ấy cạnh mộ phần của phụ mẫu. Còn về phần nàng...
Lục Hoài chắc chắn sẽ không bao giờ giao nàng lại cho Du Thành, cho dù nàng giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn.
Nếu sớm biết có ngày hôm nay, thì vào năm năm trước, dẫu có phải liều mạng, nàng cũng nhất định phải quay trở về Du Thành. Chết ở cố hương cũng được, chết trên đường trở về cố hương cũng chẳng sao. Dù thế nào thì cũng tốt hơn gấp trăm ngàn lần cái cảnh phải sống kiếp ăn nhờ ở đậu suốt bao năm qua, để rồi cuối cùng phải ôm hận mà nhắm mắt xuôi tay như thế này.
Ngẫm lại nửa đời trước của nàng, mọi thứ đều trôi qua vô cùng suôn sẻ, êm đềm. Mọi cơn ác mộng chỉ thực sự bắt đầu kể từ cái ngày nàng bước chân rời khỏi Du Thành. Nếu như ông trời cho nàng cơ hội làm lại từ đầu, thì dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, nàng cũng tuyệt đối không rời khỏi Du Thành. Nàng sẽ liều mạng ở lại để bảo vệ phụ mẫu và huynh trưởng. Nếu vậy... có lẽ a huynh của nàng đã không phải chịu đựng những đau đớn, khổ sở nhường ấy.
Ý thức của Ngụy Diên bắt đầu mờ dần, vạn vật trước mắt cũng chìm vào cõi hỗn mang tăm tối.
Ngụy Diên vốn dĩ không hề sợ bóng tối. Thế nhưng, khi phải đơn độc một mình chuẩn bị rơi vào màn đêm vĩnh hằng, sâu thẳm trong thâm tâm nàng vẫn dâng lên một cỗ hoảng loạn khôn nguôi.
"A huynh..."
Nàng dũng cảm là thế mà giờ phút này còn thấy sợ hãi. Vậy thì cái đêm mà huynh trưởng bị sát hại, huynh ấy đã phải trải qua sự hoảng loạn và bất lực đến nhường nào cơ chứ?
Trong khoảnh khắc hấp hối, Ngụy Diên lờ mờ nhìn thấy bóng dáng của phụ mẫu, và cả huynh trưởng nữa.
Ôn Vô Dạng mỉm cười, vươn tay về phía nàng: "Diên Diên, a huynh đến đón muội về nhà đây."
Phụ mẫu cũng hiền từ nhìn nàng mỉm cười: "Diên Diên, gia đình chúng ta rốt cuộc cũng được đoàn tụ rồi."
Một giọt lệ nóng hổi lăn dài nơi khóe mắt Ngụy Diên. Nàng yếu ớt vươn tay ra không trung: "Phụ thân, mẫu thân, a huynh..."
"Khâu Tự Hoa, ngươi mau dừng tay lại cho ta! Ngươi điên rồi sao! Ta thật không ngờ ngươi lại là loại người lang tâm cẩu phế, lấy oán trả ơn, dám cả gan hạ độc cô nương!"
Một tiếng quát tháo giận dữ vang lên từ xa rồi tiến lại gần. Ngay sau đó, một bóng người lao đến trước mặt Ngụy Diên tựa như một cơn lốc, kịp thời nắm lấy bàn tay đang chới với giữa không trung, sắp sửa vô lực buông thõng của nàng.
"Cô nương! Cô nương, người cố gắng chống đỡ một chút! Quân y đâu! Mau truyền quân y!"
Ngụy Diên dùng chút sức tàn cuối cùng khẽ nhếch khóe môi. Thật tốt quá, người tiễn nàng đoạn đường cuối cùng này... không phải là kẻ mà nàng chán ghét.
"Lư Kiên... Hãy... thiêu xác ta đi."
Chữ cuối cùng thốt ra một cách mơ hồ, đứt quãng, rồi Ngụy Diên từ từ nhắm nghiền hai mắt lại.
"Cô nương!"
"Cô nương!"
Hai tiếng gọi quen thuộc vang lên đầy bi thương, nhưng lọt vào tai nàng lại mờ mịt, xa xăm tựa như bị ngăn cách bởi muôn trùng sông núi, chẳng thể nghe rõ được nữa.
Mọi thứ diễn ra thật lặng lẽ, tựa như chưa từng lưu lại chút dấu vết nào.
Bấy giờ, tuyết rơi dày đặc làm mờ đi tầm nhìn khiến phu xe nhìn không rõ đường. Cỗ xe ngựa dường như vừa cán phải một hòn đá nên khẽ rung lắc nhẹ.
"Ưm!"
Theo nhịp xóc nảy của thân xe, trán của nữ tử ngồi bên trong đập một cú không nặng cũng chẳng nhẹ vào vách xe, tấm bản đồ đang cầm cũng theo đó mà tuột khỏi tay.
"Cô nương."
Tỳ nữ bên cạnh vội vàng vươn tay đỡ lấy nàng, ân cần hỏi: "Cô nương không sao chứ?"
Nữ tử khẽ nhíu mày, đưa tay xoa nhẹ lên trán. Cú va chạm ban nãy vốn không hề nặng, cũng chẳng thấy đau. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, nàng lại cảm thấy đầu óc đột nhiên trống rỗng trong chốc lát. Ngay sau đó là một mảng hỗn độn, mờ mịt, tựa như bản thân đang chìm vào một bóng tối sâu không đáy.
Chưa để nàng kịp phản ứng, giữa trán bỗng truyền đến một cơn đau nhói, trước mắt dường như có một tia sáng trắng loé lên. Chỉ trong chớp mắt, vô số hình ảnh tranh nhau ùa vào tâm trí nàng.
Nàng thấy một nấm mồ đất nho nhỏ, phía trước dựng một tấm bia mộ bằng gỗ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)