Chưa đến tối nhưng Khương Ngư đã thấy đói bụng.
Hôm nay hôn lễ diễn ra vô cùng qua loa nhưng cũng nhờ vậy mà chẳng ai quản nàng. Nàng tranh thủ tháo bỏ trâm cài và phượng quán rồi rửa sạch lớp trang điểm trên mặt, bảo Liên Kiều đi lấy chút đồ ăn.
Một lát sau Liên Kiều quay lại. Thị nữ đi cùng bưng một khay gỗ đựng hai bát mì nước thanh đạm cùng mấy đĩa thức ăn kèm nhỏ.
Khương Ngư không hề kén chọn và bảo nàng ấy cứ đặt xuống. Lúc thị nữ nọ bày biện cơm canh không hiểu sao cứ lén nhìn nàng chằm chằm.
Khương Ngư vẫn chưa rõ người trong phủ Lương Vương có thái độ thế nào với mình nên lịch sự mỉm cười rồi nói: "Làm phiền rồi."
Thị nữ đỏ mặt bước đi.
Thấy trong phòng không còn người ngoài, Khương Ngư liền gọi Liên Kiều ngồi xuống: "Mau tới ăn cùng ta đi. Nhìn tuy thanh đạm nhưng hương vị chắc cũng không tệ đâu."
Khương Ngư rất tin tưởng vào tay nghề đầu bếp của phủ Vương gia quyền quý. Thế nhưng nàng vừa cầm đũa nếm thử một miếng thì đã cùng Liên Kiều nhìn nhau trân trối, rồi cả hai cùng rơi vào im lặng.
Mì thì nhừ mà vị lại nhạt nhẽo. Nước dùng trong vắt như nước rửa nồi, còn mấy đĩa thức ăn kèm thì đến chó ăn xong cũng phải bật cười.
Chẳng lẽ đây là đòn phủ đầu họ cố tình dành cho nàng?
Nàng vừa mới nảy sinh nghi ngờ thì Liên Kiều đã che miệng nói khẽ: "Tiểu thư đừng nghĩ nhiều. Lúc nãy em thấy họ bưng cho Lương Vương cũng là những món này."
"..."
Vậy thì không sao cả. Có lẽ lễ nghi hoàng gia đã vượt xa phạm vi hiểu biết của nàng mà thôi.
Khương Ngư tự thôi miên bản thân ăn hết cả bát để tránh nửa đêm bị đói.
Ăn xong một bữa cơm như vậy thì chẳng ai còn sức lực gì nữa. Không đợi Lương Vương tới, nàng đã tắm rửa xong xuôi rồi thay tẩm y và tựa vào đầu giường đọc sách.
Càng về khuya tốc độ lật trang của nàng càng nhanh hơn. Đang xem dở nàng bỗng đặt cuốn sách sang một bên rồi khẽ thở dài.
Nhớ lại ánh mắt của Phó Uyên ban ngày khiến trong lòng nàng có chút sợ hãi. Ánh mắt đó chẳng giống như đang nhìn người sống mà cũng không giống ánh mắt của một người sống nên có.
Chàng thậm chí còn chẳng nhớ nàng là ai.
*
Mấy đĩa thức ăn kèm được mệnh danh là "chó ăn xong cũng phải cười" kia, Phó Uyên ăn xong lại chẳng cười nổi.
Chàng vẫn như mọi ngày thường nhật. Dùng bữa xong thì luyện võ, rồi sau đó xem mật thư do Thập Ngũ đưa tới và đốt bỏ đi. Nếu còn thời gian rảnh chàng sẽ tự chơi với mình một ván cờ.
Chàng không hề quên vị Vương phi đang đợi mình trong phòng tân hôn nên hôm nay kết thúc công việc sớm hơn.
Trăng sáng treo cao và ánh bạc trải khắp mặt đất. Chàng bước ra khỏi cửa Biệt Hạc Hiên, đứng giữa tiếng gió xào xạc trong rừng trúc tím. Chàng chắp tay sau lưng ngước nhìn vầng trăng mà hồi lâu không nói lời nào.
Thập Ngũ thấy vậy liền tiến lên cúi đầu hỏi: "Điện hạ có chỉ thị gì ạ?"
Điện hạ đáp: "Đói."
Thập Ngũ nghiêm nghị: "Thuộc hạ đi giải quyết Thượng thư Tiêu Ngạc ngay đây."
Phó Uyên không cảm xúc nhìn y. Thập Ngũ lại bừng tỉnh: "Là đại nhân Hách Liên Ách đúng không ạ?"
Phó Uyên: "Hách Liên Ách là người của ta. Ngươi muốn tạo phản sao?"
Thập Ngũ lủi thủi lui xuống.
Phó Uyên sải bước tiến về phía viện Miên Phong.
Khi chàng đến nơi, Sơ Nhất đang canh giữ bên ngoài khẽ báo cáo: "Vương phi cả ngày không ra ngoài. Ngoại trừ dùng bữa thì chỉ đọc sách."
Phó Uyên thản nhiên đáp lời rồi đưa gậy chống cho y.
Lúc chàng bước vào phòng, Khương Ngư vẫn chưa nhận ra, vẫn đang nói cười vui vẻ với tì nữ kia. Thấy chàng xuất hiện thì cả hai mới im bặt, lúng túng đứng dậy hành lễ như thể nhìn thấy thú dữ.
Phó Uyên nói: "Ra ngoài."
Liên Kiều lưu luyến bước ra. Khi đi đến cửa còn ngoái đầu lại nhìn vì tưởng chàng không biết.
Phó Uyên không nói một lời nào, đi tới trước mặt Khương Ngư. Lợi thế về chiều cao giúp chàng có thể từ trên cao nhìn xuống nàng.
Nụ cười này không hẳn là chân thành. Hai năm không gặp nên nàng đối với chàng đã có thêm vài phần sợ hãi và cẩn trọng.
Đây là chuyện đương nhiên. Cho dù nàng không phải tai mắt của Trần Vương thì chắc cũng chẳng nguyện ý gả cho chàng.
Phó Uyên không nói gì nhiều và cũng lười nói. Chàng hất cằm về phía nàng: "Ngồi đi."
Nói xong chàng đi vào tịnh thất.
Khương Ngư thở phào một hơi rồi chậm rãi ngồi lại chỗ cũ, nhưng bờ vai vẫn còn cứng đờ.
Nàng cầm cuốn sách trong tay và ngồi im bất động. Nghe thấy tiếng động khi Phó Uyên bước ra nàng mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng rồi lúng túng lật đại vài trang sách.
Giây tiếp theo một bóng đen bao phủ lên cuốn sách trong tay nàng. Nàng ngẩng đầu lên thì thấy cả người mình đã bị bóng dáng chàng che khuất.
"Ngươi định xem đến bao giờ?" Phó Uyên hỏi nàng bằng giọng điệu lạnh lùng nhưng vẫn coi là bình thản.
Khương Ngư vứt cuốn sách sang một bên, những ngón tay cuộn tròn trên đầu gối.
"Thì... xem đến đây thôi ạ."
Động phòng đúng không? Nàng chuẩn bị xong rồi.
Lại nghe Phó Uyên hỏi: "Thích bên trong hay bên ngoài?"
Đây là câu hỏi gì vậy?
Nàng nhất thời không đáp lời nên Phó Uyên chỉ tay về phía giường rồi lạnh giọng nói: "Ngủ bên nào?"
"Vậy... bên ngoài nhé?" Nàng nói.
"Ừm, ta cũng thích bên ngoài." Phó Uyên nói.
Khương Ngư nhìn chàng một lúc rồi chợt nhận ra: "Điện hạ ngài ngủ bên ngoài đi. Thiếp ngủ bên trong là được rồi."
"Ừm."
Khương Ngư nhích vào bên trong mà trong đầu đầy dấu chấm hỏi: Chàng vừa mới hỏi nàng để làm gì? Trêu đùa nàng vui lắm sao?
Cả hai đều đã nằm xuống.
Khương Ngư đắp chăn nằm thẳng đơ. Trong lòng nàng càng thêm thắc mắc: Khoan đã, chẳng lẽ họ đã lược bỏ một bước rồi sao?
Đèn ngoài đã tắt và chỉ còn một chiếc đèn lồng bên giường là còn sáng. Xem chừng Phó Uyên không có ý định tắt nó đi. Một chút ánh sáng xuyên qua màn giường khiến Khương Ngư luôn có ảo giác chàng sắp làm gì đó nên khó tránh khỏi cảm thấy căng thẳng.
Hơi nước vương trên tóc chàng cùng hương thơm của bồ kết trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Từ lúc bắt đầu biết nhớ đến nay, nàng chưa từng chung chăn gối với ai khác ngoài mẫu thân mình.
Thời gian chậm chạp trôi qua, nhịp thở dần trở nên đều đặn trong bầu không khí căng thẳng này.
Khương Ngư vì quá căng thẳng mà đã ngủ thiếp đi.
... Mới lạ đấy!
Phó Uyên lay nàng tỉnh giấc, rồi đè nàng lại hỏi: "Ngươi ngủ cái gì?"
Khương Ngư mơ màng: "Hả?"
Phó Uyên chống hai tay hai bên sườn nàng, cúi người không bỏ sót một tia biểu cảm nào trên mặt nàng: "Ngươi muốn động phòng vào tối nay sao?"
Hồi còn làm Thái tử, Phó Uyên đã từng làm không ít việc thẩm vấn các đại thần. Khương Ngư bị chàng nhìn chằm chằm thẩm vấn thì đại não cũng sợ hãi tới mức tỉnh táo hẳn. Nàng vội vàng đưa ra câu trả lời vạn năng: "Thiếp thân thế nào cũng được."
Phó Uyên không có kiên nhẫn vòng vo với nàng: "Muốn hay không muốn. Hãy nói thật."
Khương Ngư cảm thấy nóng bừng cả trán và thành thật đáp: "Không muốn."
Phó Uyên nhìn nàng một cái rồi hài lòng nằm xuống.
Chàng không thích mỹ nhân kế, tốt nhất nàng đừng đến đây để giở trò đó.
Bên trong màn giường lại khôi phục sự yên tĩnh còn Khương Ngư thì nhìn lên trần nhà mà trợn tròn mắt.
Không phải chứ?
Nàng cũng muốn lay Phó Uyên tỉnh dậy giống như cách chàng đã làm với mình.
Chẳng lẽ chàng lo lắng nàng thèm khát thân thể băng thanh ngọc khiết của chàng nên nửa đêm sẽ có ý đồ xấu sao?
Có! Bệnh!
Khương Ngư cắn góc chăn và tức giận không thôi. Nhờ sự cắt ngang này của chàng mà nàng cũng không còn căng thẳng lo âu nữa, chỉ vài phút sau đã chìm vào giấc ngủ.
Một đêm an lành không mộng mị.
Lúc Khương Ngư thức dậy nàng đã không phân biệt nổi là giờ giấc nào. Bên ngoài cửa sổ nắng gắt chói chang còn cửa phòng thì khép hờ. Chỗ nằm bên cạnh trống rỗng, nếu không phải còn vương lại chút nếp nhăn thì nàng gần như nghi ngờ chưa từng có ai tới đây.
Tất cả chuyện đêm qua cứ ngỡ như một giấc mơ.
Đã nhiều năm rồi nàng chưa được ngủ một giấc ngon lành như vậy.
Nàng ôm chăn ngồi ngẩn ngơ một lát rồi gọi Liên Kiều vào, uể oải đứng dậy rửa mặt.
Đến lúc chải đầu nàng mới phát hiện ra trong phòng này vốn dĩ không có gương. Nàng tìm khắp nơi cũng không thấy, vừa định bảo Liên Kiều đi hỏi thì Tiền ma ma đã bước vào.
Khương Ngư bất đắc dĩ bảo Liên Kiều ra ngoài trước. Ngay sau đó nàng nghe thấy Tiền ma ma nói: "Bây giờ đã là giờ Tỵ ba khắc rồi. Lương Vương điện hạ chưa tới giờ Thìn đã đi ra ngoài mà người vẫn còn đang ngủ. Thật là chẳng ra làm sao cả."
Khương Ngư thản nhiên nói: "Có sao?"
Tiền ma ma nói: "Lão nô ở trong cung chưa từng thấy vị chủ tử nào hành sự như vậy."
Khương Ngư nói: "Ồ, thật vậy sao?"
Sắc mặt Tiền ma ma đen lại. Nhưng mụ đã bị Khương Ngư làm cho tức giận nhiều lần rồi, nên dù không quen cũng phải tập cho quen. Mụ gồng mình nói tiếp: "Người là Vương phi, mới tới Vương phủ thì càng nên hành sự thận trọng. Đừng phụ lòng quan tâm của Thục Phi nương nương..."
Khương Ngư lơ đãng phẩy tay muốn đuổi mụ ra ngoài. Đúng lúc này một giọng nói vang lên: "Ma ma đang nói gì vậy?"
Chỉ thấy rèm châu bị vén lên, một người phụ nữ khoảng chừng bốn mươi tuổi bước vào. Bà ấy bưng một chiếc khay rồi mỉm cười nói: "Điện hạ đã dặn dò không được quấy rầy Vương phi nghỉ ngơi. Ma ma hà tất phải căng thẳng như vậy? Cứ để Vương phi dùng bữa sáng trước đã."
Nói xong bà ấy đặt khay xuống rồi cung kính hành lễ: "Nô tỳ Văn Nhạn bái kiến Vương phi."
Khương Ngư lập tức bảo bà ấy không cần đa lễ rồi nhân cơ hội nói: "Tiền ma ma, ngươi lui xuống trước đi. Có việc ta sẽ gọi ngươi."
Sau khi Tiền ma ma đầy vẻ hậm hực rời đi, Văn Nhạn nhìn mái tóc mới chải được một nửa của nàng: "Vương phi muốn chải kiểu tóc Triều Vân Cận Hương? Có cần nô tỳ giúp một tay không?"
"Làm phiền cô cô rồi." Khương Ngư gật đầu.
"Vương phi xin đợi một lát."
Văn Nhạn đi ra ngoài một chuyến. Khi quay lại bà ấy cầm theo một chiếc gương đồng mới tinh rồi đặt lên bàn.
Bà ấy bắt đầu búi tóc cho Khương Ngư.
Khương Ngư nhìn vào gương. Đôi bàn tay bà ấy rất khéo léo, mái tóc dài đen như mực qua tay bà ấy đan xen nhau. Chỉ một lát sau tóc đã được quấn thành hình rồi dùng trâm cài cố định chắc chắn.
"Tay nghề của cô cô thật đúng là tuyệt nhất."
"Đều là những thứ học được ở trong cung trước kia thôi." Văn Nhạn mỉm cười khiêm tốn: "Vương phi cứ gọi nô tỳ là Văn Nhạn là được."
Khương Ngư đáp lời. Lúc đi tới bàn dùng bữa, nàng không nhịn được mà hỏi thêm một câu: "Trong phòng không đặt gương, có kiêng kị gì không cô cô?"
"Cũng không có gì. Chỉ là điện hạ không muốn nhìn thấy thôi. Người không cần để ý, cứ đặt ở đây là được."
"Nhưng điện hạ sẽ tức giận chứ?"
Văn Nhạn mỉm cười đầy bí ẩn: "Điện hạ đã lâu không giết người, Vương phi không cần lo lắng."
Khương Ngư: "..."
Lát nữa nàng vẫn nên cất đi thôi, để tránh cho Phó Uyên nhìn thấy.
Nhìn lại trên bàn chỉ có một bát cháo trắng cùng vài đĩa thức ăn kèm, vẫn vô cùng đạm bạc. So với đồ ăn ngày hôm qua thì món này vẫn có thể nuốt trôi, nên Khương Ngư cố gắng ăn hết sạch.
Trong lúc nàng ăn cơm Văn Nhạn đã giới thiệu sơ qua tình hình trong phủ, bao gồm cả bản thân bà ấy.
Hóa ra bà ấy từng là con gái của một tội thần. Tiêu Hoàng hậu vì thương xót tài hoa của bà ấy nên đã giữ bà ấy bên cạnh làm tì nữ thân cận. Năm Phó Uyên năm tuổi được sắc phong Thái tử thì bà ấy được cử tới Đông cung. Một năm trước bà ấy lại tự nguyện đi theo Phó Uyên tới phủ Lương Vương.
"Người hầu trong phủ đều do nô tỳ quản lý. Người có bất cứ việc gì đều có thể sai bảo bất cứ lúc nào." Văn Nhạn nói.
Bà ấy dùng lời lẽ khẩn thiết và thái độ ôn hòa khiến Khương Ngư nảy sinh thiện cảm. Nàng nói: "Ta muốn đi dạo quanh phủ một chút có được không?"
"Người là Vương phi, chẳng cần người nói thì nô tỳ cũng phải đưa người đi làm quen với Vương phủ. Người hầu trong phủ lát nữa cũng sẽ do người xem qua một lượt."
Thế là sau khi dùng bữa xong, Khương Ngư liền đi theo đối phương ra khỏi viện.
Nơi nàng ở gọi là viện Miên Phong. Theo lời Văn Nhạn nói thì Lương Vương rất ghét cái tên này, nên ngày thứ hai chuyển tới đã dọn đến Biệt Hạc Hiên, và điều đó lại giúp Khương Ngư được hưởng sự thanh tĩnh một mình.
Phủ Lương Vương là một ngôi nhà bốn tiến ba ra. So với các thân vương khác thì nhỏ hơn một vòng và vị trí cũng cực kỳ hẻo lánh. Nó vốn được xây dựng từ triều đại trước rồi qua tay nhiều người, mới rơi vào tay một vị hoàng tử không được sủng ái.
Vị hoàng tử đó mất sớm nên ngôi nhà bị bỏ hoang nhiều năm và giờ đây lại được ban cho Phó Uyên.
Vương phủ không có hoa viên. Phía sau đầm hồ kia chính là vùng ngoại ô, ngoài vùng ngoại ô là những cánh rừng núi thấp. Không biết liệu có thú hoang xuất hiện hay không.
Đi ra khỏi viện Miên Phong không bao xa, Khương Ngư mơ hồ nghe thấy tiếng ngựa hí. Nàng lắng tai nghe kỹ thì thấy tiếng động vẫn không biến mất nên nghiêng đầu hỏi: "Trong Vương phủ có nuôi ngựa sao?"
Văn Nhạn đáp: "Vâng, có nuôi ba con ngựa. Một con là chiến mã của điện hạ, còn hai con kia là do điện hạ sợ nó cô đơn nên nuôi để bầu bạn với nó cho đỡ buồn."
Khương Ngư sợ Phó Uyên không thích nên không chủ động đề nghị đi xem mà tiếp tục đi về phía trước.
Lúc đi ngang qua phòng hoa, thấy có ba người đang đứng ở cửa. Trong đó có một đôi nam nữ trung niên đang tranh cãi vì chuyện gì đó, còn cậu thiếu niên bên cạnh không ngừng khuyên ngăn.
"Đây là hoa đỗ quyên tôi mới vun trồng. Vương phi chắc chắn sẽ thích!" Người đàn ông trung niên nói.
"Ông nói bừa đi. Cái đồ mắt mờ tai nặng nhà ông không nhìn xem bông hoa này già dỗi thế nào sao? Vương phi chắc chắn là thích hoa trà tôi trồng hơn!" Người phụ nữ trung niên nói.
"Được rồi được rồi. Hai người cãi nhau cái gì vậy? Đem tặng hết cho Vương phi không phải là xong rồi sao?"
Hiển nhiên không ai nghe cậu ta nói. Giọng của thiếu niên bị vùi lấp trong cuộc tranh cãi.
"Khụ."
Văn Nhạn đang dừng bước đi ngang qua bỗng nhiên ho khan một tiếng.
Khung cảnh tức khắc tĩnh lặng. Ba người như quay đầu lại theo chuyển động chậm, khi nhìn thấy Khương Ngư thì tất cả đồng loạt đứng thẳng tắp.
"Để Vương phi chê cười rồi." Văn Nhạn bất đắc dĩ lắc đầu rồi thay Khương Ngư giới thiệu từng người.
Bà ấy chỉ vào người đàn ông trung niên đứng phía trước: "Vị này là Thái quản gia."
Lại chỉ vào một nam một nữ phía sau ông ấy: "Đây là Lâm Tuyết còn đây là Tôn Tứ."
Ba người hành lễ với Khương Ngư, tất cả đều lộ vẻ hối hận vì hận bản thân không thể hiện tốt trước mặt Vương phi.
"Thái quản gia trước kia làm thợ làm vườn ở phủ Quốc công, giờ đây quản lý những việc vặt hằng ngày trong Vương phủ. Người có việc gì cứ tìm nô tỳ hoặc tìm ông ấy đều được." Văn Nhạn liếc nhìn Thái quản gia một cái rồi bổ sung: "Mắt ông ấy không được tốt cho lắm nên xin người hãy bao dung nhiều hơn."
Thái quản gia nheo mắt: "Hả? Tôi cái gì không tốt?"
Văn Nhạn: "Xem kìa, tai cũng không thính lắm, nên tóm lại là xin người hãy bao dung."
Khương Ngư mỉm cười nói: "Không sao đâu. Hoa đỗ quyên do Thái quản gia vun trồng rất đẹp."
Lần này Thái quản gia nghe rõ, nên đắc ý liếc nhìn Lâm Tuyết: [Thấy chưa? Vương phi khen tôi kìa?]
Khương Ngư lại nói: "Hoa trà tươi tắn rực rỡ và cũng rất tốt."
Lâm Tuyết suýt chút nữa thì cười váng cả trời, dùng ánh mắt lườm nguýt đáp trả: [Từ ngữ khen tôi nhiều hơn của ông đấy, đồ ngốc!]
[Khen tôi trước! Tức là tôi giỏi hơn!]
[Cho ông cái bậc thang mà ông còn leo thật à! Ông chẳng qua chỉ là kẻ góp vui thôi!]
Bốn mắt nhìn nhau, rõ ràng là không nói lời nào nhưng Khương Ngư lại dường như nghe thấy tiếng người ồn ào không dứt.
Văn Nhạn chắc cũng có cảm nhận tương tự nên đau đầu ngắt lời: "Được rồi các người. Còn không mau giới thiệu tình hình trong phủ cho Vương phi?"
Đây là yêu cầu của Khương Ngư. Người hầu trong phủ Lương Vương không nhiều nên nàng hy vọng có thể làm quen với từng người một cách tốt nhất.
Sau khi ba người tranh nhau kể xong Khương Ngư cũng đã hiểu rõ.
Họ đều là những người cũ của phủ Anh Quốc công ngày xưa.
Khi Anh Quốc công còn tại thế, ông ấy đã cưu mang rất nhiều người tội nghiệp không nơi nương tựa. Chẳng hạn như Thái quản gia vốn là một đứa trẻ ăn xin bán nghệ và chịu đủ mọi sự ức hiếp trên phố phường. Có một ngày ông ấy gặp được Tiêu Hàn Sơn khi đó còn chưa là Anh Quốc công.
Tiêu Hàn Sơn hỏi ông ấy có biết biểu diễn ngực trần đập đá không, thì ông ấy liền muốn trổ tài ngay lập tức. Tiêu Hàn Sơn cười ha hả, nói với cái thân hình nhỏ thó này của ngươi sao dám biểu diễn trò đó chứ. Hãy đi theo ta đi và ta sẽ tìm cho ngươi một công việc không cần đập đá mà vẫn có cơm ăn áo mặc.
Cứ như vậy ông ấy trở thành thợ làm vườn của Tiêu phủ.
Khi đó không ai có thể ngờ rằng nhà họ Tiêu lại phạm phải trọng tội như vậy.
May mắn thay Thánh thượng nhân đức nên không truy cứu quyến thuộc và nô bộc của phủ Quốc công, thậm chí còn ban cho họ thân phận tự do.
Kể từ đó mọi người đường ai nấy đi, chỉ còn lại hơn mười người vì không đành lòng để phế Thái tử chịu khổ nên đã tự nguyện đi theo chàng tới Vương phủ.
"Trong phủ chúng ta chỉ có mười mấy người thôi sao?" Nghe xong lời mô tả, Khương Ngư tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi. Con số này thậm chí còn chưa bằng ba phần mười của nhà họ Khương.
"Tất nhiên là không chỉ có bấy nhiêu. Còn có một nhóm tai mắt do Trần Vương hay Tề Vương phái tới nữa. Họ đều làm những việc nặng nhọc nên người không cần bận tâm." Văn Nhạn thản nhiên mỉm cười nói.
Khương Ngư: "... Hóa ra là vậy."
Phủ Lương Vương thật là cởi mở mà. Ngay cả tai mắt cũng có thể tái hòa nhập cộng đồng.
Đợi sau khi Khương Ngư và Văn Nhạn đi khỏi thì ba người vốn đang căng thẳng mới thả lỏng cơ thể. Lâm Tuyết đấm chân lẩm bẩm oán trách: "Đều tại lão Thái nhà ông, làm tôi bị mất mặt trước Vương phi."
Thái quản gia không nói gì. Tôn Tứ quay đầu nhìn lại thì kinh hãi nói: "Thái thúc, sao ông lại khóc rồi?"
"Tôi... tôi là vì vui mừng quá..." Thái quản gia lau nước mắt, nhưng không hiểu sao càng lau lại càng chảy ra nhiều hơn.
Ông ấy không kìm được mà nhớ lại cảnh tượng lúc mới tới phủ Lương Vương.
Thái tử bị phế, đầu tiên phải ở trong ngục tối ba tháng rồi đến khi chớm thu mới được thả ra. Cho đến giờ đã được hơn một năm rồi.
Thế nhưng trong một năm này hầu như không có ai nói chuyện với điện hạ. Đôi khi nhìn thấy từ xa cũng không dám tiến lên quấy rầy.
Ông ấy từng lấy hết can đảm muốn hầu hạ điện hạ, nhưng điện hạ ngay cả đầu cũng không ngẩng lên mà bảo ông ấy cút đi.
Dáng vẻ tràn đầy sát khí đó khiến ông ấy gần như không nhận ra chàng nữa.
Cách đây không lâu nghe nói điện hạ cưới vợ, họ vừa mừng lại vừa lo. Họ đã lau dọn phủ Lương Vương từ trên xuống dưới hàng chục lần nhưng vẫn sợ Tân Vương phi không hài lòng.
Không ngờ hôm nay vừa gặp mặt, Tân Vương phi lại cởi mở và ôn hòa đến thế. Điều này thật sự khiến ông ấy xúc động đến mức trào nước mắt, miệng không ngừng cảm tạ Tiêu Hoàng hậu phù hộ.
Thái quản gia xúc động tới mức nước mắt nước mũi giàn dụa. Một mặt ông ấy đưa tay lấy khăn tay để lau còn mặt khác thì cảm thán: "Nếu như điện hạ và Vương phi có thể ân ái giống như Anh Quốc công và phu nhân thì tốt biết mấy."
Lâm Tuyết bỗng gào lên: "Trời đất ơi! Ông muốn chết hả! Đây là ống tay áo của tôi!!"
"Ái chà, xin lỗi xin lỗi."
"Thái Căn Sinh, ông đền y phục cho tôi!"
"Có chuyện gì thì từ từ nói chứ đừng gọi tên thật của tôi..."
Bỏ qua cuộc tranh cãi ở phía sau, Khương Ngư đã cùng Văn Nhạn đi tới trước một tòa lầu các đang khóa kín.
Nàng hơi chậm bước chân, Văn Nhạn kịp thời nhận ra nên chủ động giới thiệu: "Đây là Tàng Thư Các. Lúc điện hạ mới chuyển tới Vương phủ thì nô tỳ đã tự ý đem theo những cuốn sách của điện hạ tới đây."
Gương mặt bà ấy dường như có chút cô tịch, khiến Khương Ngư cảm thấy lạ lùng: "Như vậy không tốt sao?"
Nếu là nàng, có người giúp bảo vệ sách quý thì chẳng biết phải cảm kích đến nhường nào nữa.
Văn Nhạn lắc đầu rồi khẽ nói: "Những cuốn sách đó phần lớn là do Tiêu Hoàng hậu và Tiêu tiểu tướng quân giúp thu thập. Kể từ khi tới đây điện hạ chưa từng xem lại lần nào nữa."
Khương Ngư cũng theo đó mà im lặng.
Rất nhanh sau đó, Văn Nhạn thu lại biểu cảm rồi mỉm cười nói: "Hàng tháng Tàng Thư Các đều có người chuyên môn dọn dẹp. Nếu Vương phi thích thì lát nữa nô tỳ sẽ gửi chìa khóa tới. Người muốn xem sách có thể tới bất cứ lúc nào, điện hạ sẽ không để tâm đâu."
Khương Ngư luôn cảm thấy bà ấy có cái nhìn quá tốt đẹp về Lương Vương điện hạ. Cứ như thể nàng là Vương phi thì làm gì Lương Vương cũng sẽ không tức giận vậy.
Làm sao có thể chứ?
Tuy nhiên, Văn Nhạn có lòng tốt nên nàng cũng không từ chối: "Vậy thì đa tạ cô cô."
Dạo quanh một vòng đơn giản thì cũng đã đến giờ dùng bữa trưa.
Khương Ngư và Văn Nhạn thong thả đi bộ về phía viện Miên Phong. Vừa đi vừa trò chuyện khiến Khương Ngư nhận ra tình hình ở nơi này khác xa so với tưởng tượng của nàng, và cũng khác xa so với lời đồn đại bên ngoài.
Điều duy nhất không thay đổi, chính là việc Phó Uyên thực sự đã giết vô số thích khách và gian tế như lời đồn. Chàng từng treo xác những kẻ đó bên ngoài lan can của Biệt Hạc Hiên và phơi nắng suốt bảy ngày bảy đêm. Thậm chí có những thích khách vừa mới xông vào đã bị dọa cho gần chết.
Cho đến khi định ngày cưới, chàng mới ngừng việc giết người. Bắt được thích khách thì ném ra ngoài còn bắt được gian tế thì ném tới ngoại viện để làm việc vặt.
Văn Nhạn nói: "Trước kia có lần con cái của tam phòng nhà họ Tiêu thành thân. Hoàng hậu đã hạ lệnh cho điện hạ trong vòng ba tháng không được thấy máu, nếu không sẽ không cho chàng đảm nhiệm vị trí tư lễ. Chắc hẳn điện hạ đã ghi nhớ trong lòng rồi."
Việc đảm nhiệm vị trí tư lễ thì Khương Ngư cũng có nghe qua.
Thái tử trước năm mười lăm tuổi rất thích tham dự đám cưới. Vì vậy chàng thường xuyên đi xem mắt thay cho biểu ca của mình, khiến cho Tiêu Tiểu tướng quân phải chủ động dâng tấu xin điều chuyển công tác ra ngoài biên cương, Thái tử mới chịu dừng lại.
Thật đáng tiếc. Khương Ngư thầm nghĩ một cách tiếc nuối. Nếu là Phó Uyên của ngày trước thì có lẽ chàng sẽ vừa làm tân lang vừa làm tư lễ để tự mình chủ trì hôn lễ của chính mình. Cảnh tượng đó chắc chắn sẽ rất thú vị.
Nhưng nếu như vậy thì tân nương chắc chắn sẽ không phải là nàng rồi.
Hai người vừa nói chuyện vừa bước vào viện Miên Phong. Văn Nhạn nói: "Vẫn chưa hỏi qua xem Vương phi có kiêng kị món gì không..."
Lời nói bỗng khựng lại. Bước chân bà ấy dừng lại, nhìn về phía trong cửa với vẻ mặt có chút bất ngờ và an lòng. Khương Ngư thuận theo ánh mắt của bà ấy, nhìn qua thì thấy một bóng dáng quen thuộc bên cạnh bàn.
—— Phó Uyên đã ở đó chờ nàng rồi.
Tác giả có lời muốn nói:
----------------------
Tiểu Ngư mới gả vào: Đồ ăn làm khó ăn như vậy là đang dằn mặt mình đây [tức giận].
Điện hạ đã ăn một năm rưỡi: [Nịnh nọt].
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)