Hôm xuất giá, trời âm u nhưng cuối cùng vẫn không mưa.
Khương Ngư dậy từ sớm rồi để người hầu hầu hạ trang điểm và thay y phục.
Cả căn phòng im phăng phắc, đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy, chỉ còn lại tiếng sột soạt nhẹ nhàng khi tà áo cọ xát vào nhau. Khương Ngư nhìn gương mặt dần trở nên xa lạ của mình trong gương, suốt từ đầu đến cuối chẳng nói lấy một lời.
Mấy vị ma ma từ trong cung đến thấy nàng im lặng thì đều không khỏi lộ vẻ thương hại.
Đang lứa tuổi thanh xuân mơn mởn, lại có dung mạo xinh đẹp nhường này, vậy mà sắp tới phải trải qua cả đời dưới tay vị phế Thái tử tàn bạo kia, hèn gì tiểu nương tử lại buồn phiền không vui.
Còn Khương Ngư, thực ra nàng chỉ là đang buồn ngủ mà thôi.
Buồn ngủ, vô cùng buồn ngủ. Nếu có ai hỏi nàng đã từng thấy bầu trời lúc bốn giờ sáng chưa, thì nàng có thể không chút do dự mà trả lời rằng, đã thấy, hơn nữa còn chẳng bao giờ muốn thấy lại lần nào nữa.
Gắng gượng mở to mắt để giữ tư thế ngồi đã vô cùng mệt mỏi, thế mà mấy bà bà kia cứ lải nhải không ngừng những lời cát tường khiến nàng buộc phải gật gù phụ họa trong cơn mê màng.
"Tiểu thư đừng sợ, tân nương tử ai cũng như vậy cả. Đợi Vương gia gặp người, đảm bảo ngài ấy sẽ yêu quý người hết mực!"
"Ồ, ta cảm ơn ngài ấy."
"Người xem, bộ y phục này mới sang trọng làm sao. Đai ngọc quấn quanh eo thì phúc khí sẽ dồi dào!"
"Dồi dào, dồi dào."
"Khương nương tử à, người mau cười một cái đi. Ngày lành thế này có biết bao vinh hoa phú quý đang chờ người ở phía trước."
Khương Ngư nhếch môi cười một cái, trông thật thê thê thảm thảm thiết thiết.
"... Thôi bỏ đi, tốt nhất là người đừng cười thì hơn, để còn giữ lại phúc khí!"
Khương Ngư: "Ừm ừm."
Căn phòng cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Dù đây là một cuộc hôn nhân thu hút muôn vàn sự chú ý, nhưng Thánh thượng đã hạ lệnh không cho phép mở tiệc trong phủ Lương Vương, không cho phép bất kỳ ai đến thăm hỏi và lẽ đương nhiên cũng không cho phép phế Thái tử rời khỏi phủ.
Ngày thành hôn, Tam hoàng tử Phó Sinh thay huynh trưởng đi đón dâu.
Khương Ngư nghe được tin này thì suýt chút nữa đã ném viên kẹo hỷ trong tay đi. Nhưng may mà nàng đã nhịn được, giả vờ như không có chuyện gì mà đội khăn trùm đầu lên rồi cúi đầu bước ra ngoài.
Theo lý thường thì nên để Khương Lân cõng nàng xuất giá, nhưng đừng nói là Khương Lân kháng cự, chỉ cần nàng tưởng tượng đến cảnh đó thôi cũng đã nổi hết da gà rồi. Cuối cùng, lấy lý do Khương Lân tuổi còn nhỏ, Khương Ngư đã thuận lợi tự mình bước ra khỏi cửa nhà.
Phó Sinh đang đợi nàng ở bên ngoài.
Khi hai người lướt qua nhau, giọng nói của hắn ta truyền đến giữa tiếng pháo nổ vang trời: "Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Khương Ngư giấu tay trong ống tay áo, âm thầm giơ ngón giữa khinh bỉ. Vẻ ngoài nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng, tự mình bước lên kiệu hoa.
Kiệu hoa khởi hành, tiếng trống nhạc vang lừng cùng đoàn nghi trượng mở đường vô cùng náo nhiệt. Trên quãng đường không dài cũng chẳng ngắn từ Khương gia đến phủ Lương Vương, tiền đồng và kẹo hỷ được rải đầy suốt dọc đường.
Đầu óc đang mơ màng vì thiếu ngủ của Khương Ngư dần tỉnh táo lại. Cảm giác căng thẳng muộn màng ập tới làm nàng ngồi càng lúc càng ngay ngắn, nhưng tâm trạng cũng càng thêm bất an.
Lương Vương, chàng vốn là người không lọt nổi một hạt cát trong mắt, liệu chàng sẽ nhìn nhận cuộc hôn nhân bị cưỡng ép này như thế nào?
Đã không còn đường để hối hận nữa.
Khương Ngư khẽ thở dài, hai tay đan vào nhau cầu nguyện mọi chuyện hôm nay có thể diễn ra suôn sẻ một chút.
Lúc này tại phủ Lương Vương.
Phó Uyên đứng lặng lẽ một mình trong thư phòng. Trước mặt chàng là một khám thờ đặt các bài vị của Tiêu Hoàng hậu, Anh Quốc công, Tiêu Hoài Nghiệp và những người khác.
Chàng khép hờ đôi mắt và tay phải lần chuỗi hạt Phật. Chàng không quỳ cũng không bái, để mặc cho hương khói thong thả cháy, không có sự hoài niệm mà chỉ còn lại vẻ thờ ơ.
Không biết bao lâu sau, một giọng nói đã phá vỡ sự tĩnh lặng:
"Điện hạ, đoàn đưa dâu sắp đến nơi rồi." Sơ Nhất xuất hiện ở phía sau.
Phó Uyên nghe vậy liền mở mắt.
Chàng không nói gì mà chỉ vẫy tay ra hiệu với Sơ Nhất. Bộ hỷ phục đỏ rực do trong cung gửi đến được đưa tới trước mặt, thế là bộ tang phục trắng muốt được cởi ra rồi thay bằng bộ đồ tân lang rực rỡ tươi tắn.
Sau đó chàng rửa tay rồi đeo chuỗi hạt vào và nói: "Đi thôi."
Dẫu chàng không có ý định với chuyện tình ái, nhưng chàng cũng biết hôn nhân đối với nữ tử là điều vô cùng quan trọng.
Bất kể Khương Ngư gả vào đây với mục đích gì, thì chàng cũng sẽ không sỉ nhục nàng hay làm nàng mất mặt trong ngày hôm nay.
Còn những chuyện khác...
Chàng cầm lấy cây gậy chống rồi thản nhiên dặn dò: "Để Vương phi vào, những người khác có thể cút được rồi."
Phó Sinh cứ như vậy mà bị chặn lại bên ngoài ngưỡng cửa phủ Lương Vương.
Thị vệ Thập Ngũ nói một cách cứng nhắc: "Vương gia có lệnh, ngoại trừ Vương phi và tùy tùng đi theo thì những người còn lại đều không được vào phủ. Mời Trần Vương điện hạ dừng bước."
Gương mặt Phó Sinh vặn vẹo trong thoáng chốc. Hắn ta hít một hơi thật sâu, cố gắng duy trì phong độ mỉm cười nói: "Vậy phiền ngươi chuyển lời tới hoàng huynh, bản vương chỉ muốn vào phủ chúc mừng niềm vui tân hôn của hoàng huynh và hoàng tẩu..."
Cạch.
Tiếng binh khí sắc bén tuốt khỏi vỏ.
Thập Ngũ đặt tay lên kiếm rồi nói: "Điện hạ nói, tuy là ngày đại hỷ nhưng ngài ấy cũng không ngại để bậc thềm phủ Lương Vương nhuốm máu đâu."
"..."
Khương Ngư lén nhìn qua từ dưới khăn trùm đầu. Bàn tay buông thõng bên sườn của Phó Sinh tức đến mức run rẩy, chắc hẳn sắc mặt hắn ta đang khó coi lắm.
Nàng đoán không sai, Phó Sinh sắp hộc máu đến nơi rồi, nhưng trớ trêu thay hắn ta lại chẳng hề nghi ngờ lời nói của vị hoàng huynh này chút nào.
Hắn ta biết chàng dám làm thật.
Người đó đúng là một kẻ điên.
Phó Sinh lạnh lùng ngước mắt lườm Thập Ngũ một cái rồi sau đó quay sang nhìn Khương Ngư. Dù không thấy được ánh mắt của hắn ta nhưng Khương Ngư vẫn cảm nhận được, nàng bước sang bên cạnh hai bước như thể bị sâu độc cắn.
Phó Sinh ma xui quỷ khiến đưa tay ra.
Hắn ta không biết mình muốn làm gì. Rõ ràng xung quanh có bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm chằm nhưng hắn ta vẫn muốn níu kéo nàng, chỉ cần nàng nói một câu, thậm chí hắn ta có thể lập tức đưa nàng đi ngay.
Thế rồi——
"Rầm!"
Cánh cửa lớn bị đóng sầm lại khiến làn gió quét qua trước mặt hắn ta, mang theo bụi bặm bay mù mịt.
Ngay cả vạt áo của nàng, hắn ta cũng không chạm tới được.
Phó Sinh: "..."
Hồi lâu sau, cuối cùng hắn ta cũng nén được cơn tức nghẹn ở tim. Hắn ta sa sầm mặt mày lùi lại, ghi nhớ tấm biển của phủ Lương Vương đang treo cao vào trong lòng, giống như trước đây hắn ta từng ghi nhớ Đông cung và điện Thái Hòa.
Sẽ có một ngày, tất cả những thứ này đều sẽ là của hắn ta, bao gồm cả Khương Ngư. Hắn ta thầm nghĩ như vậy khi quay người rời đi trong bộ dạng xám xịt.
*
Cho đến tận khi vào phủ Lương Vương, Khương Ngư vẫn còn hơi thẫn thờ.
Lúc trước nàng luôn lo lắng Phó Sinh sẽ gây rối ở phủ Lương Vương, nhưng giờ xem ra đúng là lo xa rồi, Phó Uyên căn bản chẳng nể mặt bất cứ ai cả.
Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, nàng cảm thấy hơi buồn cười. Chỉ là nụ cười vừa mới hé ra đã bị dải lụa đỏ đột ngột xuất hiện trước mặt làm cho đứt quãng.
"Cầm lấy." Giọng nam lạnh lùng không chút gợn sóng vang lên.
Khương Ngư vội vàng cầm lấy dải lụa đỏ.
Khăn trùm đầu đung đưa nên nàng lờ mờ thấy được bóng dáng cao gầy phía trước. Ngoại trừ cây gậy bằng bạch ngọc kia ra thì mọi thứ đều y hệt như trong ký ức của nàng.
Cũng chính vì vậy mà sự ngạc nhiên càng thêm đậm nét.
Nàng còn tưởng Lương Vương không hài lòng với hôn sự này nên tuyệt đối sẽ không ra hành lễ cùng nàng.
Là vì nể mặt Thánh thượng sao? Hay là...
Khương Ngư thử đi chậm lại một chút, phát hiện Phó Uyên cũng chậm lại theo. Hành động nhỏ nhặt này khiến lòng nàng an tâm hơn hẳn.
Trước khi đến đây, ai cũng nói Phó Uyên đã thay đổi, nên Khương Ngư không khỏi suy nghĩ rốt cuộc chàng đã biến thành người như thế nào? Liệu chàng có vì chuyện ban hôn mà trút giận lên nàng không?
May quá, có vẻ như chàng không hề tức giận.
Theo tập tục của Đại Ngụy, sau khi thực hiện lễ tam bái thì tân lang sẽ đi tiếp khách, còn tân nương sẽ vào động phòng chờ đợi.
Mà ở đây chẳng có khách khứa hay cao đường nào, Phó Uyên cũng không muốn bái cái gọi là trời đất. Hai người cùng bước qua chậu than rồi thực hiện xong lễ đối bái và đi thẳng về động phòng.
Đến phòng, Phó Uyên nói: "Ra ngoài hết đi."
Hỷ bà không dám trái lệnh nên là người đầu tiên bước ra ngoài. Liên Kiều nhìn Khương Ngư rồi cũng ngoan ngoãn rời đi. Tiền ma ma đứng yên tại chỗ và hắng giọng nói: "Lương Vương điện hạ..."
Phó Uyên hờ hững liếc nhìn qua. Ánh mắt ấy sắc lẹm như có thực thể khiến Tiền ma ma không nói nên lời, đành sợ hãi cùng những người khác rời đi.
Trong thoáng chốc, căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ. Lụa đỏ nến hỷ cũng không xua tan được hơi lạnh bao trùm khắp phòng, nào có nửa phần không khí vui mừng của ngày thành thân?
Trái tim vừa mới bình tĩnh lại của Khương Ngư lại bắt đầu đập thình thịch vì bất an.
Nàng ngồi ngay ngắn trên giường, bỗng thấy bên dưới khăn trùm đầu, Phó Uyên đưa một bàn tay về phía mình. Nàng không hiểu ý nên theo bản năng đặt mấy viên kẹo hỷ đã nắm chặt suốt dọc đường vào tay chàng.
Phó Uyên: "..."
Chàng vốn là muốn xin nàng chiếc gậy ngọc Như Ý để vén khăn trùm đầu.
Viên kẹo hỷ mang theo hơi ấm của cơ thể, lặng lẽ nằm trong lòng bàn tay. Phó Uyên nhìn chằm chằm một lúc rồi mơ hồ nhớ ra Đại Ngụy đúng là có tập tục như vậy. Tân nương phải tận tay trao kẹo hỷ cho tân lang, chính là để "có phúc cùng hưởng, bạc đầu không rời".
Có lẽ không vị tân lang nào lại ném kẹo hỷ ngay trước mặt tân nương cả.
Phó Uyên bất đắc dĩ nên đành miễn cưỡng nhận lấy. Chàng cũng chẳng buồn tìm gậy Như Ý nữa mà đưa tay vén khăn trùm đầu của nàng lên.
Chàng vốn chẳng hề tò mò tân nương tử của mình trông như thế nào, mà chỉ đang lơ đãng nghĩ liệu nàng sẽ lộ ra biểu cảm gì?
Là đầy bụng mưu mô để nịnh hót lấy lòng, hay là khóc lóc thảm thiết vì không muốn gả cho chàng?
Khăn trùm đầu được vén lên, ánh mắt Khương Ngư di chuyển theo cổ tay chàng.
Lúc nãy vì quá căng thẳng nên nàng không chú ý, hóa ra trên cổ tay trắng lạnh của chàng còn quấn một chuỗi mười tám viên Phật châu bằng gỗ trầm hương.
Trong phút chốc, trong đầu Khương Ngư hiện lên bốn chữ "Phật tử chốn kinh kỳ".
Thế rồi khi khăn trùm đầu được vén ra, trên gương mặt diễm lệ ấy không có sự nịnh hót lấy lòng và cũng không có tiếng khóc lóc thảm thiết.
Nàng chỉ nhìn chàng rồi nở một nụ cười, giống như việc được gặp chàng là một chuyện đáng để vui mừng vậy.
Phó Uyên nhìn nàng một lúc lâu một cách kỳ lạ rồi sau đó bóp lấy cằm nàng: "Ngươi cười cái gì?"
Cười vì chàng là Phật tử chốn kinh kỳ đấy.
Câu này Khương Ngư chỉ dám thầm nói trong lòng. Nàng nhìn vào đôi mắt đen thẳm bạc bẽo của Phó Uyên, bỗng dưng muốn lùi lại, cảm giác tim đập loạn xạ này còn rung động hơn cả lúc diện kiến Thành Vũ Đế lúc trước.
Đôi mắt đào hoa thường được coi là biểu tượng của sự đa tình, nhưng trong đôi mắt hơi xếch này, nàng không tìm thấy một chút cảm xúc nào, chỉ có sự lạnh lẽo như tro tàn.
Nàng khẽ nói: "... Điện hạ, đã lâu không gặp."
Phó Uyên buông tay rồi thờ ơ hỏi: "Ta có quen ngươi sao?"
Khương Ngư ngẩn người, rồi sau đó trợn tròn mắt.
Không nhận ra nàng ư? Không, chắc là chàng căn bản không nhớ nàng là ai rồi!
Nàng rất muốn lập tức đứng dậy nói cho chàng biết chúng ta đã gặp nhau hai lần rồi, ngài đã giúp ta hai lần và trong đó có một lần đã cứu mạng ta.
Nhưng ánh mắt của Phó Uyên khiến nàng không thốt nên lời, cuối cùng nàng nói: "Là thiếp lỡ lời, thưa điện hạ."
Nghĩ kỹ lại thì nàng chưa từng báo đáp ơn huệ của chàng, ngược lại còn cậy ơn mà ép gả cho chàng, để làm xáo trộn sự thanh tịnh của chàng. Đến hôm nay, chuyện cũ đã không còn cần thiết phải nhắc lại nữa.
Trước câu trả lời của nàng, Phó Uyên vẫn dửng dưng. Chàng ném chiếc khăn trùm đầu trong tay xuống rồi nói: "Buổi tối ta sẽ qua đây, thời gian còn lại tùy ngươi."
Chỉ nói một câu như vậy rồi xoay người rời đi.
Khương Ngư nhìn theo bóng lưng chàng mà thẫn thờ ngẩn ngơ.
Mãi cho đến khi Liên Kiều vì không yên tâm nên vào phòng tìm nàng rồi lo lắng hỏi han đủ thứ, Khương Ngư mới sực tỉnh mà an ủi: "Vương gia có việc phải làm, đêm đến tự khắc sẽ quay lại. Em giúp ta tìm chút gì đó để ăn đi, ta đói lả người rồi đây."
Lúc này Tiền ma ma cũng bước vào, nhíu mày không đồng tình nói: "Vương phi sao lại để Vương gia đi như vậy? Hôm nay dù gì cũng là ngày đại hỷ..."
Khương Ngư thản nhiên liếc nhìn mụ: "Tiền ma ma, bà ra ngoài canh chừng đi, ở đây không cần bà đâu."
Tiền ma ma cứng họng không nói được gì.
...
Ở phía bên kia, Phó Uyên đang đi về phía Biệt Hạc Hiên, đi được nửa đường thì bỗng bước chân khựng lại.
"Đồ vô ơn." Chàng vân vê mấy viên kẹo hỷ trong tay nói.
Chàng nói không nhớ thế mà nàng thật sự không nhắc lại, chỉ dùng mấy viên kẹo là đã đuổi khéo được chàng.
Tên hoàng đệ ngu xuẩn kia dạy nàng làm gián điệp như vậy sao?
Phó Uyên thô bạo xé vỏ kẹo rồi ném một viên vào miệng.
Nếu muốn giết chàng thì hạ độc vào kẹo là lựa chọn tốt nhất. Đáng tiếc là chàng đã uống quá nhiều thuốc, nên những loại độc thông thường chẳng còn tác dụng gì với chàng nữa.
Viên kẹo trong miệng được nhai nát một cách từ tốn rồi nuốt xuống. Khi bước vào rừng trúc của Biệt Hạc Hiên, trong tay chàng vẫn còn hai viên kẹo. Sơ Nhất và Thập Ngũ đồng loạt quay đầu nhìn chàng từ phía cửa.
"Muốn ăn kẹo hỷ à?" Phó Uyên xòe lòng bàn tay ra.
Sơ Nhất và Thập Ngũ lộ vẻ vui mừng khôn xiết, thầm nghĩ chủ tử nhà mình cuối cùng cũng làm được một việc giống con người. Tuy nhiên, hai người vừa mới hào hứng đưa tay ra thì Phó Uyên đã đổi ý, thu kẹo lại rồi lẩm bẩm một mình mà bỏ đi: "Thôi bỏ đi, hai người các ngươi cũng đâu có thích ăn."
Sơ Nhất và Thập Ngũ: "..."
Họ đã nói câu nào đâu nhỉ???
Bóng lưng của Phó Uyên dần đi xa. Hai người nhìn nhau, đều thấy rõ sự khinh bỉ trong mắt đối phương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)