Điện hạ đến đây làm gì? Không lẽ là đặc biệt đến ăn cơm cùng nàng sao?
Ý nghĩ này vừa thoáng qua trong đầu, Khương Ngư còn chưa kịp phản ứng thì Phó Uyên đã nhìn nàng hờ hững nói: "Lại đây."
Văn Nhạn lặng lẽ lui xuống, Khương Ngư chẳng còn cách nào khác đành phải bước tới ngồi đối diện với chàng.
Trông chàng chẳng giống người đến để ăn cơm chút nào.
Bất kể lúc nào thì biểu cảm trên khuôn mặt ấy vẫn luôn bất động, khắp người tỏa ra hơi thở âm trầm như muốn đẩy người ta ra xa ngàn dặm.
Khương Ngư chào chàng xong thì không nói thêm gì nữa, cũng chẳng hỏi tại sao chàng lại tới đây. Nàng thầm nghĩ có lẽ là do cảnh sắc ở viện Miên Phong đẹp chăng.
Bữa trưa cũng chẳng khấm khá hơn bữa sáng là bao.
Rau trộn, cà rốt xào, măng xuân xào cùng canh cải đậu phụ.
Khương Ngư nhắm chặt mắt lại.
... Đầu bếp này là thỏ thành tinh sao?
Nàng quyết định chiều nay sẽ xuống bếp xem thử, còn hiện tại chỉ có thể cố gắng ăn cho hết đống này.
Nàng nhíu chặt mày rồi gắp từng miếng một bỏ vào miệng, tốc độ ăn cơm chẳng khác nào đang uống thuốc lúc đổ bệnh.
Khó khăn lắm mới ăn hết một bát, nàng ngẩng đầu lên thấy Phó Uyên mới dùng được nửa bát cơm. Chàng đặt đũa xuống rồi ngồi đó mà lặng lẽ nhìn nàng ăn.
Khương Ngư im lặng cúi đầu, tăng tốc độ ăn uống.
Phó Uyên đột nhiên hỏi: "Đêm qua ngủ thế nào?"
Khương Ngư đang nuốt thì khựng lại: "Rất tốt ạ."
"Ừm."
"..." Ừm nghĩa là sao chứ?
Dựa trên nguyên tắc có đi có lại, Khương Ngư cũng hỏi chàng: "Điện hạ ngủ ngon không ạ?"
Phó Uyên uể oải đáp: "Không ngon."
Chính xác mà nói thì chàng hoàn toàn không ngủ được.
Giấc ngủ của chàng vốn đã nông, huống hồ bên gối đột nhiên xuất hiện thêm một người tâm địa khó lường.
Đêm qua chàng lắng nghe nhịp thở, đưa tay lên bóp cổ nàng nhưng nàng không hề tỉnh giấc. Chàng bịt mũi nàng lại thì kết quả cũng chỉ nhận lại một cái tát mà thôi.
Chàng đã nói: "Ta sẽ giết ngươi đấy."
Nhưng nàng vẫn cứ ngủ say sưa như thể chẳng hay biết điều gì.
Dẫu cho là giả vờ nhưng nếu thật sự có kỹ năng diễn xuất tốt đến vậy thì chàng cũng chẳng còn gì để nói.
Khương Ngư không hiểu chàng đang nghĩ gì. Nghe chàng nói ngủ không ngon, mắt nàng bỗng sáng lên rồi đẩy đĩa cà rốt ra trước mặt chàng: "Vậy Điện hạ hãy ăn nhiều cà rốt một chút. Món này giúp ngủ ngon lắm đấy."
Phó Uyên hỏi: "Thật sao?"
Khương Ngư nhiệt tình gật đầu với vẻ mặt vô cùng chân thành.
Phó Uyên cầm đĩa cà rốt lên, ăn sạch không sót một miếng với gương mặt chẳng chút cảm xúc.
Nàng đại khái không biết rằng, mỗi khi nói dối thì đôi mắt nàng sẽ chớp rất nhanh. Đôi mắt ấy không quá đen mà luôn tỏa ra ánh sáng như lưu ly, nên ngay cả khi lừa người cũng chẳng hề lộ vẻ u tối.
Việc đầu tiên nàng lừa chàng hóa ra lại là vì không thích ăn cà rốt.
Phó Uyên chẳng bận tâm thứ mình ăn vào miệng có vị gì mà chỉ mỉa mai nghĩ thầm: Làm gián điệp cho Trần Vương mà chút khổ này cũng không chịu được. Thật chẳng biết Phó Sinh dạy bảo kiểu gì.
Nghĩ đến việc vị hoàng đệ kia của mình vốn dĩ là một kẻ vô dụng. Vậy điều này cũng không có gì lạ. Phó Uyên lau khóe miệng rồi nhạt giọng nói: "Ba ngày đầu sau khi thành thân ta đều sẽ ở lại viện Miên Phong. Ngoài ra thì cứ đến ngày mười lăm và mười sáu hằng tháng ta sẽ ghé qua, những lúc khác ngươi cứ tự nhiên."
Khương Ngư chớp chớp mắt.
Dường như nàng đã hiểu ra rồi. Hôm nay Phó Uyên đến đây không phải vì thấy cảnh sắc ở viện Miên Phong đẹp, mà là coi đây như trách nhiệm của một người chồng mới cưới.
Nàng cong mắt, không kìm được mà để lộ một nụ cười nhẹ.
"Vâng, Điện hạ."
Phó Uyên im lặng một lúc rồi cụp mi xuống để che đi vẻ giễu cợt trong đáy mắt.
Vào lúc chàng cứu nàng trước kia, rõ ràng nàng chưa từng cười lấy một lần. Đủ thấy nụ cười hôm nay giả dối đến mức nào.
Chàng thật sự nên giết nàng mới phải.
Hoặc có lẽ sau khi giải quyết xong Phó Sinh thì nàng sẽ tự rời đi mà không cần chàng phải ra tay.
Phó Uyên tháo một chiếc chìa khóa bên hông ra rồi ném qua.
Khương Ngư luống cuống đón lấy.
Nàng ngẩng đầu lên thì thấy Phó Uyên lạnh lùng nói: "Chìa khóa kho đấy."
Khương Ngư ngập ngừng: "Giao cho thiếp quản lý ạ?"
Phó Uyên: "Cứ đến đó xem có món nào thích thì là của ngươi."
Nàng thuận miệng hỏi lại: "Vậy còn những thứ không thích thì sao?"
Chàng càng thêm lạnh lùng: "Đập bỏ đi."
Khương Ngư phản ứng lại, đây là muốn tặng hết đồ trong kho cho nàng rồi.
Nàng nhanh chóng kiềm chế khóe miệng đang nhếch lên, giả bộ dè dặt: "Như vậy không tốt lắm đâu Điện hạ, thiếp..."
Phó Uyên: "Ngươi cứ nghĩ cho kỹ rồi hãy nói."
Khương Ngư: "..."
Khương Ngư: "Đa tạ Điện hạ, thiếp thân đều thích cả."
Nói xong liền thấy sắc mặt Phó Uyên dịu đi đôi chút, rõ ràng là khá hài lòng với câu trả lời của nàng.
Hóa ra Điện hạ có sở thích tặng đồ cho người khác. Khương Ngư lẳng lặng cất kỹ chìa khóa, thầm nhủ sở thích này nhất định phải được duy trì.
Sau khi tiễn Phó Uyên đi, Khương Ngư không thể chờ đợi thêm mà lập tức chạy ngay tới kho.
Văn Nhạn mở cửa cho nàng, ánh sáng rực rỡ tức thì ập vào mắt.
Dù đã có chuẩn bị tâm lý nhưng Khương Ngư vẫn hít một hơi thật sâu đầy kinh ngạc.
Chỗ này thực sự quá nhiều đồ rồi!
Văn Nhạn giới thiệu cho nàng: "Những thứ trên kệ này đều do Thái quản gia chịu trách nhiệm mang từ Đông cung sang."
Khương Ngư thầm dành cho Thái quản gia một lời khen ngợi.
Văn Nhạn tiếp tục chỉ vào những chiếc rương bám đầy bụi ở góc phòng: "Chỗ này là đồ được Bệ hạ ban thưởng."
Vì không có người trông nom nên những chiếc rương gỗ khảm đầy đá quý giờ đây đã bám không ít bụi bặm, trở nên xám xịt.
Đồ do Hoàng đế ngự ban thì không nên tùy tiện lấy ra. Khương Ngư chuyển ánh mắt sang chiếc kệ lúc nãy, càng nhìn tâm trạng càng trở nên nhẹ nhõm.
Dù phần lớn những thứ này đều là đồ hoàng gia chế tạo, chỉ có thể ngắm và dùng chứ không thể bán nhưng Khương Ngư cũng thấy rất hài lòng. Nếu kẹt quá thì nàng sẽ cạy vài viên đá quý trên y phục hay trang sức đem đi bán trộm, dù sao có vẫn hơn không.
Chỉ là sau khi cơn phấn khích qua đi, sự nghi hoặc về việc "không công mà hưởng lộc" lại dâng lên trong lòng. Khi đi ra ngoài, nhân lúc xung quanh không có ai, nàng nhỏ giọng hỏi Văn Nhạn: "Hôm nay Điện hạ đưa những thứ này cho ta là có ý gì?"
"Tất nhiên là hy vọng người có thể vui vẻ rồi." Văn Nhạn mỉm cười đáp.
Khương Ngư ngập ngừng định nói lại thôi. Lương Vương dù có điên thì cũng là tiễn người ta xuống địa ngục chứ đâu phải làm thiện nam tín nữ đi ban phát tiền bạc đâu.
Nhưng tại sao Lương Vương phải làm vậy?
Câu hỏi này còn chưa kịp thốt ra thì cả hai đã đi tới trước cửa bếp. Khương Ngư cũng không nói thêm gì nữa. Nàng nén lại sự nghi hoặc rồi nhìn vào những người đang bận rộn bên trong.
Đây là căn bếp nhỏ dành riêng cho Lương Vương với một đầu bếp và một người phụ việc. Nhìn lướt qua trên bàn và trong giỏ rau, toàn là những loại thực phẩm thanh đạm. Chỉ có vài quả trứng gà là được coi như đồ mặn.
Lòng Khương Ngư đã nguội lạnh hoàn toàn. Chẳng lẽ phủ Lương Vương thật sự nghèo đến mức không ăn nổi thịt sao?
Văn Nhạn định giải thích gì đó thì đúng lúc này Thái quản gia vội vã chạy tới, vui mừng nói: "Hóa ra Vương phi ở đây, lão nô đang định đi tìm người."
Khương Ngư hỏi: "Tìm ta làm gì?"
Thái quản gia đáp: "Điện hạ dặn dò người thích ăn cà rốt nhất, bảo lão nô nhất định phải thông báo cho nhà bếp. Tối nay, tối mai cùng tối kia nữa đều phải làm món cà rốt cho người."
"..."
Ông ấy nheo đôi mắt vốn đã không lớn lắm của mình lại, cười tươi như hoa: "Lão nô chưa từng thấy Điện hạ để tâm đến ai như vậy đâu."
"Ha ha, vậy sao."
Nụ cười của ông ấy rạng rỡ bao nhiêu thì nụ cười của Khương Ngư lại cứng đờ bấy nhiêu. Trong lòng nàng dâng lên một nỗi niềm chỉ muốn bùng nổ.
Thái quản gia ngay sau đó đã chuyển chủ đề: "Ngài ấy còn bảo lão nô nói với người rằng, nếu có món gì khác muốn ăn thì cứ việc báo cho người hầu. Chiều nay họ sẽ ra ngoài mua sắm ngay."
Hửm?
Khương Ngư nhìn ông ấy để xác nhận lại rồi nói: "Vậy ta sẽ liệt kê một danh sách cho bọn họ."
Nàng liệt kê tất cả những nguyên liệu mà nàng và Liên Kiều thường thích ăn, cộng thêm cả tàu xì cùng hạt tiêu và các loại gia vị khác.
Thái quản gia cất kỹ danh sách rồi đưa cho thị nữ đứng bên cạnh. Đó chính là người đã đưa cơm cho Khương Ngư lúc trước.
Thị nữ mang vẻ mặt nghiêm túc giống như đang tiếp nhận mật lệnh quân sự, cô bé quả quyết nói: "Vương phi yên tâm, nô tỳ nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"
Khương Ngư bảo: "Vất vả cho ngươi rồi."
Thị nữ lắp bắp: "Không... không vất vả ạ!"
Đợi cô bé chạy ra ngoài, Khương Ngư liền nghe thấy cô bé nói với mấy tiểu nha hoàn ở bên ngoài: "Mọi người xem ta nói đâu có sai. Vương phi thật sự xinh đẹp như tiên nữ giáng trần vậy!"
Khương Ngư: "..."
Trước đó nàng còn lo lắng người hầu trong phủ sẽ không thích mình, xem ra đúng là đã nghĩ quá nhiều rồi.
Nàng hỏi Văn Nhạn: "Người trong phủ hóa ra là có thể ra ngoài sao?"
Văn Nhạn giải thích cho nàng rằng từ khi Phó Uyên tới đây, Thành Vũ Đế đã lệnh cho thị vệ canh gác nghiêm ngặt phủ Lương Vương. Mỗi ngày chỉ cho phép một người ra vào, hơn nữa tất cả đều phải chịu sự khám xét kỹ lưỡng.
Khương Ngư nói: "Đã có người ra ngoài mua sắm vậy tại sao ở đây chỉ toàn món chay?"
Văn Nhạn thở dài: "Điện hạ không thể đụng vào đồ mặn nên đám người hầu chúng tôi thỉnh thoảng có ăn một chút. Những mùi vị làm ra rất tệ nên dần dần cũng ít nấu đi."
Khương Ngư ngạc nhiên: "Điện hạ không thể ăn thịt sao?"
Văn Nhạn nói: "Cứ nhìn thấy là lại muốn nôn."
Khương Ngư nhìn quanh bốn phía rồi đột nhiên nhớ lại một chuyện.
Mùa xuân năm ngoái, Thái tử thân hành xuất chinh đánh nước Dạ, cuối cùng lại rơi vào ổ mai phục ở Vô Phong Cốc. Sau một trận chiến ác liệt chỉ còn vỏn vẹn mười ba người phá vòng vây chạy thoát.
Tin tức truyền về Trường An khiến mọi người xôn xao. Khương Ngư đã tốn rất nhiều công sức để dò hỏi thêm tin tức về Thái tử.
Nghe nói đó là một trận chiến thảm khốc chưa từng có, năm vạn đại quân đã vùi thây nơi sa trường. Tướng quân Tiêu Hoài Nghiệp thậm chí còn bị ngã ngựa giữa vòng vây quân thù rồi bị chém đến mức không còn nguyên vẹn.
Lúc đó Khương Ngư chỉ nghĩ đó là lời đồn thổi vì Tiêu tiểu tướng quân có tài cưỡi ngựa tinh xảo, tuyệt đối không có khả năng bị ngã ngựa. Huống chi Thái tử thà chết cũng sẽ không để y bị vây hãm một mình.
Nhưng giờ xem ra có lẽ đó là sự thật.
Nghĩ lại danh sách đầy ắp các loại thịt lúc nãy, Khương Ngư không khỏi do dự: "Nhưng ta vừa mới viết rất nhiều đồ mặn, Điện hạ nhìn thấy liệu có ghét bỏ không?"
"Chuyện này nô tỳ cũng không rõ lắm. Nhưng sáng sớm hôm nay, Sơ Nhất đã đến dặn dò nô tỳ phải chăm sóc việc ăn ở đi lại của người trong phủ, mọi chuyện đều phải lấy người làm trọng."
"Sơ Nhất? Có phải là thị vệ đón dâu ngày hôm qua không?"
"Người ngài gặp hẳn là Thập Ngũ. Hai người bọn họ đều là thân tín của Điện hạ, cũng là những người duy nhất trong phủ có thể nói chuyện được với Điện hạ."
Khương Ngư gật đầu tỏ ý đã biết.
Văn Nhạn kể: "Từ đầu bếp vốn là tiểu sai quét dọn trong phủ Quốc công. Mấy người chúng ta đều không biết nấu ăn, chỉ có tay nghề của hắn là tạm ổn nên mới được giao làm đầu bếp."
Từ đầu bếp còn rất trẻ, là một thanh niên có gương mặt thanh tú. Nghe vậy thì ngượng ngùng mỉm cười với Khương Ngư, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi Vương phi, tiểu nhân nấu nướng không giỏi, khiến ngài phải chịu khổ rồi."
Văn Nhạn cũng nói: "Điều kiện trong phủ đơn sơ nên nếu Vương phi không quen..."
Nói thì nói vậy nhưng tạm thời bà ấy cũng không nghĩ ra cách nào hay hơn, đành áy náy nói tiếp: "Nô tỳ nhất định sẽ nghiêm khắc đốc thúc bọn họ rèn luyện tay nghề. Xin ngài hãy chịu khó nhẫn nhịn thêm một thời gian."
Khương Ngư hoàn toàn có thể thấu hiểu. Ở đây không giống như thời hiện đại có đủ loại thực đơn cùng video hướng dẫn chỉ cần tìm là thấy. Việc muốn tự học nấu ăn mà không có người dạy bảo quả thực không phải chuyện dễ dàng gì.
Nhưng...
"Chúng ta không thuê được đầu bếp sao?" Khương Ngư đưa ra thắc mắc.
Cho dù Bệ hạ có cắt bổng lộc của phủ Lương Vương nửa năm thì cũng không đến mức ngay cả một đầu bếp cũng không thuê nổi chứ?
Nói đến đây biểu cảm của Văn Nhạn trở nên vô cùng khó tả: "Ngũ hoàng tử Điện hạ hạ lệnh cấm toàn bộ đầu bếp trong thành không được đến vương phủ của chúng ta. Nếu không sẽ bị coi là đối đầu với ngài."
Khương Ngư: "?"
Đây mới đúng là âm mưu chốn cung đình. Hắn đe dọa đầu bếp cả kinh thành để âm mưu bỏ đói hoàng huynh của mình.
Nàng không nhịn được mà bật cười một tiếng. Trước ánh mắt kinh ngạc của Văn Nhạn, nàng chỉ tay vào thớt gỗ và hỏi: "Ta có thể dùng chỗ này không?"
"Tất nhiên là được rồi nhưng người..." Thấy nàng cầm dao thái rau một cách thuần thục, Văn Nhạn nín thở: "Người định đích thân xuống bếp sao?"
"Đúng vậy nên cô cô muốn ăn món gì?"
"Không được đâu ạ. Người là Vương phi, sao chúng ta có thể để người vất vả như vậy được?" Giọng điệu của Văn Nhạn vô cùng cấp thiết.
"Đúng vậy Vương phi ơi, người mau bỏ dao xuống đi!" Từ đầu bếp hoảng sợ đến mức sắp khóc. Trong đầu hắn ta chỉ toàn nghĩ rằng tiêu rồi, mình nấu ăn quá tệ nên mới ép Vương phi nghĩ quẩn đến mức tự tay làm thế này.
Khương Ngư nhướng mày: "Vậy làm món cơm chiên Dương Châu đi, vừa hay đã có sẵn nguyên liệu rồi."
Thấy ngăn không được, mấy người bọn họ lo sợ thấp thỏm đứng vây quanh một bên. Họ không dám chớp mắt mà tập trung cao độ nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang thái rau của Khương Ngư.
Đợi đến khi các món phụ đã chuẩn bị xong, dầu đã nóng già trong chảo, mấy người họ mới kịp phản ứng lại, nhận ra có điều gì đó không đúng.
Tư thế nhóm lửa này, thủ pháp thái rau này, sao mà lại thành thạo đến thế chứ?
Đến khi họ kịp định thần, hơi nóng đã bốc lên cùng tiếng xào nấu vang rộn rã. Chẳng mấy chốc món cơm chiên Dương Châu thơm phức đã hoàn thành.
Văn Nhạn, Thái quản gia cùng Từ đầu bếp: "!"
Đám nha hoàn và tiểu sai nghe tin chạy đến, đứng kiễng chân xem náo nhiệt ở bên ngoài nhà bếp cũng đều ngẩn ngơ cả người.
Bọn họ vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng, nếu Vương phi làm không ra hình thù gì thì cũng sẽ nhắm mắt khen lấy khen để. Thế nhưng giờ nhìn xem, món ăn không chỉ có màu sắc hấp dẫn, mà mùi thơm còn không ngừng len lỏi vào mũi bọn họ.
Khương Ngư đặc biệt làm nhiều hơn một chút, múc ra từng bát một chia cho họ.
"Mọi người nếm thử xem thế nào." Nàng nói: "Tiếc là không có nước dùng gà chứ nếu không vị sẽ còn ngon hơn nữa."
Lúc này mọi người đều đã dùng bữa xong, lượng chia cho mỗi người tuy không nhiều nhưng cũng vừa đủ. Mọi người háo hức chờ đợi, ai được chia trước sẽ nhận được những ánh mắt ngưỡng mộ của những người xung quanh, rồi sau đó liền ăn lấy ăn để.
Lâm Tuyết là người đầu tiên ăn xong, nàng ta ngửa mặt lên trời cảm thán: "Một năm rồi! Đã một năm rồi! Cuối cùng cũng được ăn một bữa ra hồn!"
Một câu nói của nàng ta khiến mọi người suýt chút nữa thì bật khóc.
Khương Ngư dở khóc dở cười nhìn đám người đang vùi đầu ăn như bầy gà con. Nàng an ủi: "Sức của ta có hạn nên chỉ làm được bấy nhiêu thôi. Đợi sau này ta dạy cho các ngươi thì các ngươi đều có thể tự làm món mình thích."
Thái quản gia không chút do dự: "Món Vương phi làm chính là món chúng lão nô thích nhất."
Lâm Tuyết lườm ông ấy một cái: "Xem cái bộ dạng nịnh bợ của ông kìa. Vương phi lấy đâu ra thời gian mà nấu cơm cho ông chứ? Lúc nãy sao không biết nhìn mà học theo ngài ấy một chút."
Một nha hoàn khác bưng chiếc đĩa trống không rồi hốt hoảng nói: "Ôi trời ơi. Chúng ta ăn hết phần của Vương phi mất rồi!"
Khương Ngư bị chọc cười, nàng trêu chọc: "Đúng vậy ta sắp chết đói rồi, giờ phải làm sao đây?"
Cô bé nha hoàn đỏ bừng mặt, lắp bắp nói: "Nô tỳ... nô tỳ xin lấy tiền tiêu vặt tháng này đền cho người..."
Khương Ngư cười nói: "Ta có tiền tiêu vặt của mình, lấy của ngươi làm gì? Mọi người còn muốn ăn món gì khác nữa không? Ta làm thêm một phần nữa là được rồi."
Mắt mọi người sáng lên rồi ríu rít: "Ta muốn ăn La Hán Trai!"
"Ngươi đừng làm khó Vương phi. Món canh đậu phụ rau dền cũng rất tốt, vừa đơn giản lại vừa đỡ tốn sức."
"Ta không kén ăn đâu. Vương phi làm món gì ta ăn món đó."
"Các người đông quá. Chúng ta cùng bình chọn đi, không thể để Vương phi làm hết tất cả được."
Khương Ngư chống cằm cùng nụ cười rạng rỡ trên môi. Nàng chẳng hề thấy ồn ào mà vô cùng kiên nhẫn lắng nghe.
Văn Nhạn cùng Thái quản gia nhìn nhau, cùng nở nụ cười chân thành.
*
So với căn bếp nhỏ nhộn nhịp thì Biệt Hạc Hiên ở phía bên kia lại vắng lặng hơn nhiều.
Trong thư phòng, Sơ Nhất khoa tay múa chân rồi thuật lại một cách sống động tất cả những chuyện vừa xảy ra ở nhà bếp cho Phó Uyên nghe.
Lương Vương đứng bên cửa sổ, im lặng lắng nghe từ đầu đến cuối. Ánh hoàng hôn đỏ rực xuyên qua khung cửa nhưng chẳng thể làm dịu đi đôi đồng tử âm u lạnh lẽo kia dù chỉ một chút.
Đúng như chàng dự đoán, đêm qua nàng hoàn toàn không ngủ.
Nhận ra chàng không hề chợp mắt, nàng đã luôn chờ đợi thời cơ để ra tay. Cho mãi đến sáng nay mới xác định được phương pháp đó không khả thi. Nàng liền chuyển sang ý định xuống bếp để ra tay trong việc ăn uống.
Vong đồ muốn hạ độc chàng có rất nhiều nhưng trắng trợn đến mức này thì nàng là người đầu tiên.
"Diễn xuất tốt lắm."
Gan cũng lớn lắm.
Phó Uyên lạnh lùng nói xong thì dặn dò Sơ Nhất: "Không cần ngăn cản. Để xem nàng ta có thể làm đến mức nào."
Sơ Nhất khẽ liếc nhìn rồi liếm khóe miệng: "Vậy thuộc hạ có thể ăn đồ Vương phi làm không ạ? Mùi hương thơm đến chết người mất."
Phó Uyên mỉm cười nói: "Ăn đi, ngươi không ăn thì bản vương làm sao biết được trong đó có độc hay không?"
Sơ Nhất gãi gãi sau gáy rồi quyết định liều một phen: "Được. Dù có chết thuộc hạ cũng phải ăn bằng được cơm nước do Vương phi nấu!"
Phó Uyên nhìn hắn một cách kỳ quặc: "Ngươi thật sự muốn ăn đến thế sao?"
Sơ Nhất gật đầu như bổ củi: "Ngài không biết đâu. Món cơm chiên Dương Châu đó, chậc chậc, hương thơm ngào ngạt còn óng ánh sắc vàng. Không chỉ thơm mà từng hạt cơm còn được rang tơi xốp chuẩn vị vô cùng! Kể từ khi rời khỏi Đông cung, thuộc hạ chưa bao giờ được thấy món nào đẹp mắt hay ngửi thấy mùi vị nào thơm đến thế..."
Phó Uyên nói: "Ngươi lại đây."
Sơ Nhất ngoan ngoãn tiến lại gần.
Phó Uyên đưa một tay lên rồi nhanh chóng điểm vào huyệt câm của hắn, không để cho hắn kịp có bất kỳ phản ứng nào.
"Được rồi." Chàng nói: "Cút."
Sơ Nhất: "............"
Tác giả có lời muốn nói:
----------------------
Chủ quán cơm chiên Dương Châu - bạn học Khương Ngư kiểu: Làm cho người này rồi làm cho người kia nên cảnh tượng này ta vẫn đang kiểm soát được [đeo kính râm]
(Điện hạ à rồi chàng sẽ thấy món này tuyệt vời thế nào thôi.)
Bối cảnh giả tưởng nên các loại nguyên liệu đều có sẵn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


