“Khương Ngư! Khương... Ngư...”
Giọng nữ quen thuộc vang lên như từ phía chân trời xa xôi đưa lại khiến Khương Ngư nửa tỉnh nửa mê.
“Khương Ngư! Đừng ngủ nữa và mau ra đây cho ta!”
“Liễu tiểu thư, tiểu thư nhà chúng ta thực sự vẫn còn đang ngủ, hay là ngài cứ ngồi xuống trước... Ơ kìa, Liễu tiểu thư, Liễu tiểu thư!”
Khương Ngư bừng tỉnh.
Thôi xong rồi, nàng quên khuấy mất việc phải báo tin bệ hạ ban hôn cho Liễu Nguyệt Thư biết!
“Rầm!”
Cánh cửa lớn bị người ta tung một cước đá văng.
Thiếu nữ vận trang phục cưỡi ngựa màu đỏ, bước thẳng tới trước mặt Khương Ngư đang giả vờ ngủ rồi vung tay lật phắt chăn lên.
“Bệ hạ ban hôn cho ngươi và Lương Vương sao? Chuyện này xảy ra từ bao giờ, tại sao ngươi không nói cho ta biết?”
Những câu hỏi dồn dập như pháo nổ khiến lỗ tai Khương Ngư đau nhức.
Dưới ánh mắt hằm hằm của đối phương, nàng chậm chạp bò dậy khỏi giường rồi bất lực xòe tay: “Mới là chuyện ngày hôm qua thôi, ta vốn định hôm nay sẽ báo cho ngươi nhưng ngươi cũng thấy đấy, cha vẫn còn đang bắt ta tiếp tục cấm túc đây.”
Liễu Nguyệt Thư bán tín bán nghi nên cơn giận cũng tiêu tan bớt phần nào. Nàng ấy ngồi xuống ghế rồi buồn bực nói: “Hoàng thượng thật là quá đáng! Ngươi vốn chẳng hề quen biết Lương Vương thì dựa vào đâu mà ngài lại ban hôn cho ngươi chứ?”
“Thực ra...” Khương Ngư ngập ngừng: "Việc bệ hạ làm cũng không phải là không có lý.”
Liễu Nguyệt Thư: “...?”
Khương Ngư tóm tắt lại đầu đuôi câu chuyện cho nàng ấy nghe nhưng lược bỏ phần liên quan đến Trần Vương và chỉ còn lại một câu chuyện về anh hùng cứu mỹ nhân rồi mỹ nhân lấy thân đền đáp.
Liễu Nguyệt Thư càng nghe mắt càng trợn tròn. Nàng ấy đưa ngón tay run rẩy chỉ vào bạn mình rồi run giọng nói: “Được lắm, chuyện lớn thế này mà ngươi cũng không nói cho ta biết sao? Chúng ta chẳng phải là bạn thân nhất ở học cung hay sao?!”
Chưa đợi Khương Ngư giải thích, nàng ấy lại chợt cảm thấy có gì đó không đúng.
“Nhưng năm năm trước ngươi mới bao nhiêu tuổi chứ? Cho dù có muốn báo ân thì sao ngươi phải gả cho hắn ta? Có phải ngươi đang giấu ta chuyện gì không? Kẻ tung tin đồn nhảm về ngươi và ca ca ta đến nay ta vẫn chưa tìm được, liệu có liên quan gì đến chuyện này không?”
Khương Ngư khựng lại một chút rồi nói: “Ngươi vẫn còn đang điều tra chuyện đó sao? Có lẽ chỉ là lời đồn của kẻ tiểu nhân nào đó thôi. Đừng lo lắng cho ta nữa, gả cho Lương Vương là ta hoàn toàn tự nguyện.”
Nàng không ngạc nhiên khi Liễu Nguyệt Thư có thể nhanh chóng nhìn ra bản chất sự việc. Nếu nói trên đời này còn ai hiểu rõ nàng, thì Liễu Nguyệt Thư chắc chắn là một trong số đó.
Nhưng cũng chính vì Liễu Nguyệt Thư quan tâm đến an nguy của nàng như vậy nên nàng càng không thể kéo bạn mình vào những vòng xoáy tranh đấu chốn hoàng thất.
Kể từ khi Tiêu Hoàng hậu băng hà thì các trường nữ học phần lớn đều đóng cửa, Khương Ngư cũng đã gián đoạn việc học từ một năm trước. Tuy vậy sự thân thiết giữa nàng và Liễu Nguyệt Thư không vì thế mà giảm bớt, hai người vẫn thường xuyên gặp mặt trò chuyện.
Liễu Nguyệt Thư lặng lẽ quan sát biểu cảm của Khương Ngư, chỉ thấy nàng mỉm cười nói: “Lương Vương điện hạ tuấn tú như vậy, ngươi cũng đã từng gặp rồi mà. Dù sao ta cũng phải lấy chồng thì gả cho chàng có gì không tốt chứ?”
“Tốt ở chỗ nào chứ!” Liễu Nguyệt Thư vừa nghe đã nổi đóa: "Phong cách làm việc của hắn ta hoang đường đến mức nào chứ! Trước đây khi còn là Thái tử, hắn ta đã từng đánh đập triều thần ngay trước mặt bệ hạ! Con trai của Tuyên thừa tướng cưỡng đoạt dân nữ thì hắn ta liền dùng hỏa tiễn bắn thẳng vào xe ngựa của Tuyên gia đại lang... Được rồi, chuyện này thì hắn ta làm đúng.”
“Ngày trước dù có ngông cuồng thì ít ra hắn ta vẫn là Thái tử, nhưng giờ thì hay rồi, ngay cả quyền ra khỏi cửa cũng chẳng có. Hơn nữa chân hắn ta đã tàn phế, lại suốt ngày uống rượu trong phủ. Cha ta còn từng nói lúc thánh thượng đến thăm thì đầu óc hắn ta không tỉnh táo vì dùng Hàn Thạch Tán, khiến thánh thượng nổi trận lôi đình, cắt bổng lộc của Lương Vương phủ suốt nửa năm đấy!”
Khương Ngư hơi thẫn thờ, không biết là đang suy nghĩ điều gì.
Một lát sau nàng tỏ ra như không có chuyện gì mà cười nói: “Thánh chỉ đã ban xuống thì không muốn gả cũng phải gả thôi. Nếu Lương Vương thực sự hoang đường như ngươi nói, thì đến lúc đó đành phải phiền ngươi cứu ta một mạng vậy.”
“Hừ, còn cần ngươi phải nói sao! Khắp Trường An này ngoài ta ra thì chẳng còn ai dám cứu ngươi đâu!”
Cha của nàng ấy là Định An hầu có công phò tá và mẹ là Tiết thị xuất thân danh môn, còn anh trai cả đảm nhiệm chức Gián nghị đại phu rất được thiên tử coi trọng, nên lời này của Liễu Nguyệt Thư không hề ngoa chút nào.
Khương Ngư kéo tay nàng ấy nói bao nhiêu lời ngon tiếng ngọt, khiến cơn hỏa khí trong lòng Liễu Nguyệt Thư hoàn toàn tắt ngúm. Lúc này nàng mới vỗ vai bạn mình rồi chân thành bảo: “Đúng rồi, có một việc có lẽ ta phải nhờ ngươi giúp một tay.”
Liễu Nguyệt Thư: “... Ta biết ngay mà!”
Một nén nhang sau, Khương Ngư thay trang phục của Liễu Nguyệt Thư rồi đội mũ mịch li bước ra khỏi phòng.
Liên Kiều đứng ngoài cửa có chút do dự gọi nàng: “Liễu... tiểu thư?”
Khương Ngư ra hiệu một cái, Liên Kiều lập tức hiểu ý: “Liễu tiểu thư đi thong thả.”
Khương Ngư lẻn ra bằng cửa sau mà không có ai ngăn cản, bởi lẽ Liễu Nguyệt Thư quanh năm chẳng bao giờ đi đường chính, thậm chí còn từng làm ra chuyện kỳ lạ là trèo tường vào thăm nàng. Cha nàng nể mặt nhà họ Liễu nên cũng đành giả vờ như không phát hiện ra.
Khương Ngư ngựa quen đường cũ tìm đến một tiệm sách tên là Đông Ly ở phường Bình Nhân.
Sáu năm trước, có lẽ vì mẫu thân nàng cảm thấy mình không còn sống được bao lâu nữa, nên đã bỏ tiền mua lại cửa tiệm này để phòng khi Khương Ngư không thể sống nổi ở Khương gia thì vẫn còn có nơi nương náu.
Người quản lý cửa tiệm là một nhân sĩ giang hồ, không biết mẹ nàng tìm được từ đâu. Bà ấy vì trốn tránh kẻ thù mà lánh đến Trường An, rồi thay tên đổi họ thành Ân Lan Anh.
Sáng sớm trong tiệm vẫn chưa có khách, Khương Ngư gõ gõ mặt bàn hỏi: “Chủ quán, dạo này thế nào rồi ạ?”
Ân Lan Anh đang cúi đầu kiểm toán liền lập tức ngẩng lên, rồi vui mừng nói: “Tiểu Ngư, sao con lại tới đây? Khương đại nhân đã giải trừ lệnh cấm túc cho con rồi à?”
Khương Ngư tháo mũ mịch li rồi đưa ra một cái bọc tùy thân, mỉm cười nói: “Con trốn ra ngoài đấy ạ. Số sách con chép trước đó đều ở bên trong cả, đây là số sách mà mấy vị công tử nhà họ Lục yêu cầu.”
Ân Lan Anh cất sách đi.
Khương Ngư hỏi tiếp: “Mấy ngày nay có tình hình gì không ạ?”
Ân Lan Anh trả lời: “Vẫn như cũ thôi, khách khứa không nhiều lắm nhưng nhìn chung là đã ổn định rồi.” Nói xong bà ấy đẩy sổ sách qua: “Con có muốn xem qua sổ sách ngay bây giờ không?”
“Lần này con đến không phải vì việc đó.” Khương Ngư lắc đầu: "Con sắp thành thân rồi Lan di ạ. Nơi đó hơi đặc biệt nên sau này chưa chắc con đã có thể thường xuyên ghé qua đây được. Ở đây có miếng ngọc bội, a di cứ giữ lấy và nếu cần dùng tiền thì hãy mang nó đi cầm đồ.”
Miếng ngọc bội trong suốt như pha lê được đặt lên bàn. Ân Lan Anh cầm lấy quan sát kỹ lưỡng rồi nheo mắt nói: “Vật quý giá thế này, Tiểu Ngư, con lấy từ đâu ra vậy?”
“Con...”
Khương Ngư vừa định giải thích thì khóe mắt thoáng thấy một cỗ xe ngựa dừng lại trước cửa tiệm,người bước ra trông rất giống Trần Vương Phó Sinh.
Nàng giật mình kinh hãi, dùng âm thanh cực thấp nói một câu “giúp con” sau đó nhanh chóng lách người vào sau tấm rèm cửa ở hậu viện.
Ân Lan Anh là tay lão luyện trong giang hồ nên ngay lập tức phản ứng lại. Bà ấy thản nhiên cất gọn sổ sách cùng ngọc bội rồi tươi cười đón khách: “Quý khách, ngài muốn mua gì ạ?”
Người đàn ông kia như không nghe thấy mà đưa mắt đảo qua từng ngóc ngách trong căn phòng như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.
Ân Lan Anh hỏi lại lần nữa với vẻ mặt lộ rõ sự bối rối đúng mực: “Quý khách?”
Nơi này ngoài sách ra thì chẳng còn gì khác. Phó Sinh thản nhiên thu hồi tầm mắt rồi tùy ý chỉ tay vào giá sách: “Lấy cuốn này đi.”
Ân Lan Anh đi về hướng hắn ta chỉ, rồi chọn ra cuốn đắt nhất trong đó rồi gói ghém cẩn thận: “Đồ của ngài đây và hoan nghênh ngài thường xuyên ghé thăm.”
Lần này Phó Sinh không nán lại lâu mà dứt khoát xoay người rời đi.
Ân Lan Anh nhìn theo xe ngựa đi xa, rồi mới nhanh chân bước vào hậu viện tìm Khương Ngư đang trốn trong góc và nói khẽ: “Đi lối cửa sau ấy.”
Khương Ngư gật đầu định rời đi thì bỗng nhiên bị gọi lại: “Đợi chút.”
Quay đầu lại liền thấy Ân Lan Anh lấy ra một dải vải xanh từ trong ngực áo, có chút ngại ngùng nói: “Đây là vật ta tự tay điêu khắc và vốn định làm quà sinh nhật cho con nhưng không ngờ con lại bị cấm túc.”
Dải vải mở ra, bên trong là một chiếc trâm gỗ được chạm khắc tinh xảo với những đóa hoa đào đang nở rộ. Khi Khương Ngư còn nhỏ, lần đầu gặp bà ấy đã tặng bà ấy một bông hoa đào như thế.
“Ta không biết tân lang của con là người thế nào... nhưng tóm lại là chúc con hạnh phúc nhé, Tiểu Ngư.”
Khương Ngư mím môi đưa hai tay đón lấy rồi trịnh trọng nói: “Cảm ơn Lan di, con nhất định sẽ hạnh phúc.”
*
Lương Vương phủ.
Căn phòng u tối có bốn bề là tường đá, chỉ có hai ngọn nến trên vách tỏa ra ánh sáng le lói. Ánh nến kéo dài bóng người ở chính giữa căn phòng rồi in lên tường như quỷ mị đang múa vuốt nhe răng.
Dưới mặt đất vang lên tiếng sột soạt của xiềng xích bị kéo lê ma sát.
Người đàn ông bị xiềng xích trói buộc đã bị đánh đến mức máu thịt be bét, gần như không còn ra hình người. Hắn ta cố sức nhấc cánh tay lên nắm lấy lưỡi kiếm trước mắt rồi đứt quãng lặp lại một câu: “Tha cho ta... Thái tử điện hạ... Ta sai rồi, ta sai rồi...”
Nhưng vô ích.
Người cầm kiếm kia giống như một ác ma, khi nghe thấy lời này chỉ vạch thêm một vết máu nữa trên mặt hắn ta.
“Lý đại nhân, ông quên rồi sao, ta đã không còn là Thái tử nữa.”
Trong mắt người đàn ông kia giờ chỉ còn lại sự tuyệt vọng.
Hắn ta không còn giãy giụa nữa mà từ từ nhắm mắt lại. Phó Uyên chậc lưỡi một tiếng vì cảm thấy thật tẻ nhạt, rồi một kiếm đâm xuyên cổ họng đối phương, sau đó ném thanh kiếm đẫm máu xuống đất, phát ra tiếng loảng xoảng.
Hai tên thị vệ một trước một sau xuất hiện. Một người lẳng lặng kéo thi thể đi, một người nhanh chóng dọn dẹp hiện trường, rồi bưng chậu nước đến để Phó Uyên rửa tay.
Đôi bàn tay kia thực chất không hề dính máu. Phó Uyên nhúng tay vào trong nước, những gợn nước dao động phản chiếu vẻ điên cuồng khát máu nơi đáy mắt chàng. Chàng lạnh lùng cười một tiếng làm tan biến hình ảnh trên mặt nước rồi rút tay ra lau khô.
Tên thị vệ tên là Thập Ngũ bưng chậu nước đi, sau đó quay lại quỳ một gối trước mặt chàng bẩm báo: “Điện hạ, thám tử báo về rằng cách đây không lâu Khương tiểu thư và Trần Vương đã lần lượt đi vào một tiệm sách, rồi rời đi theo hai hướng khác nhau sau chưa đầy một nén nhang. Trần Vương đã mang theo một cái bọc từ trong tiệm sách ra.”
“Ồ? Vậy sao?”
Phó Uyên dường như chẳng mấy hứng thú khi đang ngồi trước ánh nến mờ ảo đọc một cuốn sách. Thập Ngũ biết rõ bên trong đó viết đầy tên của những kẻ mà điện hạ sắp sửa ra tay sát hại.
Thập Ngũ nghiêm túc hỏi: “Điện hạ, việc ban hôn này là một âm mưu nhắm vào ngài, Khương tiểu thư đã sớm có tình ý riêng với Trần Vương, ngài thực sự định đồng ý cuộc hôn sự này sao?”
“Đồng ý thì đã sao, ngươi sợ cái gì chứ?” Phó Uyên lật sang một trang rồi thong thả nói: “Tam đệ của ta là một kẻ ngu ngốc, nàng ta đã có thể nhìn trúng hắn thì chứng tỏ cũng chẳng thông minh cho lắm.”
Chàng khựng lại một chút rồi cười: “Đúng là làm ơn mắc oán mà, sớm biết vậy ngày đó đã chẳng cứu nàng ta.”
Thập Ngũ lập tức nói: “Có cần thuộc hạ đi xử lý nàng ta không ạ?”
Phó Uyên dùng một tay chống cằm với vẻ đầy hứng thú: “Ngươi không thấy chúng ta ở trong vương phủ này quá buồn chán sao?”
Thập Ngũ: “Không thấy ạ! Thuộc hạ vì Vương gia mà cúc cung tận tụy đến chết mới thôi, chưa bao giờ cảm thấy bất mãn cả...”
Phó Uyên: “Vì ngươi cũng thấy vậy nên cứ để nàng ta đến đi. Ta cũng muốn xem thử xem nàng ta có thể làm nên trò trống gì.”
Thập Ngũ: “... Ồ.”
Phó Uyên mỉm cười và ngân nga một khúc nhạc như thể tâm trạng đang rất tốt. Thập Ngũ nghe mà nổi cả da gà, đánh bạo nhìn vào cuốn sách trong tay Phó Uyên. Những đầu ngón tay thon dài kia dường như vô tình mà lại đặt đúng ngay hai chữ “Phó Sinh”.
*
Khương Ngư trở về phủ thì bị Khương Lân bắt quả tang.
Thằng nhóc ranh mãnh kia không biết làm cách nào mà nhận ra nàng rồi lớn tiếng quát tháo: “Hay cho tỷ nhé! Dám lén lút trốn ra ngoài! Có tin là ta sẽ mách cha ngay lập tức không?”
Khương Ngư liền tung một cước đá hắn ta ngã nhào.
Khương Lân ngẩn người, ôm mông ngồi bệt dưới đất và trố mắt nhìn Khương Ngư thản nhiên rời khỏi hiện trường. Phải mất một lúc lâu hắn ta mới sực nhớ ra mà gào khóc thảm thiết.
“Tỷ cứ đợi đấy, ta nhất định sẽ nói với cha cho xem!”
Khương Ngư ngoáy lỗ tai rồi vờ như không nghe thấy gì.
Nàng đã trút được cơn giận nên cũng quên luôn chuyện xui xẻo suýt chút nữa đụng mặt Phó Sinh hôm nay. Nàng quay về viện rồi cùng Liễu Nguyệt Thư thay lại y phục cho nhau.
Trước khi Liễu Nguyệt Thư rời đi không quên dặn dò: “Trước khi xuất giá, nếu có cần gì thì nhớ tìm ta, nếu có hối hận thì cũng tìm ta, ta nhất định sẽ giúp ngươi!”
Khương Ngư lên tiếng đồng ý.
Liên Kiều đã xuống bếp chuẩn bị bữa tối, nên trong viện chỉ còn lại một mình Khương Ngư cô đơn. Nàng đi tới trước chiếc xích đu dưới chân tường, đưa tay sờ soạn những nét chữ khắc đã mờ đi theo năm tháng trên khung gỗ.
Xích đu này là do mẹ nàng tự tay dựng lên. Ngày dựng xong, nàng đã vui mừng khôn xiết rồi nắn nót khắc tên của ba người trong viện này lên đó: Từ Tri Thư, Khương Ngư, Liên Kiều.
Khương Ngư ngồi lên xích đu rồi bắt đầu đung đưa nhè nhẹ.
*
Sáng sớm ngày hôm sau, kinh thành Trường An truyền ra một tin tức kinh hoàng ——
Đại lý tự thừa Lý Minh được phát hiện đã tử vong tại nhà và nghi là do môn phái giang hồ trả thù.
Tin tức này chỉ gây ra một cơn sóng nhỏ rồi nhanh chóng không còn ai bàn tán tới nữa. Ai nấy đều biết Lý Minh đã từng chủ trì không ít vụ án oan sai nên việc bị trả thù cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
Khương Ngư nghe được chuyện này từ miệng đám người hầu, nhưng nàng chỉ cảm thán một câu rồi lại bận rộn đối phó với giáo tập ma ma từ trong cung cử đến.
Theo như mô tả trong nguyên tác, thì việc Thục Phi phái Tiền ma ma đến thực chất là ý của Trần Vương. Trong sách thì hắn ta và nữ chính sắp thành thân, nhưng vì chê nữ chính đối xử với mình lạnh nhạt nên mới nghĩ ra cách này để hạ bệ khí thế của nữ chính, khiến nàng buộc phải cầu cứu hắn ta.
Mà lần này Tiền ma ma đến cũng với ý đồ xấu, khi rõ ràng đã nhận được chỉ thị phải hành hạ Khương Ngư thật tốt.
May mắn là Khương Ngư từ nhỏ đã quen đối mặt với vẻ mặt khó coi của cha mình, nên khi đối diện với Tiền ma ma nàng cũng chẳng hề nao núng. Nàng cứ đến giờ là nghỉ ngơi và tranh thủ lười biếng, nên sau một tháng sắc mặt Tiền ma ma còn tiều tụy đi mấy phần.
Lại một thời gian ngắn trôi qua, Bộ Lễ truyền ra tin tức rằng ý của thánh thượng là mọi việc phải làm thật giản lược và nhanh chóng.
Thế là vào tiết trời mùa xuân rực rỡ, Khương Ngư đã vội vã xuất giá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)