Sau vài ngày bận rộn, Khương Ngư cuối cùng cũng phơi xong đống sách.
Nàng trang trí lại Tàng Thư Các một chút. Vì Phó Uyên không tới nên nàng cứ thoải mái bày biện theo phong cách mình yêu thích.
Những ngày này, ngoài việc câu cá, nàng còn giúp Sơ Nhất cho ngựa ăn và dắt Chiếu Dạ Ngọc Sư Tử ra ngoài đi dạo.
Phần thưởng nàng nhận được từ chỗ Phó Uyên ngày càng nhiều, bao gồm nhưng không giới hạn ở trang sức gấm vóc, bút mực giấy nghiên, rồi cả vàng thỏi và ngân phiếu.
Trong những ngày bình lặng như thế, dường như mọi sóng gió bên ngoài đều đã rời xa nàng. Thời gian trôi qua thật nhanh chóng.
Lại một ngày mới bắt đầu.
Phủ Lương Vương nằm ở nơi hẻo lánh nên hiếm khi có người qua lại, nhưng hôm nay lại đón một vị khách mới.
Một chiếc xe ngựa khiêm tốn dừng lại bên ngoài vương phủ, ngay sau đó là một thiếu nữ mặc váy nhu, quần xanh thiên thủy nhảy xuống.
Thiếu nữ vẫy tay cho đám người hầu lui ra rồi bước nhanh lên những bậc thềm đá trước vương phủ.
Thị vệ ngăn cản theo lệ thường, thiếu nữ bèn khẽ vén mũ mịch la để lộ thân phận với họ.
Đội quân canh gác lập tức cung kính hành lễ rồi hạ binh khí xuống, nghiêng người mở cửa cho nàng ấy.
Thiếu nữ tiến vào vương phủ, đi chưa được bao xa thì gặp Văn Nhạn đang bưng đồ ăn nhẹ đi tới.
Văn Nhạn kinh ngạc thốt lên: "Công chúa điện hạ? Sao ngài lại tới đây?"
Thiếu nữ mỉm cười rồi dùng giấy bút trong tay viết: [Ta tới thăm hoàng huynh. Phụ hoàng đã đồng ý rồi, cô cô đừng lo lắng.]
Văn Nhạn bấy giờ mới thu lại vẻ căng thẳng, chào hỏi nàng ấy.
Hòa Trinh công chúa Phó Doanh là em gái ruột của Phó Uyên. Lần gần nhất nàng ấy đến vương phủ đã là nửa năm trước, sau đó Thành Vũ Đế ra lệnh cấm bất cứ ai đến thăm Lương Vương.
Phó Doanh ngửi thấy hương thơm của bánh ngọt từ xa nên không khỏi tò mò: [Đây là thứ gì vậy? Tại sao ta chưa từng thấy bao giờ?]
Văn Nhạn cười nói: "Là bánh trứng muối do Vương phi mới làm và chia cho chúng nô tỳ đấy ạ. Nếu điện hạ không chê thì có thể nếm thử một cái."
Phó Doanh đưa tay nhón một chiếc. Thấy vẻ ngoài bánh vàng ươm xốp mềm, khi nếm thử thì hương vị đậm đà, tinh tế lại thanh ngọt.
Đôi mắt nàng ấy sáng lên: [Ta thích hương vị này, nó được làm từ gì vậy?]
"Nô tỳ cũng không biết nữa. Vương phi đang ở nhà bếp dạy bọn họ làm, hay là ngài cùng nô tỳ qua đó xem thử nhé?"
Văn Nhạn nhìn Công chúa lớn lên từ nhỏ nên khi nói chuyện không có nhiều kiêng kị, bà ấy cũng không thấy việc đưa Công chúa đến nhà bếp có gì không ổn.
Phó Doanh đương nhiên không bận tâm nên lập tức đồng ý, trên đường đi còn thăm dò thêm một ít tin tức về vị hoàng tẩu này.
Nghe Văn Nhạn dùng hết lời khen ngợi, rõ ràng là vô cùng yêu quý Vương phi, trong lòng Phó Doanh càng thêm tò mò.
Nàng ấy cũng muốn biết người phụ nữ có thể khiến hoàng huynh đồng ý cuộc hôn nhân này rốt cuộc là người như thế nào?
Đến nhà bếp, Khương Ngư không ở bên trong mà đang ở ngoài sân cùng mọi người nhào bột làm nhân bánh.
Phó Doanh còn chưa đến gần đã nghe thấy giọng nói của nàng——
"Nước của ngươi ít quá, thêm chút nữa đi, đúng rồi, như vậy là vừa đẹp, khối bột này giao cho ngươi được không?"
Lời nói dịu dàng, mang theo ý cười tựa như gió xuân suối mát.
Phó Doanh dừng bước tại chỗ, nhìn một hồi lâu rồi nở một nụ cười nhẹ.
Nàng ấy nhớ ra rồi.
Có một lần nàng ấy đến học cung xem hoàng huynh giảng bài, bên cạnh có một cô nương ngồi đó, chẳng may ngủ quên rồi tựa đầu vào vai nàng ấy, lúc tỉnh dậy thì vội vàng xin lỗi.
Lúc đó nàng ấy hỏi: [Ngươi không thích tiết binh pháp, tại sao còn đến đây làm gì?]
Cô nương kia cười đáp: "Để ngắm Thái tử điện hạ mà, ngươi không thấy Thái tử điện hạ rất đẹp trai sao?"
Phó Doanh không biết trả lời thế nào, chỉ lẳng lặng gật đầu.
Hóa ra chính là nàng.
Khi nàng ấy đang nhìn Khương Ngư, Khương Ngư cũng nhận ra điều gì đó nên dừng việc đang làm và nhìn sang.
Khương Ngư nhận ra ngay lập tức: "Công chúa điện hạ?"
Không có lý do gì khác, bởi vì Phó Doanh thực sự quá giống Tiêu Hoàng hậu.
Những người xung quanh nghe tiếng vội vàng hành lễ: "Bái kiến Công chúa điện hạ."
Phó Doanh xua tay bảo bọn họ miễn lễ.
Nàng ấy không hỏi Khương Ngư làm sao nhận ra mình mà mỉm cười viết: [Tẩu tẩu, đi theo ta, ta có mang theo một món quà cho tẩu.]
Khương Ngư nghe theo, cùng nàng ấy đi đến một nơi yên tĩnh.
Khi đứng gần, nàng mới phát hiện Công chúa và Tiêu Hoàng hậu không hoàn toàn giống nhau, ít nhất là đôi mắt không giống lắm. Vừa rồi chẳng qua là thoáng nhìn qua, thần thái và đường nét khiến nàng thấy giống mà thôi.
Nhìn kỹ lại, Khương Ngư không khỏi sững sờ.
Chờ đã, hình như họ đã từng gặp nhau ở học cung.
Trí nhớ của Khương Ngư rất tốt, huống hồ sau đó họ còn tình cờ gặp nhau thêm vài lần nữa nên muốn không nhớ cũng khó.
Lúc đó nàng còn tưởng cô bé này viết giấy cho mình là vì trong giờ học không tiện nói chuyện, hóa ra là vì không thể nói được sao?
Phó Doanh giơ tay đưa chiếc hộp gỗ đàn hương vẫn luôn mang theo cho Khương Ngư.
Vật liệu và tay nghề làm chiếc hộp đều không tầm thường, nhìn vào là biết bên trong nhất định là vật quý giá. Khương Ngư đón lấy rồi mở ra, bên trong lớp lụa là một chiếc vòng ngọc trắng bóng bẩy tinh khiết.
Phó Doanh viết: [Lần trước phụ hoàng và mẫu hậu muốn chọn phi cho hoàng huynh nhưng hoàng huynh đã từ chối. Mẫu hậu khuyên không được nên đã đưa chiếc vòng này cho ta.]
[Người nói, sau này hoàng huynh thích cô nương nào thì hãy tặng chiếc vòng này cho người đó, cũng coi như là có duyên.]
Nàng ấy nhẹ nhàng nắm lấy tay Khương Ngư, đeo chiếc vòng vào cho nàng.
Vòng ngọc mịn màng như mỡ, đeo trên tay tựa như một dải ánh trăng cô đọng.
Tuy nhiên Khương Ngư cúi đầu nhìn, cuối cùng vẫn cảm thấy không ổn.
Nàng kết hôn với Lương Vương là lựa chọn bất đắc dĩ trong lúc cấp bách, nếu chàng cô độc suốt đời như trong sách thì chiếc vòng này nên được trả lại cho chàng.
Còn nếu chàng có người phụ nữ khác mình thích thì phải do chính tay chàng tặng đi mới đúng.
Chỉ là thấy Công chúa đang tràn đầy niềm vui nên nàng không thể nói rõ, đợi khi gặp Phó Uyên trả lại cho chàng sau vậy.
Phó Doanh lại viết: [Tẩu tẩu ở đây vẫn tốt chứ? Có chỗ nào không thuận tiện không?]
Khương Ngư: "Mọi thứ đều tốt, đa tạ Công chúa đã quan tâm."
[Tẩu tẩu cứ gọi ta là Hòa Trinh đi.] Phó Doanh viết, [Vậy thì tốt rồi, tuy rằng vương phủ thiếu tự do nhưng dạo này bên ngoài không được thái bình, thà ở lại đây còn hơn.]
Khương Ngư vô cùng tán thành.
Phó Doanh hỏi: [Đúng rồi tẩu tẩu, ta thấy mọi người đang làm bánh trứng muối, ta có thể làm cùng mọi người không?]
Khương Ngư ngạc nhiên.
Làm cái này thì không khó, nhưng Phó Doanh dù sao cũng là Công chúa điện hạ, về lý thì không nên để nàng ấy nhúng tay vào.
Nhưng lời từ chối còn chưa kịp nói ra, trên mặt Phó Doanh đã lộ ra vẻ khẩn khoản, giống như một con hổ nhỏ đang xin ăn.
Khương Ngư bất đắc dĩ nói: "Đi theo ta nào."
Nàng dạy Phó Doanh công thức và cách làm từng chút một.
Công chúa học không nhanh nhưng rất kiên nhẫn và nghiêm túc. Đợi đến khi mẻ bánh trứng muối đầu tiên nướng xong, Công chúa đã vui mừng ôm chầm lấy nàng.
Nàng chợt nhớ ra, thiếu nữ trước mặt này còn chưa đầy mười bảy tuổi.
Khoảnh khắc này, niềm vui của Công chúa không thể lây sang Khương Ngư.
Ánh mắt nàng hướng về phía Công chúa nhưng lại nhìn thấy một nơi rất xa.
Nhìn thấy trong sách viết——
"Năm Thành Vũ thứ hai mươi, nước Dạ lại xâm phạm biên giới Đại Ngụy, Thánh thượng sắc phong Tông Chính Tức làm Hành quân Đại tổng quản, lệnh cho y thống lĩnh binh mã chinh phạt quân thù.
Tuy nhiên, trận chiến này đại bại, Đại Ngụy phải cắt nhượng thành trì, bồi thường 'quân phí', dâng lên vàng bạc và châu báu.
Công chúa Hòa Trinh phải đi xa hòa thân, cả đời này không bao giờ trở lại."
Cánh tay bị ai đó lắc hai cái.
Một chiếc bánh trứng muối thơm phức đưa đến trước mặt, Phó Doanh nhìn nàng với vẻ hy vọng, trong mắt viết đầy chữ: Nếm một miếng đi.
Khương Ngư chậm rãi đón lấy chiếc bánh và cắn một miếng.
Một lát sau, nàng mỉm cười khen ngợi: "Làm tốt lắm, không ngờ lần đầu tiên lại thành công như vậy."
Phó Doanh quả nhiên càng vui mừng hơn.
Hai người lại cười nói thêm vài câu, Khương Ngư giúp nàng ấy đóng gói bánh trứng muối lại rồi nói: "Không phải ngài đến thăm Lương Vương điện hạ sao? Chỗ này có thể mang cho ngài ấy nếm thử."
Phó Doanh cúi đầu, buồn bã viết: [Hoàng huynh không muốn gặp ta đâu.]
Khương Ngư hỏi: "Tại sao vậy? Hai người xảy ra mâu thuẫn sao?"
Phó Doanh mím môi, nản lòng viết: [Bởi vì ta quá vô dụng, ta chẳng giúp gì được cho huynh ấy cả. Huynh ấy ghét ta.]
Khương Ngư: "Điện hạ không phải người như vậy."
Phó Doanh: [Lần trước gặp mặt, huynh ấy đã đuổi ta ra ngoài và bảo ta cút đi cho xa.]
Khương Ngư sững người.
Rất nhanh sau đó, Phó Doanh đã tự xốc lại tinh thần, cầm lấy bánh trứng muối.
[Tẩu nói đúng, hoàng huynh không phải người như vậy, ta muốn đi gặp huynh ấy thêm một lần nữa.]
Khương Ngư gật đầu, đồng hành cùng nàng ấy đi về phía Biệt Hạc Hiên.
Hai người vừa đi đến ngoài rừng trúc tím thì Sơ Nhất và Thập Ngũ đã ra ngăn cản, Khương Ngư nói: "Công chúa muốn gặp điện hạ."
Sơ Nhất lộ vẻ khó xử: "Thứ lỗi, điện hạ nói, kẻ nào dám đến gần, giết không tha."
"Ngài ấy không biết Công chúa đến vương phủ sao?"
"... Biết ạ."
Vậy là ý không muốn gặp rồi.
Khương Ngư đang định an ủi Công chúa thì thấy Sơ Nhất và Thập Ngũ bỗng nhiên sắc mặt nghiêm nghị, tuốt đao ra khỏi bao, thần thái cảnh giác như đang đối mặt với kẻ thù lớn.
Nàng theo tầm mắt của hai người quay đầu lại, phía sau không biết từ lúc nào đã xuất hiện một nam tử áo xanh ôm kiếm, đang lặng lẽ nhìn họ.
Chính xác mà nói là nhìn Công chúa.
Công chúa cũng chú ý tới nên giải thích với Khương Ngư: [Hắn là hộ vệ của ta, Chu Tử Việt ca ca.]
Cách xưng hô này khiến Khương Ngư nhận ra đối phương e rằng không chỉ đơn giản là hộ vệ, nhìn thái độ của Phó Doanh thì thấy nàng ấy coi hắn ta như anh trai ruột vậy.
Đang suy nghĩ thì thấy Chu Tử Việt ôm kiếm đi tới, trên mặt không có vui buồn gì mà chỉ lạnh lùng nói: "Người đã hứa là chỉ ở đây hai canh giờ thôi."
Phó Doanh van nài: [Cho ta thêm một chút thời gian nữa đi.]
Chu Tử Việt làm ngơ: "Đi, bây giờ theo ta rời khỏi đây."
Thấy Phó Doanh sốt ruột, Khương Ngư không nhịn được mà đứng ra giải vây: "Để Công chúa gặp Lương Vương điện hạ rồi đi không được sao?"
"Ngươi tưởng Phó Uyên sẽ gặp nàng ấy à?" Nam tử này chẳng nể nang chút nào mà quay đầu giễu cợt: "Hắn ta sớm đã không nhận đứa em gái này nữa rồi."
Khương Ngư không khỏi cau mày.
Hắn ta nhìn chằm chằm quan sát nàng vài lượt, đột nhiên cười lạnh một tiếng rồi nói: "Hóa ra ngươi chính là vị Vương phi mà Hoàng đế ban hôn đó sao."
Phó Doanh nghiêng người chắn trước mặt Khương Ngư, dùng thủ ngữ ra hiệu: [Đừng nói nữa, chúng ta về thôi.]
Chu Tử Việt nói: "Ngươi cũng biết đấy, Phó Uyên sẽ không cưới một người phụ nữ mà hắn không thích, cho dù Thánh thượng ban hôn thì hắn cũng có đầy cách để thoái thác. Hừ, ta thật sự tò mò, loại người như thế nào mà lại có thể khiến hắn thích được nhỉ?"
Hắn ta nói năng không khách sáo nhưng Khương Ngư lại không thấy giận mà chỉ nhướng mày một cái: "Như ngươi thấy đấy, chính là loại người như ta đây."
Chu Tử Việt nheo mắt rồi tiến lên một bước.
Ngay khi hắn ta chỉ còn cách Khương Ngư chưa đầy hai thước, một tiếng xé gió sắc lẹm truyền đến.
Vút——!
Chu Tử Việt khẽ động tai rồi đột ngột vung kiếm chém tới, mũi tên bị lưỡi kiếm cắt đứt thành hai đoạn rơi cạch xuống đất.
Chu Tử Việt chậm rãi quay đầu.
Hiện ra trong mắt là một bóng hình quen thuộc đang từ trong rừng trúc khoan thai bước ra, tay cầm trường cung, vóc dáng cao ráo.
Cách biệt bấy lâu nhưng chàng vẫn là dáng vẻ ấy, đôi lông mày đen láy mang vẻ lạnh lùng u tịch. Tay áo rộng múa lượn trong gió nhưng chàng không mấy bận tâm mà tùy ý kéo dây cung.
Hai năm giam lỏng không thể mài mòn đi khí chất cao quý trên người chàng, chàng vẫn thanh tao thoát tục và coi thường tất cả mọi thứ như trước.
Chu Tử Việt nắm chặt chuôi kiếm, gương mặt đầy vẻ lạnh lẽo.
Phó Uyên lại nở nụ cười trên môi, thong dong đặt mũi tên thứ hai lên cung.
Hai người cách nhau vài trượng, thầm lặng đối đầu, bầu không khí vô cùng căng thẳng.
Khương Ngư âm thầm điều chỉnh vị trí để tránh bị thương oan nếu lát nữa có đánh nhau thật.
Thấy Phó Doanh vẫn còn đứng ngây ra đó, nàng tiện tay kéo nàng ấy một cái. Chu Tử Việt như chim sợ cành cong, lập tức quay đầu giật Phó Doanh lại, trừng mắt nhìn Khương Ngư một cái đầy dữ tợn.
Khương Ngư: "..." Nàng xòe tay ra hiệu mình vô tội.
Lúc này đôi mắt của Phó Uyên chuyển hướng về phía nàng, nhàn nhạt nói: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Qua đây."
"Hả? Ồ."
Đợi Khương Ngư chạy nhanh đến bên cạnh mình, chàng bèn nói với hai người kia: "Các ngươi có thể cút được rồi."
Chu Tử Việt không chấp nhặt thái độ lúc này của chàng nhưng lại canh cánh trong lòng về mũi tên vừa rồi, hắn ta tức giận quát: "Ngươi có biết không, mũi tên lúc nãy suýt chút nữa đã làm bị thương Hòa Trinh đấy!"
"Vậy sao?" Phó Uyên thản nhiên nói: "Vậy thì giết luôn cả muội ấy."
Khi chàng nói câu này, trên mặt không có chút dao động nào, cứ như thể mũi tên đang nhắm vào không phải là người thân ruột thịt máu mủ mà là một người xa lạ chẳng hề liên quan.
Trên mặt Chu Tử Việt lập tức hiện lên vẻ giận dữ tột độ.
Phó Doanh kéo vạt áo hắn ta rồi khẽ lắc đầu, vẻ mặt ẩn chứa nỗi đau đớn thầm kín.
Có lẽ nỗi đau đó quá chói mắt nên cuối cùng Chu Tử Việt cũng thu kiếm vào bao, nắm lấy cổ tay nàng ấy với khuôn mặt sầm sì rồi quay người rời đi.
Sơ Nhất và Thập Ngũ thở phào nhẹ nhõm, lặng lẽ lui xuống.
Khương Ngư ngước mặt nhìn Phó Uyên, sườn mặt chàng vẫn bình thản, không chút gợn sóng. Chàng bỗng nhiên hạ mắt nhìn nàng rồi hỏi: "Muốn đòi lại công bằng cho Hòa Trinh à?"
Khương Ngư nói: "Không có."
Phó Uyên phát ra một tiếng cười không rõ ý vị, chẳng biết là tin hay không tin.
Chàng có vẻ định rời đi nhưng ánh mắt lướt qua cổ tay nàng, đột nhiên dừng lại, giống như bị thứ gì đó thu hút.
Khương Ngư cúi đầu, nhìn thấy chiếc vòng ngọc sáng loáng trên cổ tay mình.
Đó là món quà mẹ chàng để lại cho con dâu tương lai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)