Khương Ngư hé môi định giải thích.
Phó Uyên lại nhanh hơn một bước xách lấy hộp thức ăn trên tay nàng rồi hỏi: “Mang theo gì thế?”
Khương Ngư: “Vòng ngọc... ờ, bánh trứng muối ạ?”
Phó Uyên gật đầu, chẳng mảy may để tâm đến chiếc vòng tay kia dù chỉ một chút mà hỏi: “Vừa mới làm xong à?”
“Vâng.”
Khương Ngư bổ sung: “Là do Công chúa điện hạ đích thân làm đấy ạ.”
Điều nàng không ngờ tới chính là vừa nói xong, bàn tay đang mở hộp của Phó Uyên liền khựng lại, trên mặt lộ ra một tia chê bai.
“Muội ấy làm, liệu có ăn được không?”
Khương Ngư chợt cảm thấy mới lạ.
Qua những ngày chung sống vừa rồi, nàng chỉ có thể dùng bốn chữ để đánh giá Phó Uyên: Phàm ăn tục uống. Thật hiếm khi thấy chàng có món không muốn ăn.
Phó Uyên trả lại hộp thức ăn cho nàng rồi bảo: “Ngươi đi làm một phần mới mang qua đây.”
Khương Ngư: “Nhưng đột nhiên cổ tay thiếp mỏi quá.”
Phó Uyên: “Ngươi muốn cái gì?”
Khương Ngư: “Lần trước thấy cái nghiên mực trong thư phòng của ngài khá tốt.”
Nàng đã để ý nó nhiều ngày rồi.
Vẻ mặt Phó Uyên lạnh lùng, liếc mắt sang bên cạnh: “Lấy cho nàng ấy.”
Một bóng đen lướt qua, Sơ Nhất nhanh chóng đi rồi trở lại, trên tay bưng cái nghiên mực đưa cho Khương Ngư.
Khương Ngư: “Chỉ có nghiên mà không có mực...”
“Đập nát nó cho ta.”
“Đùa chút thôi mà! Ta viết chữ xưa nay chưa từng dùng mực!”
Khương Ngư vội vàng ôm chặt cái nghiên mực trong tay.
Phó Uyên lúc này mới nói: “Đưa nàng ấy về đi.”
Chàng xoay người lên lầu, Sơ Nhất đưa Khương Ngư về.
Trên đường đi, Khương Ngư không nhịn được tò mò hỏi: “Tại sao Điện hạ lại không ăn đồ Công chúa làm vậy?”
Không lẽ lại là lo lắng Công chúa hạ độc đấy chứ?
Chắc là không đâu, đồ nàng gửi tới mà Điện hạ còn chẳng nghi ngờ có độc thì càng không thể nghi ngờ Công chúa được.
Nghe vậy, Sơ Nhất trầm ngâm bảo: “Bởi vì một ngày của bốn năm trước.”
Hắn kể rằng bốn năm trước khi Phó Uyên từ chiến trường trở về, tuy thắng lớn nhưng lại bị trọng thương chưa từng có. Để chăm sóc chàng đang nằm liệt giường, Công chúa điện hạ đã đến Đông Cung, tự tay xuống bếp nấu canh.
Khương Ngư: “Cho nên Điện hạ ăn ngấy rồi sao?”
Sơ Nhất u ám đáp: “Là ăn đến nôn thốc nôn tháo đấy. Tháng đó, Điện hạ đã gầy đi ròng rã tám cân.”
Cứ hễ nghĩ đến “mỹ vị” mà Công chúa làm ra là hắn lại không kìm được mà rùng mình một cái.
Khương Ngư hoàn toàn không lường trước được đáp án lại là như thế này, nàng im lặng một lúc rồi hỏi: “Tiêu Hoàng hậu không ngăn cản Công chúa sao?”
Sơ Nhất nói: “Nếu ngài ấy không đi ngăn cản thì Điện hạ gầy đi bốn cân cũng coi như xong rồi. Nhưng sau đó ngài không cho Công chúa động tay nữa mà đích thân xuống bếp nấu cho Điện hạ, thế là Điện hạ lại gầy thêm bốn cân nữa.”
Khương Ngư: “...”
Sơ Nhất: “Tiêu tiểu tướng quân vốn dĩ định tới ngăn cản, nhưng sau khi hai người họ làm xong thì cứ nằng nặc đòi Tiêu tiểu tướng quân ở lại dùng cơm, thế là vị Tướng quân đại nhân kia không dám tới nữa.”
Khương Ngư âm thầm cảm thán, Điện hạ có thể bình an lớn lên thật sự là nhờ vào đầu bếp của Đông Cung.
Lại chợt nhớ ra điều gì, nàng hỏi: “Đúng rồi, vị Chu Tử Việt kia là có chuyện gì thế?”
Sắc mặt Sơ Nhất thoáng vẻ ngưng trọng rồi nói: “Hắn ta là người trong giang hồ, bị thương rồi tình cờ được Điện hạ gặp phải.”
“Điện hạ đã cứu hắn sao?”
“Không, Điện hạ bảo Công chúa đi cứu hắn. Công chúa đối xử với hắn rất tốt, chăm sóc vô cùng chu đáo. Sau khi hắn lành vết thương thì biến mất một thời gian để báo thù, cuối cùng trở lại bên cạnh Công chúa làm hộ vệ. Hắn và Công chúa tình nghĩa như anh em.”
“Điện hạ là cố ý.” Khương Ngư thấp giọng nói.
“Tiêu tiểu tướng quân cũng bảo Điện hạ chắc chắn là cố tình làm vậy.” Sơ Nhất mỉm cười: "Ngài biết Chu Tử Việt không buông bỏ được ơn nghĩa nên nhất định sẽ quay lại. Ngài sắp rời Trường An ra biên cương đánh trận, cần tìm một người bảo vệ Công chúa, đây chẳng phải là không tốn chút sức lực nào sao?”
Khương Ngư: “Chu Tử Việt rất lợi hại à?”
Sơ Nhất: “Tôi và Thập Ngũ đã từng thử rồi, hai chúng tôi cộng lại cũng không đỡ nổi mười chiêu của hắn.”
Khương Ngư thầm nghĩ, hèn chi khi Chu Tử Việt cầm kiếm chĩa vào Điện hạ, hai người này lại căng thẳng đến vậy.
“Hắn đối với Điện hạ xưa nay vẫn luôn như vậy sao?”
“Trước kia thì vẫn ổn, chỉ là từ khi Điện hạ đến Vương phủ thì chẳng ưa một ai, kể cả Công chúa cũng thế. Có một lần Công chúa suýt chút nữa phải gả đi, ngài vẫn không chịu gặp mặt, Chu Tử Việt tức giận đến tìm Điện hạ lý luận... hình như họ đã đánh nhau một trận, từ đó về sau Chu Tử Việt không bao giờ tới nữa.”
Khương Ngư nói: “Chỉ như vậy thôi mà đã khiến hắn rút kiếm hướng về phía Điện hạ sao?”
Sơ Nhất do dự một lát rồi nói tiếp: “Còn cả chuyện của Thiệu Huy công tử nữa.”
Khương Ngư hơi khựng lại.
Nàng dĩ nhiên biết Thiệu Huy là ai.
Người này từng là bạn học của Thái tử, là con trai Hồng Lô Khanh - sủng thần của Thánh thượng đương triều. Khi Thái tử giảng dạy ở học cung, y thường xuyên ở bên cạnh bầu bạn. Trong ấn tượng của Khương Ngư, y là người học vấn uyên thâm, viết chữ rất đẹp.
Có lời đồn rằng Thái tử không chịu nổi cú sốc bại trận nên đã đổ hết tội lỗi lên đầu người bạn thân này, vì giận cá chém thớt mà xem mạng người như cỏ rác.
Mọi người bàn tán xôn xao, nhưng Khương Ngư một chữ cũng không tin.
Sơ Nhất cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Thiệu công tử trước đây đối đãi với ta và Thập Ngũ đều rất tốt, đối với Chu Tử Việt cũng rất tốt, vậy nên chẳng trách Chu Tử Việt lại tức giận như vậy. Vương phi... người nói xem, tại sao Điện hạ lại giết Thiệu công tử chứ?”
Câu hỏi này hắn vẫn luôn không dám hỏi Điện hạ, hôm nay không biết vì sao lại ma xui quỷ khiến mà thổ lộ nỗi thắc mắc này với Vương phi.
Có lẽ trong lòng hắn thầm tin rằng Vương phi là người có thể thật sự thấu hiểu Điện hạ.
Khương Ngư chợt nhớ lại một tiết học nào đó mà Phó Uyên từng giảng.
Ánh nắng buổi chiều rực rỡ, nàng gục mặt xuống bàn, ngáp ngắn ngáp dài nghe chàng nói về sự tích của một vị tướng lĩnh triều trước. Vị tướng đó công lao hiển hách, điều duy nhất bị người đời chê trách chính là sau một lần bại trận, vì để trốn tránh trách nhiệm mà ông ta đã giết chết viên phó quan tin cậy nhất của mình.
Khi đó có vài học tử cho rằng đây không tính là sai lầm, vì viên phó quan kia quả thực đã phán đoán sai quân cơ, khiến vị tướng nghe theo lời mình.
Nhưng Phó Uyên lại buông sách xuống, đưa mắt nhìn quanh họ, dùng giọng điệu đầy thuyết phục mà tuyên bố rằng: “Là người bình thường, ông ta có lẽ không sai. Nhưng đã là bậc cầm quân thì phải gánh vác được tính mạng của tất cả mọi người, lưỡi đao phải luôn hướng về kẻ thù, chứ không phải đồng bào.”
Khương Ngư cũng không ngờ mình lại nhớ rõ câu nói này đến thế, nàng cứ ngỡ nội dung của những tiết học đó nàng chưa bao giờ ghi nhớ lấy một lời.
Đối diện với ánh mắt khát cầu của Sơ Nhất, nàng khẽ đáp: “Ta cũng không biết nữa, có lẽ là...”
Khựng lại một chút, nàng nói: “Có lẽ, y đã sớm lựa chọn trở thành kẻ địch của Điện hạ rồi.”
*
Sau khi từ biệt Sơ Nhất, Khương Ngư quay lại bếp để làm bánh trứng muối mới cho Điện hạ.
Khi Sơ Nhất rời đi, tâm trạng hắn rất tốt, dường như vừa trút bỏ được gánh nặng mà trở nên nhẹ nhõm.
Khương Ngư cũng không biết liệu điều mình làm có đúng hay không, nhưng nàng quả thực đã nói sự thật, sự thật trong lòng nàng.
Làm xong bánh trứng muối, đang định nhờ người mang tới cho Điện hạ thì chợt thấy Văn Nhạn vội vã đi tới, nàng không khỏi hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì sao?”
Văn Nhạn tiến lại gần, thấp giọng nói: “Người trong cung tới rồi, truyền lời của Thục Phi nương nương, tuyên người ngày mai vào cung.”
Khương Ngư lặng người một lát rồi bảo: “Ta biết rồi.”
Nàng không rõ Thục Phi đang tính toán điều gì, chỉ có thể tùy cơ ứng biến, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.
Thấy Văn Nhạn đầy vẻ lo lắng, nàng an ủi đối phương vài câu, lại nhờ bà ấy mang bánh trứng muối đi.
Sau bữa tối, trời dần tối hẳn, đêm xuân tĩnh mịch.
Khương Ngư tắm rửa xong liền ngồi bên giường lau tóc.
Không tránh khỏi lại nghĩ đến chuyện của Thục Phi, nàng ngồi thẫn thờ.
Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, nàng thuận miệng nói: “Liên Kiều, giúp ta lau phần tóc phía sau với, tay ta hơi mỏi rồi.”
Người tới cầm lấy khăn tay, giúp nàng lau tóc.
“Suýt...”
Động tác chẳng dịu dàng chút nào, Khương Ngư lập tức nhận ra có gì đó không đúng, quay đầu lại.
“Điện hạ?” Nàng chớp chớp mắt, ngồi im không dám nhúc nhích vì sợ chàng làm đứt tóc: "Sao ngài lại tới đây?”
Phó Uyên ném khăn xuống, đưa ngón tay chỉ ra ngoài cửa sổ.
Khương Ngư nhìn theo, chậm chạp phản ứng lại ——
Thảo nào trăng đêm nay lại tròn như thế, hóa ra đã đến ngày rằm rồi.
Nàng có chút hốt hoảng đứng dậy, nhưng ngay lập tức nhớ ra y phục trên người là váy lụa mỏng manh, vốn định lau tóc xong là thay ra ngay.
Lúc này thay cũng không được mà không thay cũng chẳng xong, nàng căn bản không dám cúi đầu nhìn xem y phục đã bị thấm ướt đến mức nào.
May mà Phó Uyên dường như hoàn toàn không để ý, ánh mắt chàng dừng lại trên tóc nàng: “Rất thơm, là mùi gì vậy?”
Khương Ngư bảo: “Là cao lan... Điện hạ không thích mùi này sao? Để thiếp đi gội lại lần nữa.”
Nếu biết Phó Uyên sẽ tới, nàng đã không dùng nó rồi.
“Không cần.” Phó Uyên ấn vai nàng, thản nhiên nói: “Tóc ta vừa mới lau xong, người lại muốn gội lại lần nữa sao?”
“... Ồ.”
Ngài cái đó không gọi là lau, gọi là vắt thì đúng hơn. Khương Ngư thầm oán trong lòng.
Phó Uyên liếc nhìn nàng một cái, Khương Ngư lập tức dẹp bỏ suy nghĩ trong đầu, dù nàng cảm thấy chàng hẳn là không biết nàng đang nghĩ gì.
Nhân lúc Phó Uyên đi vào tịnh thất, Khương Ngư vội vàng lôi y phục ngủ bình thường ra thay vào.
Đợi Phó Uyên trở ra, nàng liền đưa chiếc hộp gỗ đàn hương đã chuẩn bị sẵn qua.
“Cái này là hôm nay Công chúa tặng thiếp.” Nàng mở hộp ra: "Thiếp nghĩ, hay là giao cho Điện hạ bảo quản thì hơn.”
Phó Uyên lướt nhìn rồi hỏi: “Đồ của Tiên Hoàng hậu sao?”
“Vâng.”
“Cho ngươi thì ngươi cứ giữ lấy. Hay là ngươi không thích?”
“Không, thiếp rất thích.” Khương Ngư ngẩn người: "Nhưng di vật của Tiên Hoàng hậu, thiếp cầm e là không thỏa đáng...”
“Người đã khuất rồi, di vật còn có tác dụng gì chứ?” Phó Uyên ấn vào giữa mày, bình tĩnh nói: “Tùy ngươi muốn vứt đi hay bán đi, Tiên Hoàng hậu cũng sẽ không trách ngươi đâu.”
“Nếu ngài có ý trung nhân muốn phong làm Vương phi...”
“Sẽ không có ai khác. Ngoại trừ ngươi, sẽ không có Vương phi thứ hai.”
Giống như một ảo giác, nhịp tim của Khương Ngư trong thoáng chốc đã trở nên loạn nhịp.
Vài hơi thở sau, nàng không còn vướng mắc nữa mà cất chiếc vòng ngọc cùng hộp gỗ đi, coi như mặc nhiên thừa nhận lời chàng nói.
Tuy nhiên nàng sẽ không vứt đi hay bán đi, nàng nhất định sẽ bảo quản thật tốt.
Khương Ngư cong mắt cười thầm nghĩ như vậy.
Phó Uyên ngồi xuống bên bàn, thấy thần sắc của nàng, chàng có chút ngạc nhiên khi thấy chỉ một chiếc vòng ngọc thôi mà đã khiến nàng vui đến vậy. Ngón tay chàng vô thức gõ xuống bàn hai cái, chàng thầm nghĩ, trong thư phòng còn món đồ gì nữa không nhỉ?
Hình như là không có loại vòng tay như này, hôm nào bảo Thập Ngũ đi mua về vậy. Cướp về cũng không tệ.
Hai người mỗi người một tâm tư, không ai nói thêm lời nào nữa.
Khương Ngư lăn lộn trên giường, bỗng nhớ ra chuyện Văn Nhạn đã nói, liền ngẩng đầu bảo: “Điện hạ, Thục Phi nương nương muốn thiếp ngày mai tiến cung.”
Phó Uyên lật mở một cuốn kỳ phổ mới: “Ừ.”
“Ngài nói xem Thục phi có làm khó thiếp không?”
“Không đâu.”
Ngài nói nghe thật dễ dàng.
Khương Ngư oán trách: “Nhưng ngài đã giết Tiền ma ma, lỡ như Thục phi lấy cái đó làm cớ...”
Phó Uyên hờ hững: “Bà ta sẽ không làm thế.”
Khương Ngư: Được rồi. Ngài nói không thì là không vậy.
Dù sao thì Thục Phi cũng sẽ không hung dữ hơn cha nàng, nghĩ đến điểm này, Khương Ngư liền cảm thấy chẳng có gì phải sợ cả.
Nàng mở nhật ký ra, trong phòng một mảnh tĩnh lặng, chỉ có tiếng lật giấy và tiếng viết sột soạt.
Không biết bao lâu sau, ngọn nến nổ lách tách một tiếng, nàng mới ngẩng đầu lên.
Cửa sổ khép hờ, ánh trăng rọi vào nhà.
Phó Uyên ngồi dưới ánh sáng, vẫn tĩnh lặng như cũ.
Thật kỳ lạ, trong đầu nàng bỗng nảy ra một ý nghĩ ——
Nếu cứ có thể mãi như thế này, dường như cũng không tệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)