Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thấy nàng điềm nhiên, không chút hoảng loạn, Tăng lão có phần kinh ngạc, song lời nói vẫn nghiêm khắc: “Đệ đệ ngươi ở học đường không lo học hành, lại bắt nạt bạn đồng môn, ra tay làm người khác bị thương.
Theo quy củ của học đường, phải chịu ba mươi trượng thước, chép mười lần ‘Đệ tử quy’, quan trọng nhất là trước khi chịu phạt phải xin lỗi bạn học bị thương.”
Tăng lão vừa dứt lời, cậu bé tên Triệu Đại Bảo liền từ phía sau Vệ Linh Trạch bước ra, đắc ý nhìn Tào Văn: “Ngươi làm đầu ta chảy máu, nhất định phải quỳ xuống dập đầu ba cái xin lỗi ta mới được.”
Triệu Đại Bảo bằng tuổi Tào Văn, nhưng cao hơn nửa cái đầu, thân hình cũng vạm vỡ hơn nhiều.
Dù trên đầu quấn băng dày, cũng chẳng thấy có chút nào yếu ớt.
Nay lại có Vệ Linh Trạch chống lưng, càng thêm kiêu ngạo.
Hôm qua Chu Cần đã ép Tào Văn nhận lỗi, hôm nay lại bày ra trận thế lớn thế này, rõ ràng là ý của Vệ Linh Trạch.
Từ lúc Xuân Hỉ bước vào, Vệ Linh Trạch vẫn chưa từng liếc nhìn nàng, chỉ chậm rãi uống trà, dáng vẻ nhàn nhã, lạnh nhạt như hôm đi du xuân.
Nhưng nếu thật sự thờ ơ, sao hắn lại xuất hiện ở đây, dùng quyền thế ép nàng cúi đầu? Xuân Hỉ không muốn cúi đầu.
Nàng đứng thẳng lưng, ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào Vệ Linh Trạch: “Đệ đệ ta không đánh người, chính đệ ấy mới là kẻ bị bắt nạt, người nên xin lỗi là các ngươi.”
Xuân Hỉ vừa dứt lời, Vệ Linh Trạch khẽ ho một tiếng.
Sau khi Xuân Hỉ rời khỏi Vệ gia, Vân thị lại sắp xếp hai nha hoàn mới vào Linh Phong viện.
Vân thị còn đặc biệt cho hai người ấy đến y quán học thuốc và xoa bóp, mỗi tối đều giúp Vệ Linh Trạch ngâm chân, xoa bóp chân.
Thế nhưng, dù tay nghề họ có khéo léo đến đâu, Vệ Linh Trạch vẫn cảm thấy không thoải mái.
Những ngày này hắn ngủ không ngon, nhất là sau lần gặp Xuân Hỉ ở Phủ Kinh Triệu, về nhà lại càng trằn trọc khó ngủ.
Đêm qua không cẩn thận bị nhiễm lạnh, sáng nay tỉnh dậy đầu óc choáng váng, lại nghe Hành Chu nói đệ đệ của Xuân Hỉ đánh cháu hắn.
Vệ Linh Trạch cũng chẳng rõ mình nghĩ gì, vậy mà lại cùng Hành Chu tới học đường.
Lần trước ở Phủ Kinh Triệu, Vệ Linh Trạch đã nhận ra Xuân Hỉ không còn ngoan ngoãn như khi ở Vệ gia, hôm nay gặp lại càng thấy nàng đầy khí phách, không chỉ dám tranh luận với hai thầy giáo của học đường, mà ngay cả ánh mắt nhìn hắn cũng ánh lên lửa giận.
Rời khỏi Vệ gia, quả nhiên nàng càng thêm gan dạ.
Nhưng nàng chỉ xuất thân nhà bình dân, lại ở Vệ gia chịu cảnh lỡ thì, dù có lấy được làm chính thất, cũng phải ngày ngày lo toan mưu sinh.
Còn nếu ở lại bên hắn, chỉ cần được ban thưởng một chút, cũng đủ cho cả nhà nàng sống sung túc nửa năm.
Nàng cuối cùng vẫn phải quay về bên hắn.
Dù nhìn thế nào, Vệ Linh Trạch cũng thấy Xuân Hỉ cố ý làm cao.
Ban đầu hắn định mặc kệ, chờ nàng tự quay về, nhưng những ngày liên tiếp không thuận khiến hắn không muốn đợi nữa.
Hơn nữa, hôn sự giữa Vệ gia và Tiêu gia không thể kéo dài thêm, sớm để Xuân Hỉ an phận, hắn mới có tâm trí làm việc khác.
Vệ Linh Trạch nghĩ rất nghiêm túc, sắc mặt cũng vì thế mà nghiêm nghị, khiến người bên cạnh tưởng hắn nổi giận.
Tăng lão vội vàng quát Xuân Hỉ: “Các học sinh khác đều có thể làm chứng là đệ đệ ngươi ra tay trước, ngươi còn dám chối cãi!”
Chu Cần cũng phụ họa: “Hôm qua Tào Văn đã tự mình nhận là mình đánh người, cô nương dù thương em đến đâu cũng không thể lẫn lộn phải trái, nếu không học đường chúng ta không thể dung nạp loại học sinh ngỗ nghịch như vậy.”
Chu Cần vốn định lấy chuyện đuổi học để dọa Xuân Hỉ, không ngờ nàng lại thuận theo: “Một học đường không phân rõ trắng đen, bao che kẻ xấu chỉ làm hại học trò, ta sẽ tìm nơi khác cho đệ đệ học, phiền các người trả lại học phí năm nay.”
Chu Cần hối hận vì lỡ lời, để Xuân Hỉ nghĩ tới chuyện đòi lại học phí, hắn tức giận quát: “Thật là vô phép! Rõ ràng các ngươi phá hỏng quy củ học đường, còn dám vu oan ngược lại, học phí tuyệt đối không trả, ta còn phải viết thông cáo dán trước cổng học đường, để ai cũng biết đứa trẻ này ngỗ nghịch, nhà nào dám nhận thì cứ chờ xui xẻo đi!”
Thông cáo dán ngoài học đường, tuy không đến mức khiến chuyện lan khắp thành, nhưng những học đường mà nhà bình dân có thể cho con theo học đều sẽ không dám nhận Tào Văn nữa.
Tào Văn chưa từng thấy thầy giáo nào nổi giận đến vậy, sợ đến mức mặt mày tái mét, không nhịn được kéo tay áo Xuân Hỉ.
So với việc bị đuổi khỏi học đường, quỳ xuống xin lỗi cũng chẳng là gì, cùng lắm sau này tránh xa Triệu Đại Bảo là được.
Xuân Hỉ xoa đầu đệ đệ, dịu dàng cười an ủi, vừa định nói gì thì Vệ Linh Trạch bỗng lên tiếng: “Đã muốn thôi học thì trả lại học phí cho họ.”
Giọng Vệ Linh Trạch bình thản, không chút cảm xúc.
Tăng lão và Chu Cần đều lộ vẻ kinh ngạc, nhưng vẫn trả lại học phí cho Xuân Hỉ.
Đã thôi học, Tào Văn không còn là học sinh của Thanh Tùng học đường, chuyện xử phạt cũng không còn nhắc tới.
Trong xe rộng rãi, trải đệm mềm mại, dẫm lên như bước trên mây, còn có bàn nhỏ bày hương, trà và điểm tâm.
Vệ Linh Trạch lấy một miếng bánh ngọt đưa cho Tào Văn, đợi Tào Văn cắn một miếng mới nói với Xuân Hỉ: “Ta có thể cho hắn vào học ở tộc học nhà Vân thị.”
Vệ phu nhân Vân thị xuất thân danh môn, họ Vân nhiều đời nổi danh nho học, tộc học cũng rất có tiếng, nhiều nhà quyền quý đều gửi con tới học.
Vệ Linh Trạch có thể hứa như vậy, đủ thấy hắn coi trọng Xuân Hỉ.
Hắn vốn tưởng Xuân Hỉ nghe xong sẽ mừng rỡ, ai ngờ chỉ nhận được một câu: “Vệ đại thiếu gia có lòng, nhưng đệ đệ ta cũng chẳng phải thần đồng, vào tộc học nhà Vân thị chỉ tổ làm mất mặt, ta vẫn nên tìm nơi khác cho nó…”
Xuân Hỉ vừa mở miệng, sắc mặt Vệ Linh Trạch liền trầm xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















