Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thế mà vừa rồi, thái độ của Thẩm Thanh Uyên với Xuân Hỉ lại vô cùng ôn hòa.
Trong lòng Chu Cần có chút khó chịu.
Xuân Hỉ không biết Chu Cần nghĩ gì, chỉ thật thà đáp: “Trước đây nhờ cơ duyên, Thẩm đại nhân đã giúp ta hai lần, nên ta muốn làm chút đồ ăn để cảm tạ.”
Qua cuộc đối thoại vừa rồi, Chu Cần biết Xuân Hỉ đã từng tặng thịt thỏ, sau này còn định mang thịt khô, bánh trái tới nữa, cảm tạ như vậy chẳng phải là không có hồi kết sao? Chu Cần nhìn chằm chằm Xuân Hỉ một lúc, nói: “Yêu thương dân chúng là bổn phận của người làm quan, cô nương không cần phải cảm kích đến thế.
Hơn nữa, vị Thẩm đại nhân này mấy ngày trước vừa bị người ta ném trứng thối trước mặt bao người, cô nương vẫn nên hạn chế qua lại với hắn thì hơn.”
Xuân Hỉ nghi hoặc: “Thầy từng gặp Thẩm đại nhân sao?”
Chu Cần lắc đầu, dịu giọng đáp: “Không hẳn là quen biết, chỉ là có nghe qua.
Vị Thẩm đại nhân này lấy thân phận trạng nguyên vào Phủ Kinh Triệu, mười năm chẳng có thành tựu gì, không được thăng chức, cô nương đừng để hắn lừa gạt.”
Giọng điệu của Chu Cần khá ngạo mạn, như thể chuyện Thẩm Thanh Uyên nhiều năm không được thăng tiến là điều gì đó nực cười lắm, mà quên mất bản thân sắp tới ba mươi vẫn chỉ là tú tài, ngay cả một chức quan nhỏ cũng chưa có.
Chưa từng gặp mặt, chẳng hiểu rõ con người, vậy mà dám tùy tiện phán xét, thật là tự phụ kiêu ngạo.
Sau khi Thẩm Thanh Uyên đỗ trạng nguyên năm mười bảy tuổi liền vào Phủ Kinh Triệu, nhiều năm sau chẳng viết được bài văn nào xuất sắc, Chu Cần cho rằng hắn vì thành danh quá sớm nên kiêu ngạo tự mãn, cuối cùng tài cạn lực kiệt.
Chu Cần còn suy đoán Thẩm Thanh Uyên đỗ trạng nguyên là nhờ có cha là hầu gia, được chủ khảo và hoàng thượng ưu ái, thực ra chẳng có chút tài cán thực sự nào, nếu không thì sao bao năm qua Thẩm Thanh Uyên vẫn cứ bình bình vô sự? Nói xong chuyện tài học, Chu Cần lại bàn tới chuyện riêng tư của Thẩm Thanh Uyên.
Năm nay Thẩm Thanh Uyên hai mươi bảy tuổi, đã cưới hai lần, nhưng cả hai thê tử đều chẳng ở được bao lâu đã qua đời, đến một đứa con cũng không có.
Những chuyện này rõ ràng chẳng liên quan gì tới Chu Cần, vậy mà hắn càng nói càng hăng, cuối cùng còn làm ra vẻ cảm thán: “Có lẽ năm xưa hắn không nên đỗ trạng nguyên, nếu không cũng chẳng hao hết phúc phần, rốt cuộc thành kẻ khắc vợ tuyệt tự như bây giờ.”
Nói câu này, khóe miệng Chu Cần còn nhếch lên, không giấu nổi vẻ đắc ý.
Như thể chỉ cần hắn có con trai thì đã hơn hẳn Thẩm Thanh Uyên rồi. “Thầy Chu,” Xuân Hỉ gọi một tiếng, đợi hắn quay lại thì trừng mắt lườm một cái thật lớn, “Dù sao thầy cũng là người làm thầy, miệng nên tích chút đức đi.”
Chu Cần sững người, vừa định biện bạch, đã nghe Xuân Hỉ quay sang nói với Tào Văn đang nằm trên lưng hắn: “A Văn, đệ học ở học đường mấy năm rồi, chắc cũng biết người quân tử thực sự sẽ không giống mấy bà nhiều chuyện mà nói xấu sau lưng người khác, đúng không?”
Tào Văn do dự một lát rồi vẫn gật đầu: “A tỷ nói đúng, những lời thầy vừa nói quả thực không phải là quân tử.”
Chu Cần vốn tưởng Xuân Hỉ chỉ là một tiểu nha đầu yếu đuối, không ngờ nàng lại dám châm chọc mình như vậy, sắc mặt lập tức sa sầm: “Ta chỉ sợ cô nương bị lừa nên mới có lòng tốt nhắc nhở, vậy mà cô lại hiểu sai ý ta, thật chẳng biết phân biệt lòng người tốt xấu, xem ra ta cũng chẳng cần bận tâm giúp đệ đệ cô che giấu chuyện này nữa.”
Vừa nói, Chu Cần liền đặt Tào Văn xuống đất: “Đệ đệ cô hôm qua đẩy ngã một học sinh khác, khiến người ta đập đầu chảy máu, hôm nay người nhà đứa trẻ ấy chắc chắn sẽ tới học đường, cô nương mồm mép lanh lợi như vậy, lát nữa tự mình giải thích với họ đi.”
Nói xong, Chu Cần phất tay áo bỏ đi.
Tào Văn cúi đầu đứng đó, không dám nhìn Xuân Hỉ.
Xuân Hỉ ngồi xổm xuống trước mặt đệ, thấy rõ vẻ hoảng sợ trên khuôn mặt nhỏ, nàng xoa đầu Tào Văn, dịu giọng hỏi: “Những năm qua a tỷ không ở nhà, cũng không biết giờ đệ tính tình ra sao, nhưng lời thầy nói a tỷ không tin, đệ kể cho a tỷ nghe rốt cuộc là chuyện gì được không?”
Sự tin tưởng của Xuân Hỉ khiến Tào Văn vô cùng bất ngờ, mắt cậu lập tức đỏ hoe, nghẹn ngào nói: “A tỷ, ta không cố ý đẩy Triệu Đại Bảo đâu, là hắn mắng ta trước.”
Vừa dứt lời, Tào Văn đã tủi thân òa khóc.
Xuân Hỉ giúp cậu lau nước mắt: “Đừng vội khóc, trước hết kể rõ mọi chuyện, nếu không a tỷ biết lấy gì mà đòi lại công bằng cho đệ?”
Nghe nói có thể đòi lại công bằng, Tào Văn nhanh chóng nín khóc, tiếp tục kể: “Triệu Đại Bảo biết ta sinh ra đã không có cha, nên luôn rủ người khác bắt nạt ta.
Mấy hôm trước kiểm tra, hắn đòi ta đưa đáp án, ta không cho, hôm qua hắn dẫn người tới đánh ta, ta sợ quá nên mới đẩy hắn một cái.
Thầy phát hiện ra, chẳng thèm nghe ta giải thích, chỉ bắt ta xin lỗi.”
Thì ra Chu Cần không chỉ tự phụ nhỏ nhen, mà còn chẳng phân biệt phải trái.
Xuân Hỉ lại hỏi thêm vài chi tiết, rất nhanh đã nghĩ ra đối sách, chỉ không ngờ người đang đợi nàng ở học đường lại là Vệ Linh Trạch.
Vệ Linh Trạch thân phận tôn quý, nghe tin hắn đến, Tăng lão – người sáng lập học đường – đích thân ra tiếp.
Khi Xuân Hỉ tới nơi, Chu Cần đã bị Tăng lão răn dạy đến mức chẳng khác gì cháu nhỏ.
Tăng lão vốn không thích nghe chuyện thị phi, cũng chẳng biết quan hệ giữa Xuân Hỉ và Vệ Linh Trạch, vừa thấy Xuân Hỉ lại càng không vui: “Xảy ra chuyện lớn như vậy, nhà các ngươi sao chỉ phái một cô gái nhỏ đến, cha ngươi đâu?”
“Cha ta mất sớm, có chuyện gì lão cứ nói thẳng với ta là được.”
Xuân Hỉ kéo đệ đệ ra sau lưng che chở, bình tĩnh nhìn Tăng lão.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















