Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hắn không có kiên nhẫn chơi trò mèo vờn chuột với Xuân Hỉ, hắn muốn nàng không còn đường lui, ngoan ngoãn trở về bên mình.
Từ lúc gặp lại nàng hôm nay, hắn đã quyết định sẽ làm thế nào.
Hắn ngắt lời nàng: “Ngoài việc cho đệ đệ ngươi vào tộc học nhà Vân thị, ngươi không còn con đường nào khác.”
Xuân Hỉ: “……”
Thật ra đọc sách cũng chẳng phải chuyện sống còn.
Xuân Hỉ không muốn tranh cãi với Vệ Linh Trạch, chỉ mong mau chóng về nhà.
Vệ Linh Trạch thấy nàng như vậy, cho rằng nàng đã đồng ý, sắc mặt cũng dịu đi đôi chút.
Không bao lâu, xe ngựa dừng ở đầu ngõ gần nhà Xuân Hỉ.
Ngõ nhỏ quá hẹp, xe ngựa hai khoang không vào được.
Vệ Linh Trạch cũng không có ý xuống xe, chỉ nói với Xuân Hỉ: “Cho ngươi một tuần trà, thu dọn xong thì theo ta về.”
Xuân Hỉ coi như không nghe thấy, dắt Tào Văn xuống xe.
Nhưng bà chưa từng gặp vị công tử quyền quý này, càng không nói đến chuyện đắc tội, vậy cớ gì vị công tử ấy lại nhìn bà như vậy? Chẳng lẽ là vì Xuân Hỉ? Nếu thật sự có thể kết thân với một gia đình giàu sang như thế, còn cần bà đến làm mối làm gì, chẳng phải là đầu óc có vấn đề sao? Trương mối đang miên man suy nghĩ, chợt thấy vị công tử kia sát khí đằng đằng bước xuống xe ngựa, bà lập tức quay đầu bỏ chạy.
Sắc mặt Vệ Linh Trạch u ám như sắt, hắn vẫn không muốn tin rằng Xuân Hỉ thật sự sẽ lấy người khác.
Hắn sải bước tiến vào nhà Xuân Hỉ.
Trong sân, cha mẹ Chu Cần đang trò chuyện vui vẻ với Vương thị, hàng xóm láng giềng cũng kéo đến xem không ít.
Trên chiếc bàn nhỏ bày trà nước và hạt dưa, vỏ hạt dưa vương vãi khắp đất.
Cha mẹ Chu Cần mang đến hai con gà trống béo mượt, gạo, dầu, mì và hơn chục xấp vải, trên bàn còn có một cái khay đựng một chiếc vòng vàng.
Chiếc vòng rất mảnh, thường ngày Vệ Linh Trạch thưởng cho hạ nhân còn nhiều hơn thế này, nhưng mọi người trong sân đều vì chiếc vòng ấy mà khen Xuân Hỉ có số hưởng, cha mẹ Chu Cần và Vương thị lại càng cười tươi không khép miệng.
Thế nhưng, không khí náo nhiệt ấy bỗng chốc lặng ngắt khi Vệ Linh Trạch xuất hiện.
Nụ cười trên mặt Vương thị cứng lại, trong lòng không khỏi hoảng hốt.
Đại thiếu gia nhà họ Vệ sao lại đột nhiên tới đây? Xuân Hỉ chẳng phải nói đã đắc tội với người ta rồi sao, chẳng lẽ là lừa bà? Cha mẹ Chu Cần lại càng kinh ngạc nghi ngờ.
Người trước mặt tuy sắc mặt lạnh lùng, nhưng y phục và trang sức đều tinh xảo, dung mạo tuấn tú, vừa nhìn đã biết là người thân phận tôn quý, sao lại xuất hiện ở nơi này?
Khí thế của Vệ Linh Trạch quá mạnh mẽ, mọi người trong sân đều ngừng trò chuyện, nhất thời im phăng phắc.
Xuân Hỉ dắt Tào Văn đi ra cửa, lúc này Vệ Linh Trạch mới hung hăng trừng mắt nhìn nàng: “Ngươi thật sự muốn lấy người khác sao?”
Xuân Hỉ đã nhận thưởng và giấy bán thân, trở về nhà mình, vậy mà Vệ Linh Trạch vẫn không tin nàng thật sự muốn rời đi.
Chỉ đến khi nhìn thấy cả sân tràn ngập không khí vui mừng cùng sính lễ, hắn mới bừng tỉnh nhận ra quyết tâm của Xuân Hỉ, cơn phẫn nộ và hoảng loạn cuồn cuộn ập đến.
Xuân Hỉ lại chọn người khác.
Ba năm nằm liệt trên giường, những lúc Vệ Linh Trạch yếu đuối nhất đều là Xuân Hỉ ở bên chăm sóc, hắn vẫn chắc chắn rằng Xuân Hỉ yêu hắn sâu đậm, bất kể xảy ra chuyện gì cũng sẽ không rời bỏ hắn.
Thế nhưng, sự thật là hắn vừa mới có thể đứng dậy, Xuân Hỉ đã vội vã rời đi.
Không phải làm nũng, không phải làm cao, mà là thật sự muốn rời xa hắn.
Những sính lễ trong sân vừa rồi chẳng có gì quý giá, chứng tỏ nhà bên kia cũng chỉ bình thường, nhìn tướng mạo hai người đang trò chuyện với Vương thị cũng chẳng thể sinh ra đứa con trai nào tuấn tú cho lắm, vậy mà Xuân Hỉ lại bằng lòng gả cho một người chẳng có gì sánh được với hắn.
Vệ Linh Trạch cảm thấy mình bị sỉ nhục nặng nề.
Xuân Hỉ chẳng buồn đoán tâm tư của Vệ Linh Trạch, chỉ thản nhiên đáp: “Ta vẫn luôn nghiêm túc, chưa từng lừa đại thiếu gia.”
Quả thật là chưa từng lừa dối.
Xuân Hỉ không chỉ dứt khoát cầm tiền rời đi, lần trước đi du xuân cũng cố ý giữ khoảng cách với Vệ Linh Trạch, là Vệ Linh Trạch tự mình đa tình, cho rằng nàng chỉ đang muốn thu hút sự chú ý của hắn.
Sự thản nhiên lạnh nhạt của Xuân Hỉ chẳng khác nào một cái tát giáng thẳng vào mặt Vệ Linh Trạch.
Bởi vì thân phận khác biệt, dù trước kia nằm liệt trên giường, Vệ Linh Trạch vẫn luôn có cảm giác ưu việt trước mặt Xuân Hỉ.
Giờ đây, cảm giác ấy đã vỡ vụn.
Ba năm qua, Xuân Hỉ tận tâm chăm sóc hắn có lẽ là vì tiền, cũng có thể là vì muốn sống, nhưng tuyệt đối không phải vì thích hắn.
Nghĩ đến chuyện hôm nay mình chủ động đến tìm Xuân Hỉ, còn hứa sẽ cho đệ đệ của nàng vào tộc học nhà Vân thị, Vệ Linh Trạch chỉ thấy nực cười đến cực điểm! Hắn không thể đối diện với Xuân Hỉ nữa, mặt sa sầm, lên xe ngựa rời đi.
Vệ Linh Trạch đã đi rồi, nhưng không khí trong sân vẫn nặng nề.
Đợi đến khi Vương thị đuổi hết những người đến xem náo nhiệt, Trương mối lập tức sốt ruột hỏi: “Xuân Hỉ à, vừa rồi người đó là ai vậy?”
“Đó là đại thiếu gia nhà họ Vệ, chủ cũ của ta, hôm nay tình cờ gặp nên tiện đường cho ta và A Văn về nhà.”
Xuân Hỉ đáp qua loa, nhưng sắc mặt Trương mối và cha mẹ Chu Cần đều không dễ coi.
Họ biết Xuân Hỉ từng làm việc ở nhà họ Vệ, còn chăm sóc đại thiếu gia ba năm, nhận được không ít thưởng, nhưng chưa từng nghe nói đại thiếu gia nhà họ Vệ lại tuấn tú quý khí đến thế.
Cha mẹ Chu Cần vốn cho rằng con trai mình cũng là người tuấn tú, cưới cả tiểu thư nhà quan cũng xứng, hôm nay gặp Vệ Linh Trạch mới biết con mình còn kém xa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















