Cháu cũng biết thân biết phận, không cần tìm nhà giàu sang làm gì, chỉ cần gia đình đơn giản, sống yên ổn qua ngày là được.”
Giọng điệu của Xuân Hỉ dịu dàng, không hề tỏ thái độ, khiến Trương mối trong lòng cũng thấy hài lòng, liền khen: “Con bé này thật hiểu chuyện.
Ta đây vừa hay có một người rất hợp với cháu, là một tú tài, năm nay hai mươi lăm tuổi, dạy học ở học đường, nhà cháu A Văn chắc cũng biết.”
Xuân Hỉ hiểu, đây mới là đối tượng mà Trương mối thực sự muốn giới thiệu cho nàng.
Đến chiều, Trương mối vừa rời khỏi, vị thầy giáo tên Chu Cần đã đưa Tào Văn về nhà. “Trẻ con nghịch ngợm không biết chừng mực, chẳng may bị ngã, ta đã đưa nó đến y quán xem qua, chỉ là trật chân, không tổn thương đến xương cốt, vài ngày nữa sẽ khỏi.”
Nhà họ Chu không giàu bằng Lý viên ngoại, nhưng Chu Cần dạy học ở học đường mỗi tháng được hai lượng bạc, ngoài giờ còn nhận chép sách, hiệu đính, cũng kiếm thêm được chút đỉnh, cuộc sống không đến nỗi túng thiếu.
Hơn nữa, Chu Cần dáng vẻ đoan chính, mặc áo dài xanh xám giản dị, toát lên vẻ thư sinh.
Vương thị muốn trả tiền thuốc cho Chu Cần, nhưng hắn nhất quyết không nhận: “A Văn bị thương ở học đường là do ta làm thầy không trông nom cẩn thận, thẩm không cần phải như vậy.
Dạo này A Văn đi lại khó khăn, để ta đưa đón nó đến trường.”
“Vậy có làm phiền thầy quá không?”
“Không đâu.”
Nhà Lý viên ngoại tuy giàu, nhưng nuôi mấy phòng thiếp và con trai, Vương thị làm nhạc mẫu cũng chỉ được tiếng, chưa chắc đã được lợi gì.
Còn Chu Cần thì tốt tính, lại coi trọng hiếu đạo, đối với bà chắc chắn sẽ cung kính, như vậy sau này bà vẫn có thể nắm giữ Xuân Hỉ.
Nghĩ vậy, Vương thị càng thêm hài lòng với Chu Cần, liền kéo Xuân Hỉ vào phòng: “Vị Chu tú tài này nhân phẩm tốt, lại tài mạo song toàn, ngày mai ta sẽ trả lời Trương mối. Nhưng nhà họ Chu cũng chẳng dư dả gì, con đừng dại dột mang hết tiền riêng bù vào cho họ, cũng phải giữ lại cho mình.”
Bây giờ Xuân Hỉ đã có chính kiến, Vương thị cũng không dám nói chuyện giữ tiền giúp nàng, chỉ có thể nhắc khéo, đợi sau này có cơ hội sẽ bảo Xuân Hỉ tự giao ra.
Vương thị đã bắt đầu tính toán chuyện hôn sự, Xuân Hỉ lạnh nhạt đáp: “Mới gặp một lần, làm sao biết nhân phẩm thế nào, còn phải dò hỏi thêm mới được.”
“Trương mối chẳng nói rõ rồi sao, cha mẹ đều còn, dưới chỉ có một em gái, lại luôn giữ mình trong sạch chưa từng cưới vợ, hơn nữa A Văn cũng nói thầy rất tốt, con còn muốn dò hỏi gì nữa?”
Vương thị tỏ vẻ không vui.
Chuyện hôn nhân vốn là cha mẹ quyết, bà hỏi Xuân Hỉ cũng chỉ là hình thức, không ngờ Xuân Hỉ lại thật sự kén chọn.
Xuân Hỉ không tranh cãi, chỉ lạnh giọng: “Đây là chuyện cả đời, con đương nhiên phải cẩn trọng.
Nếu nương lén đồng ý với người ta, con cũng không ngại có thêm một người cha kế đâu.”
Nghe xem, nói năng kiểu gì vậy! Vương thị tức giận bỏ đi.
Sáng sớm hôm sau, Chu Cần quả nhiên đến đón Tào Văn đi học, Xuân Hỉ cũng đi cùng: “Nghe nói còn có mấy đứa trẻ khác cũng bị thương, ta đưa A Văn đến học đường xem rốt cuộc là thế nào, nếu là lỗi của A Văn thì cũng tiện xin lỗi bọn họ.”
Ánh mắt Chu Cần sáng lên, khen: “Cô nương thật hiểu chuyện.”
Chu Cần cõng Tào Văn, cùng Xuân Hỉ sóng vai đi về phía học đường.
Nửa đường lại gặp xe ngựa của Thẩm Thanh Uyên.
Sau khi mất bát thịt thỏ kia, Thanh Thư nghĩ mãi, cuối cùng cũng nhận ra dường như đại nhân nhà mình đối với Xuân Hỉ có chút khác biệt.
Vì vậy vừa thấy Xuân Hỉ đi bên đường, Thanh Thư lập tức ghìm cương dừng xe: “Xuân Hỉ cô nương, cô đi đâu vậy?”
Thanh Thư vừa dứt lời, rèm xe ngựa đã bị vén lên, lộ ra gương mặt lạnh lùng, chính trực của Thẩm Thanh Uyên.
Xuân Hỉ dịu dàng đáp: “Đệ đệ của ta ở học đường nghịch ngợm với bạn cùng lớp nên trẹo chân, ta muốn tới xem rốt cuộc là chuyện gì.”
Thẩm Thanh Uyên liếc nhìn Tào Văn, ánh mắt dừng lại trên người Chu Cần.
Chưa đợi Xuân Hỉ giới thiệu, Chu Cần đã chủ động nói: “Ta là Chu Cần, thầy dạy ở học đường Thanh Tùng, mấy ngày nay đệ đệ của Xuân Hỉ cô nương đi lại không tiện, ta tới giúp đưa đón một chút.”
Chu Cần nhận ra Thẩm Thanh Uyên.
Hắn vốn chẳng phải người thông minh xuất chúng, năm nào cũng đi thi, năm nào cũng trượt, mãi đến hai mươi bốn tuổi mới đỗ tú tài, còn Thẩm Thanh Uyên mười bảy tuổi đã đỗ trạng nguyên.
Khi ấy, trạng nguyên trẻ tuổi khoác hồng bào, phong thái hiên ngang đi ngang qua phố, cảnh tượng ấy khắc sâu trong đầu Chu Cần, khó lòng quên được.
Khi đó ai nấy đều nghĩ nhân tài như vậy ắt sẽ một đường thăng tiến, cuối cùng phong hầu bái tướng, nào ngờ mười năm trôi qua, Thẩm Thanh Uyên vẫn chỉ làm chức trưởng sử ở Phủ Kinh Triệu, chẳng có chút tiến bộ nào.
Thẩm Thanh Uyên không nhận ra Chu Cần, chỉ khẽ gật đầu xem như đáp lại, rồi quay sang nói với Xuân Hỉ: “Thịt thỏ lần trước rất ngon, lát nữa ta sẽ bảo Thanh Thư mang hộp thức ăn tới nhà ngươi.”
Được Thẩm Thanh Uyên khen ngợi, Xuân Hỉ vô cùng vui mừng, nàng không kìm được bước lên hai bước: “Thịt khô ta đã phơi rồi, nếu thời tiết thuận, năm sáu ngày nữa là xong, đến lúc đó sẽ mang tới cho đại nhân.
À, đại nhân có thích ăn đồ ngọt không? Ta cũng biết làm một số loại bánh.”
“Gì cũng được, ta không kén chọn.”
Thẩm Thanh Uyên chẳng hề khách sáo từ chối, Xuân Hỉ càng thêm phấn khởi.
Trong tay nàng hiện có một ngàn lượng bạc thưởng do Vệ phu nhân ban cho, dự định sau này sẽ mua một cửa tiệm nhỏ để bán đồ ăn, nếu Thẩm Thanh Uyên thường xuyên tới ăn, nàng sẽ không phải lo có kẻ tới gây sự nữa.
Hai người trò chuyện một lúc, Thẩm Thanh Uyên liền buông rèm xe, dặn Thanh Thư tiếp tục tới Phủ Kinh Triệu.
Xe ngựa vừa đi xa, Chu Cần đã không nhịn được hỏi: “Xuân Hỉ cô nương quen thân với Thẩm đại nhân lắm sao?”
Trước đây Chu Cần rất ngưỡng mộ Thẩm Thanh Uyên, cũng từng âm thầm dò hỏi về hắn, mong được kết giao, không ngờ ai nấy đều bảo Thẩm Thanh Uyên tính tình lạnh nhạt, chẳng dễ thân thiết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


