Ngọc Phù khẽ gọi: “Phu quân?”
Bùi Túc Châu tựa như mới hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn bà tử kia, giọng bình thản: “Dẫn đường.”
Ngọc Phù thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ ban nãy chắc chỉ là ảo giác thôi. Sao nàng lại có thể nhìn thấy vẻ hung tàn thoáng qua trên mặt Cẩn lang được chứ? Chắc chắn là nàng nhìn nhầm rồi.
“A Phù.” Bùi Túc Châu ôn tồn nói, bàn tay nắm tay nàng hơi siết lại: “Nàng có tâm sự à?”
Ngọc Phù không hiểu, ngước nhìn hắn.
“Vừa rồi nàng nhìn ta suốt dọc đường, trên mặt ta dính bẩn sao?”
Mặt Ngọc Phù đỏ bừng, theo bản năng lùi lại.
Nàng cứ tưởng tâm tư mình giấu rất kỹ, không ngờ Cẩn lang lại nhạy bén đến vậy. Nàng đúng là đã nhìn hắn suốt đường đi, nhưng chỉ là lén nhìn thôi, Cẩn lang phát hiện từ khi nào thế?
“Không có, thiếp thân chỉ muốn hỏi, mẫu thân có thói quen gì không?” Ngọc Phù biện bạch, giọng nói dịu dàng.
Ra là vậy. Trong lòng Bùi Túc Châu bỗng nhiên dâng lên chút không vui.
“Bà ấy không kiêng kỵ gì đâu, nàng chỉ cần biết, phàm chuyện gì cũng không được hỏi nhiều.” Giọng Bùi Túc Châu lạnh nhạt hơn vài phần, hắn buông tay Ngọc Phù ra, sải bước đi thẳng về phía trước.
Ngọc Phù không biết câu nào đã chọc giận hắn, cắn môi vội vã đuổi theo, nhưng không dám đến quá gần.
Cẩn lang tuy tốt, nhưng có một điểm khiến nàng sợ hãi. Đó chính là khi hắn không biểu lộ cảm xúc, Ngọc Phù biết đó là dấu hiệu Cẩn lang đang không vui. Nhưng rõ ràng nàng chẳng biết hắn không vui vì điều gì.
Tại sảnh chính, Ngọc Phù cùng Bùi Túc Châu thỉnh an.
Theo quy củ, hôm nay là lần đầu tiên nàng bái kiến Bùi phu nhân. Bùi phu nhân quả nhiên như lời đồn, dung mạo đoan trang, không hay cười nói. Bà không thân thiết với Ngọc Phù, nhưng cũng không làm khó dễ. Hành lễ xong xuôi, bà liền cho Ngọc Phù lui xuống, giữ một mình Cẩn lang ở lại.
Ngọc Phù ngoan ngoãn gật đầu rồi lui ra ngoài.
Nàng vừa rời đi, Bùi Túc Châu liền lười ngụy trang, khí thế quanh người Bùi phu nhân cũng lạnh đi vài phần, nhưng vẫn cố kìm nén không phát tác.
Bà ngẩng đầu, ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm người nhi tử trước mặt: “Nhớ kỹ thân phận hiện tại của ngươi. Trước khi Cẩn Hành trở về, ngươi không được để lộ bất kỳ sơ hở nào.”
Bùi Túc Châu cười lạnh: “Hắn ta mất tích, có khi đã chết từ lâu rồi.”
Đôi mắt Bùi Túc Châu lạnh đến cực điểm. Hắn lẳng lặng nhìn người phụ nhân trước mặt đang cúi đầu, không còn vẻ cao quý ngày thường. Bà khóc rất thương tâm, khóc vì Bùi Cẩn Hành sống chết chưa rõ.
Bùi Túc Châu nhìn một lúc, rồi cảm thấy có chút vô vị. Thà rằng trở về bên tiểu thê tử mới cưới kia còn khiến hắn thấy thú vị hơn.
Bùi Túc Châu cất bước đi ra ngoài. Sở dĩ hắn đồng ý với Tiêu thị giả làm Bùi Cẩn Hành, đương nhiên cũng sẽ không để họ đạt được mục đích một cách dễ dàng. Đây mới chỉ là bắt đầu, những chuyện sau này, từng món nợ một, hắn sẽ tự tay đòi lại đủ.
Chiều tối, trời lại lất phất mưa.
Ngọc Phù xách váy bước lên bậc thềm, tà váy vẫn không tránh khỏi bị dính chút bùn đất. Nàng cắn môi, sai hạ nhân đun chút nước nóng.
Ngọc Phù cởi bỏ y phục ẩm ướt dính dấp, bước chân vào thùng tắm, hơi nước nhẹ nhàng bốc lên, che đi những dấu vết trên cơ thể.
Ngọc Phù không cho Lan Hủy vào hầu hạ, những dấu vết trên người nàng thật sự quá rõ ràng. Da mặt Ngọc Phù mỏng, không muốn để người khác nhìn thấy. Nhớ lại màn giày vò đêm qua, Ngọc Phù vẫn cảm thấy có chút xấu hổ.
Nàng tát nước lên cánh tay, không chú ý đến động tĩnh phía sau. Đến khi hơi thở quen thuộc kia lại ập tới, chân Ngọc Phù trượt một cái, vô tình va vào thành bồn tắm.
Bùi Túc Châu ôn tồn nói: “A Phù, là ta.”
Nàng biết, chính vì là hắn nên nàng mới hoảng hốt như vậy.
“Thế tử gia.” Ngọc Phù vội vàng kéo chiếc trung y trên giá xuống che trước ngực. Sao hắn lại vào đây không một tiếng động thế này?
“Ừ.” Bùi Túc Châu trầm giọng đáp, nhưng ánh mắt lại trở nên đen thẫm.
Ngọc Phù cảm nhận rõ ràng sự khác thường của hắn. Đêm qua cũng chính là hơi thở này, Cẩn lang trong khoảnh khắc trở nên thật xa lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)