Hắn ngồi cách đó không xa, vẫy tay gọi nàng: “A Phù, lại đây.”
Ngọc Phù cắn môi, có chút khó xử. Lúc này trên người nàng không mảnh vải che thân, đương nhiên không thể cứ thế đi đến bên hắn.
Nghĩ vậy, nàng lí nhí nói: “Lang quân vui lòng sang phòng ngủ trước, để thiếp thân mặc y phục đã.”
Bùi Túc Châu nhướng mày, ngay từ đêm qua, cái gì nên nhìn, cái gì không nên nhìn, hắn đều đã nhìn hết cả rồi.
Không chỉ nhìn thấy, hắn còn biết rõ thiếu nữ trước mặt cực kỳ hay thẹn, mở miệng là lễ nghĩa liêm sỉ, điểm này rất giống Bùi Cẩn Hành.
Chỉ là bình sinh hắn ghét nhất loại người như vậy.
Ánh trăng buông xuống, sắc trời tối dần.
Ngón tay Bùi Túc Châu gõ nhẹ vài cái lên mặt bàn, bỗng nhiên đứng dậy, sải bước đi về phía Ngọc Phù. Hắn trực tiếp cúi xuống bế bổng nàng lên. Y phục trên tay thiếu nữ lỏng lẻo phủ hờ lên người.
Bùi Túc Châu nhếch môi cười, giọng dịu dàng: “A Phù, nàng và ta giờ đã là phu thê.”
Hai chữ “phu thê” bị hắn nhấn mạnh.
Sau một thoáng im lặng, hắn phất tay áo, hai ngọn đèn gần đó vụt tắt. Trong bóng tối, Ngọc Phù mới thả lỏng được đôi chút.
Chỉ là sự thả lỏng này chưa được bao lâu, nàng chợt cảm thấy cổ tay truyền đến xúc cảm mát lạnh mềm mại. Cẩn lang dùng dây buộc tóc trói tay nàng vào đầu giường.
“Phu quân?” Ngọc Phù kinh ngạc thốt lên, đổi lại là một sự im lặng.
Ngọc Phù không chắc chắn gọi thêm một tiếng nữa. Lần này, nàng nghe thấy giọng nói khàn khàn trầm thấp: “Nàng có thích ta không?”
Thiếu nữ không nghe ra sự bất thường trong giọng nói ấy, nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi đáp: “Thích.”
“Ngay từ lần đầu tiên thiếp thân gặp phu quân, đã cảm thấy phu quân rất tốt!”
Ra là vậy. Quả nhiên là kẻ lừa đảo y hệt Bùi Cẩn Hành.
Môi hắn như có như không lướt qua quanh cổ nàng, bàn tay nơi eo không ngừng trượt xuống, tiếp tục hỏi: “Trước đây ta đối với nàng thế nào?”
“Lang quân đối đãi với thiếp thân, đương nhiên là cực tốt.”
Vậy sao? Bùi Túc Châu nở nụ cười lạnh. Quả nhiên, lời nói thốt ra cũng khiến hắn vô cùng chán ghét.
Bùi Túc Châu vẫn không dừng lại. Tiếng mưa ngoài cửa sổ rơi xuống mái hiên theo nhịp điệu đều đặn, trong căn phòng tối xuân sắc nồng đượm.
Giọng Bùi Túc Châu bỗng trở nên nguy hiểm: “Vậy nàng, có thích ta đối với nàng như thế này không?”
Dứt lời, Ngọc Phù bất giác cắn chặt môi.
****
Ngọc Phù chưa từng ngờ rằng, Cẩn lang điềm tĩnh trong ký ức lại có lúc táo bạo và nguy hiểm đến vậy.
Nàng cắn chặt môi, cố không phát ra tiếng động.
Nhưng Bùi Túc Châu dường như lại vô cùng hứng thú với điều đó. Hắn thong thả hôn lên chiếc cổ trắng ngần của nàng, tiếp tục hỏi: “A Phù, ta muốn nghe nàng nói.”
“Ưm...” Ngọc Phù vừa hé môi, những âm thanh đứt quãng đã bật ra. Bùi Túc Châu khẽ nhếch mép, động tác càng lúc càng nhanh hơn.
Nàng thật tốt đẹp.
Giống hệt Bùi Cẩn Hành.
Đẹp đến mức... khiến hắn muốn hủy hoại.
Không biết đã qua bao lâu, lúc này hắn mới dừng lại, cùng lúc đó, tiếng mưa ngoài hiên cũng đã ngớt. Sợi dây lụa trên cổ tay được cởi ra, Bùi Túc Châu lại dùng nó che đi đôi mắt của Ngọc Phù.
Trong trướng thoảng hương ấm áp, Ngọc Phù vô thức nắm chặt lấy rèm lụa, những ngón tay siết lại.
Nàng khó nhọc thốt lên: “Lang... quân.”
Bùi Túc Châu nhướng mày, lật người nàng lại.
Lúc này nàng nào hay biết, nam nhân bên cạnh chẳng phải Cẩn lang mà nàng hằng mong nhớ, mà là một kẻ quái thai bẩm sinh, một người bị vứt bỏ ngay từ khi lọt lòng.
Chẳng biết từ khi nào, mưa lại lất phất rơi. Dưới mái hiên, một con mèo trắng tìm chỗ trú, kêu lên vài tiếng nỉ non rồi chìm vào tĩnh lặng.
Ngọc Phù không biết đêm nay bị giày vò bao lâu, chỉ nhớ rằng lúc trời hửng sáng, Cẩn lang mới cho gọi nước.
Nàng ngâm mình giữa làn nước, đầu óc nặng trĩu.
Mai là ngày lại mặt, nàng đã quên hỏi Cẩn lang có thời gian cùng nàng về nhà hay không.
Trong lòng Ngọc Phù chợt dâng lên một nỗi bất an. Cảm giác này không biết từ đâu tới, giống như một cơn tim đập nhanh thoáng qua rồi lại tan vào hư vô.
Sáng hôm sau, trời trong mây tạnh. Nàng ngủ đến khi mặt trời đã lên cao, lúc tỉnh dậy, bên cạnh sớm đã không còn bóng dáng Cẩn lang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)