Trong lòng Ngọc Phù có chút không yên, nàng khẽ cắn môi, trong đầu lại nhớ tới chuyện đêm qua, nhất thời không dám ngẩng đầu nhìn.
Gió nhẹ lướt qua, ngay lúc Ngọc Phù đang thấp thỏm lo âu, một đôi tay bỗng nhiên vươn tới. Ngọc Phù giật mình vội ngước mắt, chỉ thấy Cẩn lang cười ý vị thâm sâu. Ánh nắng rọi lên mi mắt hắn, khuôn mặt vốn tuấn dật nho nhã lại thêm vài phần phóng khoáng. Ngọc Phù ngẩn ngơ trong giây lát, thầm nghĩ hắn thật đẹp.
Cẩn lang thật sự rất đẹp. Hai má nàng đỏ bừng, vội vàng cúi đầu xuống.
Vốn dĩ nàng không phải người dễ thẹn thùng như vậy, chỉ là nhớ tới những chuyện đêm qua, Ngọc Phù cũng không biết cảm giác kỳ lạ trong lòng từ đâu mà đến.
Cẩn lang hình như hơi khác so với trước đây.
“A Phù, không cần đa lễ.”
Ở nơi nàng không nhìn thấy, đáy mắt Bùi Túc Châu nổi lên một tia châm biếm nhàn nhạt. Hắn từng chán ghét nhất bộ mặt đạo mạo giả tạo này của Bùi Cẩn Hành, không ngờ giờ đây chính hắn lại phải khoác nó lên.
Nữ nhân trước mặt này toàn tâm toàn ý yêu Bùi Cẩn Hành. Nàng hoàn toàn không biết người bái đường, động phòng với nàng hôm qua là hắn – Bùi Túc Châu. Còn nàng, bị giấu trong màn kịch, lại tin tưởng giao phó bản thân cho hắn như vậy.
Nghĩ đến đây, khóe môi Bùi Túc Châu cong lên, thản nhiên ôm lấy eo nàng. Hắn hơi cúi đầu, lơ đãng liếc thấy trên cổ trắng ngần của nàng có một vết đỏ nhỏ, đó là dấu vết hắn cố ý để lại đêm qua.
Thật sự nằm ngoài dự đoán của hắn. Thiếu nữ không hé răng nửa lời, dung túng cho sự càn rỡ của hắn.
Nhưng nàng đâu biết, sự nhượng bộ của nàng chẳng những không khiến Bùi Túc Châu – kẻ chưa từng bị lễ giáo trói buộc – nảy sinh chút thương xót nào, mà chỉ càng khiến hắn thêm hưng phấn.
Muốn tiến thêm một bước, chiếm nàng làm của riêng.
Ngọc Phù không biết suy nghĩ của Bùi Túc Châu, eo chợt bị bàn tay to lớn ôm lấy, nàng có chút không tự nhiên.
Tuy đêm qua đã buông thả, nhưng đó là đêm tân hôn. Còn hiện tại, giữa ban ngày ban mặt, tuy là đứng dưới mái hiên nhưng xung quanh nha hoàn, gia đinh qua lại không ngớt, chưa kể cửa lớn đang mở rộng, nhỡ có người khác đi ngang qua...
Ngọc Phù cúi gằm mặt. Vừa sợ hãi, lại vừa nảy sinh một tia hưng phấn thầm kín.
Trước đây Cẩn lang sẽ không đối xử với nàng như thế. Nàng chỉ cho rằng sau khi thành thân thì có chút khác biệt, chứ chẳng hề nghĩ sang hướng khác.
Bùi Cẩn Hành.
Nam nhân tài hoa trác tuyệt, ôn nhuận như ngọc này, có một ngày nàng lại vì từng cử chỉ của hắn mà rung động tâm can. Dù đêm qua có nhiều hành động táo bạo, nhưng Ngọc Phù tin rằng, người nàng yêu là nam tử tốt nhất trên thế gian.
Quốc công phủ tuy rộng lớn, nhưng viện của Bùi Cẩn Hành và viện của Bùi phu nhân cách nhau không xa. Hai người đi mất nửa nén nhang, vừa vặn đến nơi đúng lúc Bùi phu nhân thức dậy.
Trong lòng Ngọc Phù có chút căng thẳng. Nàng từng nghe nói Bùi phu nhân xuất thân cao quý, mẫu thân là muội muội được Tiên đế sủng ái nhất, lại gả cho Quốc công gia xuất chúng nhất trong đám thanh niên tài tuấn thời đó.
Vì vậy Cẩn lang vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng, còn nàng... Ánh mắt Ngọc Phù tối sầm lại.
Tuy nàng là thiên kim của Thượng thư phủ, nhưng mẫu thân đã mất sớm. Dung phu nhân Tống thị là người đến sau, bà ta có con cái riêng nên đối xử với Ngọc Phù chẳng mấy tốt đẹp.
Lần này kết thông gia với Quốc công phủ, nói khó nghe một chút, là do chính nàng cầu xin mà có. Chỉ là tình cờ, người nàng để mắt tới cũng có tình ý với nàng.
Nghĩ đến đây, Ngọc Phù cắn môi, bỗng cảm thấy mình vô cùng may mắn.
Chẳng bao lâu sau, một bà tử trong viện bước ra, cung kính nói: “Phu nhân mời Thế tử và Thiếu phu nhân theo lão nô vào trong.”
Không biết có phải ảo giác hay không, Ngọc Phù cảm thấy ngay khoảnh khắc bà tử kia dứt lời, bàn tay nam nhân bên cạnh bỗng siết chặt trong tích tắc. Nàng hơi nghiêng đầu, lại thấy hắn cụp mắt, không để lộ chút cảm xúc nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)