Mẫu thân có sự kiên nhẫn và dẻo dai phi thường, hiển nhiên ngoại tổ phụ không thể thắng nổi, liền buông lời để mẫu thân đi xa.
Từ cô cô luôn ở bên cạnh mẫu thân, bà đã chứng kiến phong cảnh Mạc Bắc, cát vàng ngập trời, khô cằn không nước.
Bà thực sự khó có thể tưởng tượng, một nữ tử đã ôm chí hướng thế nào, mới có thể một lòng muốn vào quân doanh cứu người.
Nhưng mọi chuyện cứ thế bắt đầu, mới vào quân doanh, không ai coi trọng vị đại phu không quản vạn dặm xa xôi đến đây. Ánh mắt của bọn họ trắng trợn đổ dồn lên người bà, sau lưng còn buông những lời lẽ khiếm nhã.
Từ cô cô nói đến đây, trong mắt không khỏi nhuốm màu đau lòng.
Bà nhìn mẫu thân lớn lên, lại nhìn bà ấy từng bước kiên định. Bây giờ, bà ấy chịu uất ức lớn như vậy, trong lòng bà đã rất khó chịu rồi.
Tướng quân?
Ngọc Phù hứng thú, giọng nói non nớt không kìm được hỏi: “Tướng quân cao lớn hơn cả phụ thân sao?”
Từ cô cô không nhịn được cười, điểm vào mũi nàng, nói: “Vị tướng quân đó, là người tốt nhất mà họ gặp được.”
Năm đó, tiểu thư và ngài ấy lưỡng tình tương duyệt, thậm chí đã đến bước bàn chuyện cưới xin. Nếu không phải triều đình đột nhiên cử một vị tuần phủ đến, nếu không phải vị tuần phủ đó chính là Dung thượng thư bây giờ, nếu không phải tiểu thư trời sinh lương thiện không hề suy nghĩ nhiều, tất cả mọi chuyện, e rằng sẽ rất khác.
Duyên sinh duyên diệt, đều không địch lại một chữ mệnh.
Từ cô cô không kể cho nàng nghe đoạn sau của câu chuyện này, nhưng Ngọc Phù đã từng nghe thấy tiếng cãi vã của phụ mẫu.
Lần đó, tiếng mưa đã che lấp đi tiếng đồ sứ vỡ trong phòng.
Nàng nghe thấy phụ thân tức giận hỏi: “Tô Lạc Tuyết, bao nhiêu năm rồi, trong lòng nàng vẫn luôn có hắn.”
“Buông tay đi, An Khanh.”
“Buông tay, để nàng đi Mạc Bắc tìm tình lang của nàng, nàng nằm mơ đi!”
“...”
“Chỉ cần ta còn sống, nàng vĩnh viễn đừng hòng rời khỏi nơi này. Kinh thành mới là nhà của nàng, nàng chỉ có thể ở đây, không được đi đâu cả.”
Lời nói tức giận của phụ thân như được ứng nghiệm, chưa đến nửa năm, mẫu thân liền u uất sầu não.
Trước khi lâm chung, mẫu thân gọi Ngọc Phù đến bên giường, đưa cho nàng một cuốn sách y, đó là tất cả những gì mẫu thân học được cả đời, vốn muốn cứu nhân độ thế, lại bị số mệnh giam cầm, kết thúc cuộc đời trong sân nhà này.
“A Phù, con phải nhớ, lớn lên nhất định phải ra ngoài nhìn xem.”
“Chỉ có thấy được phong cảnh bên ngoài, con mới hiểu được, thứ mình muốn là gì.”
“Mẫu thân, Phù nhi không muốn, Phù nhi chỉ muốn người...”
“Mẫu thân, đừng bỏ rơi Phù nhi...”
Đừng để lại một mình Phù nhi trên đời này.
Tiếc là tiếng khóc của nàng không đổi lại được mạng sống của Dung phu nhân.
Mẫu thân mất sau một trận tuyết lớn, cả thành treo lụa trắng, trời đất đều trắng xóa như tên của mẫu thân, theo tuyết rơi xuống, cùng nhau trở về với đất trời.
Tan ra, biến mất.
Cuối cùng.
Vĩnh viễn không còn gặp lại.
****
“Mẫu thân...”
“Đừng bỏ rơi Phù nhi...”
“Mẫu thân...”
Ngọc Phù mê man gọi, chìm trong cơn ác mộng mãi không tỉnh lại. Cho đến khi trăng lên cao, ánh bạc phủ đầy mặt đất, nàng đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh, tiếp đó lại cảm thấy một luồng khí nóng.
Nàng đã chết rồi sao?
Toàn thân thật khó chịu.
Mãi cho đến khi đôi mi nặng trĩu hé mở, Ngọc Phù mới tỉnh lại sau cơn mê man không biết đã kéo dài bao lâu. Thứ chào đón nàng là một bầu trời tối đen, u ám. Nàng nhận ra, mình vẫn còn kẹt lại trong khu rừng trúc này.
Nàng nhớ con ngựa đó đã chở nàng chạy như điên trong rừng, sau đó gặp phải một vách núi cheo leo, lúc đó nàng đã không còn sức để kéo dây cương, chỉ có thể mặc cho con ngựa phát điên, hất nàng từ trên lưng ngựa xuống.
Ngọc Phù cảm thấy đầu óc đau nhức.
Nàng cúi đầu, đầu óc trống rỗng một lúc, rồi lại thở phào nhẹ nhõm.
Rơi xuống nước sao?
Hóa ra nàng chưa chết.
Đột nhiên, một giọng nói xa lạ vang lên: “Ngươi tỉnh rồi?”
Ngọc Phù vội vàng nhìn sang, dưới ánh trăng, nàng thoáng thấy một đôi mắt cực kỳ lạnh lùng. Người đó mặc áo đen, tóc đen bay bay, đeo mặt nạ, toàn thân toát ra một luồng khí tức nguy hiểm và xa lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)