Đến từ Tây Vực, giá trị không nhỏ. Ngoài người thuần ngựa ra, không ai có thể cưỡi được.
Nhưng lúc này nàng nhận ra thì đã quá muộn.
Bố cục trong rừng rắc rối phức tạp, những cây cối cao lớn càng che khuất phương hướng. Cuối cùng, trong lòng nàng cũng sinh ra sợ hãi, sớm biết như vậy đã không cố chấp.
Trong lòng Ngọc Phù cười khổ, vì Cẩn lang, nàng quả thực đã phải trả một cái giá quá lớn.
Lẽ nào hôm nay, thật sự phải bỏ mạng ở đây sao?
Sắc trời âm u, vừa rồi còn nắng vàng vạn dặm, bây giờ lại đột nhiên xuất hiện mấy đám mây đen.
Gió trong rừng ngày càng lớn, thổi rối tung mái tóc của nàng.
Cành ngọc bay lượn, đột nhiên, một mũi tên dài phá không lao tới, nhắm thẳng vào nàng.
Ngọc Phù vội vàng nằm rạp trên lưng ngựa, mũi tên bắn hụt.
Nàng thoáng thấy một bộ áo đỏ rực rỡ.
Con ngựa dưới thân vẫn đang chạy, nàng đã không phân biệt được đã đi đến đâu, nàng đã dùng hết sức lực, lúc này đã kiệt sức.
Ngọc Phù mê man, song mũi đột nhiên có chút cay cay.
Nếu Cẩn lang ở đây thì tốt biết bao.
Nếu Cẩn lang ở đây, hắn nhất định sẽ dịu dàng ôm nàng vào lòng, che chở cho nàng khỏi mọi mưa gió.
Hắn tốt như vậy, ở bên hắn là may mắn của nàng.
Nàng vô thức thì thầm: “Lang quân...”
Trong đầu, toàn là sự dịu dàng chu đáo của Cẩn lang khi đối diện với nàng ngày xưa.
Sắc trời tối hẳn, tiếng gió ngừng lại, trong rừng có thêm sự yên tĩnh kỳ quái.
Nàng như mơ một giấc mơ.
Trong mơ, mẫu thân vẫn còn, phụ thân cũng sẽ bế nàng, cả gia đình họ sống trong một sân nhỏ yên bình tĩnh lặng.
Ban ngày, mẫu thân dâng hương pha trà, từ tốn đọc thơ sách bên tai nàng. Mẫu thân nói, nữ tử không thể bị giam cầm trong một sân nhà, nếu có cơ hội, vẫn nên ra ngoài xem thì hơn.
Đêm đến, mẫu thân phe phẩy chiếc quạt xếp, nhẹ nhàng hát cho nàng nghe những bài đồng dao.
Có lúc, mẫu thân sẽ kể cho nàng nghe về thế giới bên ngoài.
Bắc địa băng giá, Lĩnh Nam xa xôi, sa mạc hoang vu, Giang Nam phồn hoa.
Giọng của mẫu thân rất dịu dàng, cơ thể của mẫu thân cũng rất mềm mại.
Ban đầu, phụ thân cũng luôn ôn hòa, ông đối xử với mẫu thân rất tốt, với nàng cũng rất tốt.
Nhưng không biết từ khi nào, phụ thân trở nên đa nghi, ngờ vực. Ông thường xuyên đến, lại thường xuyên cãi nhau với mẫu thân.
Mỗi lần họ cãi nhau xong, mẫu thân luôn một mình vào Phật đường, đóng cửa không ra, ở đó cả một ngày.
Số lần nàng gặp phụ thân, từ mỗi ngày, đến một tháng, rồi sau này, trong nửa năm, có lẽ nàng chỉ gặp phụ thân một lần.
Mẫu thân không quan tâm, cả ngày nhốt mình trong phòng, dâng hương niệm Phật, không còn nói với nàng về những chuyện bên ngoài nữa.
Nhìn mẫu thân ngày càng gầy gò, Từ cô cô không khỏi lo lắng, thức ăn mang vào chỉ dùng vài miếng. Ngay cả nàng cũng có thể cảm nhận rõ ràng, mẫu thân ngày càng chết lặng.
Mẫu thân như một con rối không có tình cảm, bị giam cầm trong sân nhỏ này, những phong cảnh tươi đẹp kia, không còn từ miệng mẫu thân thốt ra nửa phần.
Cuối cùng, có một ngày Từ cô cô nói với nàng.
Khúc mắt của mẫu thân, là ở sa mạc cực Bắc.
Trước khi xuất giá, mẫu thân từng theo ngoại tổ phụ đi khắp nơi chữa bệnh. Y thuật của mẫu thân cao minh, tính tình lại tốt, đi đến đâu cũng được người người khen ngợi.
Mẫu thân và ngoại tổ phụ đi một mạch về phía Bắc, có một ngày, lại vô tình lạc vào một thành trì đã hoang phế từ lâu.
Biên quan giao chiến, kẻ địch tấn công.
Trên đường đi, toàn là binh lính chạy trốn.
Người thầy thuốc phải có một tấm lòng nhân ái, huống hồ mẫu thân trời sinh đã lương thiện.
Mẫu thân cứu chữa cho vài binh lính, biết được triều ta và Man Di xảy ra chiến loạn, lại không màng ngoại tổ phụ phản đối, một lòng muốn vào quân doanh.
Đao kiếm không có mắt, huống hồ mẫu thân chỉ là một nữ tử.
Hành động này không nghi ngờ gì là hoang đường.
Trong tai bất cứ ai nghe được, đều là si tâm vọng tưởng.
Ngoại tổ phụ tự nhiên không đồng ý, nhưng không chịu nổi lời khẩn cầu của mẫu thân, một ngày hai ngày không được, liền cầu xin nửa năm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)