Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gả Cho Đệ Đệ Của Người Trong Lòng Chương 27:

Cài Đặt

Chương 27:

“Ngươi là ai?”

Ngọc Phù căng thẳng nhìn hắn, bàn tay vô thức siết chặt.

“Ha.” Nam nhân cười khẽ một tiếng, sau đó nói: “Ta cứu ngươi, ngươi nói xem?”

Cứu nàng?

Ngọc Phù ngơ ngác cúi đầu nhìn, áo ngoài trên người không biết đã bị ai cởi ra, chỉ còn lại một chiếc trung y mỏng manh. Nhưng trung y ướt sũng, dính chặt vào cơ thể, xuân quang lộ ra không sót thứ gì.

Ngọc Phù cắn môi: “To gan, ta là Thế tử phu nhân của Quốc công phủ, chỉ cần ngươi thả ta về nhà, ta nhất định sẽ trọng thưởng cho ngươi.”

Người trước mắt này, nàng hoàn toàn không biết gì về hắn. Còn lúc này, đêm khuya thanh vắng, trai đơn gái chiếc ở trong hang núi này, danh tiếng của nàng vốn đã bị tổn hại. Nếu để Bùi phủ phát hiện nàng một đêm không về, e rằng càng không dung chứa nàng.

Trong đầu Ngọc Phù có chút không yên, dù nàng cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng vẫn không che giấu được sự run rẩy trong lời nói.

Nam nhân nghe vậy, bước lên phía trước, hắn hơi ngồi xổm xuống, ánh mắt lạnh lùng rơi trên người nàng từng tấc một. Đột nhiên hắn đưa tay ra, siết lấy chiếc cổ trắng ngần mảnh mai của nàng.

Trong khoảnh khắc, Ngọc Phù hô hấp có chút khó khăn.

“Quốc công phủ?”

Bàn tay của nam nhân không ngừng siết chặt, đôi đồng tử dưới lớp mặt nạ cũng dần mất đi sinh khí: “Ngươi có biết cả đời ta ghét nhất là Quốc công phủ không?”

Ngọc Phù giãy giụa dưới tay hắn, nhưng không thể lay chuyển được nửa phần.

“Cứu... mạng...”

Nàng bắt đầu tuyệt vọng bất lực. Lúc mới tỉnh lại, vốn tưởng đã nhặt lại được một mạng, nào ngờ lại gặp phải một người kỳ lạ, dường như hắn thật sự đã động sát tâm.

Lẽ nào nàng lại sắp chết sao?

Sống chết trong gang tấc, vừa rồi nàng thật sự suýt chút nữa đã chết rồi.

Nam nhân vẫn giữ tư thế ngồi xổm, vẻ lạnh lùng và âm trầm trong mắt dường như đã bớt đi rất nhiều. Hắn nhìn nàng như vậy, không có nửa phần thương tiếc, ngược lại tò mò hỏi: “Ngươi thích Bùi Cẩn Hành?”

Ngọc Phù mở to mắt, hắn ta lại biết phu quân của nàng!

“Tại sao ngươi lại thích Bùi Cẩn Hành? Hắn ta là kẻ giả tạo ích kỷ, cao ngạo tự đại, tự cho mình là giỏi, không coi ai ra gì. Trong mắt trong lòng hắn ta chỉ có bản thân hắn ta, ngươi thích một người như vậy sao?”

Giọng nói của nam nhân đột nhiên trở nên kịch liệt, hắn nhìn chằm chằm vào nàng, như muốn từ trong mắt nàng tìm thấy nửa phần đồng tình.

Nhưng không có.

Sau cơn ho dữ dội, Ngọc Phù ngước lên đôi mắt trong veo.

“Ngươi nói bậy, phu quân của ta là người tốt nhất trên đời này.”

Ngọc Phù không kìm được mà tranh cãi với hắn.

Bùi Cẩn Hành trong lòng nàng, ôn nhuận giữ lễ, phong quang tễ nguyệt, biết phải trái, hiểu gian ác, chưa bao giờ thừa cơ hội người khác gặp nguy, càng không bao giờ nói xấu người khác sau lưng.

Nam nhân nghe vậy, trong mắt hiện lên vẻ mỉa mai.

Hắn đứng dậy, đi đến cửa hang. Ngoài trời không biết đã rơi mưa từ khi nào, mưa phùn lất phất, hơi ẩm lan tràn.

Đống lửa đang cháy bị dập tắt, trong hang núi tối tăm tĩnh lặng.

Ngọc Phù run rẩy, nhưng vẫn cảnh giác nhìn chằm chằm vào người ở cửa hang.

Hồi lâu sau, nam nhân quay người lại, nói giọng đùa cợt: “Thế tử phu nhân, ta đột nhiên nghĩ ra một ý tưởng rất vui.”

Ánh trăng ẩn vào trong mây mù, mưa phùn ngừng rơi.

Trên núi vắng vẻ, gió lạnh buốt không ngừng thổi tới.

Ngọc Phù cắn môi, vô thức lùi về sau.

Nào ngờ nam nhân hoàn toàn không cho nàng cơ hội nào. Hắn nhanh chân đi đến trước mặt nàng, sau đó lại ngồi xổm xuống, đầu ngón tay lại đặt lên chiếc cổ trắng ngần của nàng. Khác với sát khí vừa rồi, lần này lại mang theo sự vuốt ve dịu dàng.

Trong lòng Ngọc Phù dâng lên một ý nghĩ cực kỳ đáng sợ.

Giây phút tiếp theo, giọng nói lạnh lùng của nam nhân từ từ vang lên, như đang nói những lời bình thường nhất trên đời: “Ngươi nói xem, nếu hôm nay ngươi thất thân, ngày mai Bùi gia còn muốn ngươi không?”

Ầm ầm ầm, như một tiếng sét đánh vào lòng Ngọc Phù!

Sao hắn dám!

Quốc công phủ là thế gia trăm năm, coi trọng danh tiếng nhất. Nếu hôm nay nàng thất thân, ngày mai nàng sẽ bị vạn người phỉ nhổ, thậm chí mang tội danh dâm phụ. Mà trong giới tiểu thư quý tộc, phàm ai có lỗi lầm này, đa phần đều dùng một dải lụa trắng kết liễu cuộc đời.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc