Vân Ninh: "Tam muội muội, sao lại đến chỗ ta thế này?"
Quan hệ giữa hai người bọn họ cũng không tốt lắm, lúc nhỏ đã từng đánh nhau không ít lần. Khi lớn lên, tuy không còn động thủ nữa nhưng quan hệ cũng chẳng khá hơn là bao, cứ gặp mặt là cãi nhau, càng không có qua lại gì.
Giản Hinh Ninh: "Nhị tỷ tỷ còn không biết sao, đại tỷ tỷ, đại ca ca và thế tử đang thưởng tranh ở thư phòng tiền viện đấy."
Vân Ninh nhàn nhạt đáp: "À."
Nhìn phản ứng của Vân Ninh, Giản Hinh Ninh nhíu mày. Hôm qua hạ nhân đến báo với di nương là Giản Vân Ninh đã nhét túi thơm cho thế tử, rõ ràng là thích thế tử mà, sao bây giờ lại không có phản ứng gì cả vậy.
"Nhị tỷ tỷ không đi xem sao?"
Vân Ninh cảm thấy chuyện này cũng thú vị phết. Theo như trong sách nói, nguyên chủ vẫn luôn chú ý đến chuyện của nam chính, cho nên nghe tin nam chính đang ở cùng nữ chính là vội vàng chạy đến rồi đánh nữ chính ngay. Giản Hinh Ninh biết chuyện này, mới chạy đến xem trò vui.
Hiện tại, nàng không chủ động qua đó, kết quả là lại có người đến gọi nàng đi, cứ như là tình tiết trong sách nhất định phải xảy ra vậy.
Nghĩ đến đây, Vân Ninh đột nhiên cảm thấy có chút không thoải mái, giống như cuộc đời của mình mà lại bị người khác dắt mũi kéo đi.
"Không có hứng thú."
Giản Hinh Ninh luôn cảm thấy hôm nay Giản Vân Ninh có gì đó rất kỳ quái. Tuy nàng vẫn lạnh nhạt với nàng ta như thường ngày, nhưng nàng ta cứ cảm thấy Giản Vân Ninh không giống như trước lắm. Nghĩ đến mục đích của chuyến thăm viếng này, nàng ta vẫn nói tiếp: "Không phải là nhị tỷ tỷ cảm thấy không bằng đại tỷ tỷ nên mới không dám đi đó chứ?"
Nghe vậy, Vân Ninh nhếch môi, cười như không cười mà nhìn Giản Hinh Ninh.
Thì ra mục đích của Giản Hinh Ninh là thế.
Bản thân nàng ta muốn đi nhưng lại không dám đi, nhất định phải lôi kéo nàng cùng đi. Dù sao thì, ai bảo nàng còn kém hơn cả Giản Hinh Ninh cơ chứ. Nếu nàng đi thì có thể khiến cho Giản Hinh Ninh trông cũng không quá tệ.
Nói vậy thì hẳn là Giản Hinh Ninh cũng ái mộ nam chính, nếu không thì nàng ta đã chẳng chủ động đến viện của nàng để tìm nàng rồi. Sao trước kia khi xem sách, nàng lại không phát hiện ra tâm tư này của nàng ta nhỉ.
"Tam muội muội, ngươi nói sai rồi."
Xem ra phải để nàng nói trắng ra rồi, Vân Ninh cũng không giữ thể diện cho Giản Hinh Ninh, trực tiếp vạch trần chút tâm tư kia của nàng ta: "Tam muội muội rõ ràng là ái mộ thế tử, rồi ghen tị với đại tỷ tỷ vì có thể cùng thế tử thưởng tranh. Ngươi muốn đi xem, lại biết tài hoa của mình không bằng đại tỷ tỷ, cho nên mới không dám đi một mình, ba lần bảy lượt đến đây, muốn lôi kéo ta cùng đi với người chứ gì."
Sắc mặt Giản Hinh Ninh lập tức thay đổi.
"Nhị tỷ tỷ, ngươi nói bậy bạ gì vậy! Ta ái mộ thế tử khi nào, rõ ràng là ngươi ái mộ thế tử thì có."
Vẻ mặt Vân Ninh vẫn rất bình tĩnh: "Ngươi muốn đi thì cứ đi đi, đừng kéo ta đến làm nền, ta không muốn cùng mất mặt với ngươi đâu."
Giản Hinh Ninh tuy là thứ nữ nhưng từ nhỏ đã được phụ thân sủng ái, nàng ta tự nhận mình còn hơn cả đích nữ nữa ấy chứ, cho nên tính tình cũng cao ngạo. Nghe Vân Ninh hết lần này đến lần khác hạ thấp mình như vậy, nàng ta vô cùng không vui.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)