Nguyên chủ vẫn luôn cảm thấy đối thủ của mình là nữ chính. Nhưng trên thực tế, ngay cả với thân phận của nguyên chủ thì gả qua đó cũng chỉ miễn cưỡng đạt mức thôi, huống chi là nữ chính?
Thứ nữ của Bá tước phủ làm sao có thể gả cho thế tử Hầu phủ được? Nàng tuyệt đối sẽ không ra tay gài bẫy nam chính đâu, nàng cũng muốn thử nhìn xem – với sự chênh lệch thân phận lớn như vậy của hai người đó, nữ chủ làm sao có thể thuận lợi gả cho nam chủ được đây.
"Lời này ngươi nói nghe cũng xuôi tai lắm."
Được khen, mặt Hương Thảo lập tức đỏ lên: "Tiểu thư quá khen rồi."
Vân Ninh thấy chuyện này cuối cùng đã được giải quyết xong rồi, mới dặn dò: "Còn nữa, sau này ngươi cũng đừng đi hỏi thăm chuyện của thế tử Lăng gia nữa, ta không có hứng thú với hắn."
Hương Thảo: "Vâng, nô tỳ đã nhớ kỹ."
Xem ra tiểu thư lần này thật sự đã quyết tâm từ bỏ Lăng công tử rồi.
Vân Ninh dừng một chút, lại nói: "Với cả, sau này nhớ ôn hòa với mấy người trong viện này một chút, đừng có hở một chút lại lại trách phạt bọn họ."
Hương Thảo có chút kinh ngạc mà nhìn Vân Ninh.
Hương Thảo rất quen thuộc với cảm xúc trong mắt Vân Ninh, sáng nay nàng đã mấy lần nhìn thấy Hương Thảo dùng ánh mắt như vậy nhìn nàng rồi.
Vân Ninh bắt đầu bịa chuyện: "Tối qua ta không phải một mình trở về sao? Ta nghe người ở tiền viện nói phụ thân có ý định đưa ta đến Lục gia để học quy củ. Tới đây chúng ta phải ngoan ngoãn một chút, đừng để phụ thân bắt được nhược điểm của ta."
Hương Thảo gật đầu: "Nô tỳ đã hiểu ý của tiểu thư rồi, nô tỳ nhất định sẽ chú ý."
Vân Ninh: "Còn nữa, “tiểu đề tử” không văn nhã cho lắm, người đổi một từ khác đi."
Hương Thảo: "Là nô tỳ sai, sau này nô tỳ không nói nữa."
Hai người đang nói chuyện thì nghe thấy bên ngoài cửa truyền đến một vài âm thanh tiếng động. Không bao lâu sau, một cô nương mặc váy lụa màu hồng nhạt xuất hiện trong phòng.
Tiểu cô nương này có khuôn mặt tròn tròn đầy đặn, đôi mắt to tròn, nhìn qua có vẻ ngây thơ đáng yêu.
Chỉ tiếc làn da nàng ta hơi đen, còn chọn mặc cái váy có màu quá hồng, khiến da nàng ta bị tối đi đến mấy tông. Mắt nàng ta nhìn quanh, giống như đang đánh giá thứ gì đó, lộ ra một tia tinh ranh khôn khéo. Tuổi còn nhỏ mà đã có nhiều tâm tư như vậy, lớn lên sợ là không tầm thường đâu.
"Gặp qua nhị tỷ tỷ."
Vân Ninh lập tức nhớ ra thân phận của người trước mặt.
Đây là tam tiểu thư của Giản gia - Giản Hinh Ninh, mẫu thân của nàng ta chính là Tố di nương.
Nàng nhớ là ở trong sách, nữ chính từng đánh giá hai vị muội muội của mình. Nữ chính cho rằng cả hai muội muội đều không tốt, một người sinh ra đã bị nuôi dưỡng thành ra hư hỏng, còn một người thì bản tính xấu xa từ trong xương luôn rồi. Nguyên chủ là người trước, còn Giản Hinh Ninh là người sau.
Hai muội muội này của nữ chính đều không có quan hệ tốt với nàng ấy. Trong sách, kết cục của Giản Vân Ninh không tốt, kết cục của Giản Hinh Ninh cũng chẳng ra làm sao. Nàng ta thành công gả vào một gia đình quyền quý, cũng rất phong quang được một thời gian, nhưng kết quả thì lại đột nhiên lâm bệnh nặng mà chết. Tố di nương khóc lóc cho người khám nghiệm tử thi, kết quả là Giản gia vì muốn dẹp yên chuyện này nên đã không đồng ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)