Tạm tha cho mấy người một lát! Lâm Mân Chi trừng mắt nhìn cánh cửa phòng nghỉ đã đóng chặt kia, hậm hực nghiến răng trong lòng.
Đúng vậy, cho dù là hiện tại cô ta đang cặp kè với đại gia giàu có, thì cho cô ta thêm cả trăm lá gan cũng không dám đắc tội với Vạn Hồng Thành. Chỉ có thể chờ ngài Vạn chán ghét con hồ ly tinh kia rồi, mình mới có cơ hội ra tay dạy dỗ cho ra trò!
Còn ở bên khung cửa sổ, ảnh hậu giới ca hát, Quan Nguyệt Nghiên, ngửa đầu uống một ngụm rượu, như thể muốn giấu đi ánh mắt đầy tâm sự.
“Chị Quan, chẳng lẽ tin đồn đó... là thật sao?"
Một giọng nữ trẻ vang lên bên cạnh cô, trong lời nói mang theo cả sự lo lắng lẫn nỗi buồn.
Cô nữ sinh trẻ kia vừa mới bước chân vào giới giải trí năm nay nhờ được chọn làm thí sinh nổi bật. Vì được Quan Nguyệt Nghiên, người phát hiện và nâng đỡ cô, đánh giá cao, nên quan hệ giữa hai người rất thân thiết. Là một tân binh chưa hiểu chuyện, cô gái trẻ nhanh chóng bị Quan Nguyệt Nghiên thu phục và từ đó trở thành người luôn theo sau cô ấy như một "đàn em thân tín".
Đôi mắt đẹp của Quan Nguyệt Nghiên hơi cụp xuống, sắc mặt đầy xúc động nhưng không nói gì.
Thấy dáng vẻ đó của cô ta, Mục Như Nhụy càng thấy bức xúc và bất bình. Nghĩ lại hồi trước mình từng đọc mấy truyện "tra nam bạc bẽo ngược đãi vợ cả để yêu tiểu tam", cô chỉ thấy buồn nôn như vừa nuốt phải ruồi bọ.
"Cái loại người đó đúng là không biết xấu hổ!" - Mục Như Nhụy trừng mắt nhìn cánh cửa đóng chặt, giọng đầy căm phẫn.
Không còn cảnh kịch tính để hóng, đám người lại dần tản đi, khôi phục bầu không khí hòa nhã ban đầu. Nhưng chủ đề trò chuyện thì chẳng hẹn mà cùng quay lại cảnh tượng vừa rồi.
“Hồi nãy tôi còn tưởng Đường Đình Thải lại giở trò làm màu, cố tình gây chú ý để leo cao. Ai ngờ lần này là thật!"
“Tôi cũng bất ngờ đấy! Không ngờ một người luôn giữ mình trong sạch như Tổng Vạn mà lại dính líu đến hạng người như Đường Đình Thải. Theo tôi thấy, Đường Đình Thải còn chẳng bằng chị Quan đâu, chí ít chị ấy thanh cao, không có tai tiếng gì."
“Cô là phụ nữ thì sao hiểu được đàn ông. Dù gì chị Quan cũng có tuổi rồi, sao so được với Đường Đình Thải đang thời thanh xuân rực rỡ? Nhìn cái mặt kia, cái eo kia, đôi chân dài kia... chậc chậc, Tổng Vạn đúng là hưởng phúc không cạn!"
Bên ngoài xôn xao bao nhiêu, thì trong căn phòng nhỏ lại yên tĩnh đến mức kỳ lạ.
Vạn Hồng Thành và Đường Đình Thải đứng đối diện nhau cạnh chiếc sofa. Một người đứng, một người ngồi, mắt nhìn nhau tóe lửa. Mà nói đúng ra thì là Vạn Hồng Thành trừng mắt tức giận, còn Đường Đình Thải thì lại cười toe toét.
"Vạn tổng, đừng giận mà. Có gì thì từ từ, bình tĩnh nói." Đường Đình Thải lên tiếng, giọng mềm mỏng dịu dàng, vang trong trẻo nghe rất êm tai.
Nhưng rơi vào tai ngài Vạn lại chói tai vô cùng. Cậu tưởng tôi là con nít chắc?! Đây mà là an ủi hả? Ai cần cậu dỗ dành, mau nói rõ ràng cho tôi đi!
Lúc này, Vạn Hồng Thành đã hoàn hồn sau cú sốc ban nãy. Nhớ lại việc mình ngây ngô đi theo Đường Đình Thải vào căn phòng nhỏ kia, anh chỉ muốn thốt lên một tiếng "Chết tiệt!" -thế chẳng phải khiến người khác hiểu lầm to rồi sao!
Anh rất muốn mở cửa bỏ đi ngay lập tức. Nhưng vừa nghĩ đến "chiếc khăn nhiều màu" Đường Đình Thải tung ra lúc nãy, anh đành cắn răng nhịn lại. Rốt cuộc là ai tung tin đồn? "Mối làm ăn lớn" trong miệng Đường Đình Thải là cái gì?
Bị Vạn Hồng Thành châm chọc gay gắt như thế, Đường Đình Thải vẫn không hề nổi giận. Trên mặt cậu vẫn giữ nụ cười, chỉ có điều nụ cười ấy không còn vẻ "đoan trang, cao quý, lạnh lùng" như lúc nãy nữa, mà thay vào đó là sự ngại ngùng, vụng về rất tự nhiên.
Với gương mặt trẻ trung, biểu cảm bối rối ấy khiến cậu trông chẳng khác nào cậu em trai nhà bên, ngoan ngoãn, rụt rè, lại mang theo vẻ đẹp trong trẻo của tuổi thanh xuân, khiến người ta không nỡ trách mắng nặng lời.
"Vạn tổng sao lại nghĩ như thế được chứ?" – Đường Đình Thải lên tiếng, chỉ là giọng nói lúc này đã không còn từ tính mê hoặc như ban nãy, mà trở nên mềm mại, khép nép, mang theo chút bối rối rụt rè như một cậu thiếu niên chưa hiểu sự đời.
“Tôi đâu có nghĩ gì nhiều đâu. Ngài cũng biết mà, năm nay tôi mới chỉ có hai mươi tuổi, làm sao hiểu được mấy chuyện rối rắm lòng vòng như vậy chứ?"
Được rồi, chẳng lẽ Đường Đình Thải thực sự không hiểu những gì mình vừa làm sẽ kéo theo hậu quả gì sao? Đương nhiên là hiểu rất rõ!
Chỉ là, so với việc năm xưa thân thể này bị nguyên chủ của nó kéo sang Nhật chịu oan ức suốt cả năm trời chỉ vì một câu nói hờ hững của vị Vạn tổng trước mặt, thì giờ đòi chút "lợi nhuận" trở lại, tính ra cũng chẳng thiệt thòi gì.
Hơn nữa, vốn dĩ chẳng có gì cả, người ta muốn đồn, muốn đoán, thì liên quan gì đến cậu chứ?
Đôi mắt Đường Đình Thải lóe lên một tia thích thú, chỉ là cậu cúi đầu thật nhanh, để lộ chiếc cổ mảnh mai nhưng không hề yếu ớt, khiến Vạn Hồng Thành hoàn toàn không nhận ra ánh nhìn đó.
Chết tiệt! – Vạn Hồng Thành thầm mắng trong bụng.
Quả nhiên là dân trong giới giải trí, kỹ thuật diễn này, thần thái này, giọng nói này, tư thế này... Nhìn thế nào cũng giống hệt một thiếu niên mềm mại yếu ớt vừa bị uất ức.
Còn mình? Một người trưởng thành gần bốn mươi lại đứng đây so đo với cậu ta, chẳng khác nào một lão "si tình đại thúc" (' Người lớn tuổi si tình ' à? @@ ) nội tâm thì tà ác, mặt mũi thì thèm thuồng mất nết!
“Khỉ thật, suýt nữa thì bị thằng nhóc này dắt mũi thật rồi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
