Cái tên Đường Đình Thải chết tiệt này! Bình thường thì làm như ba kiếp chưa từng quen biết, vậy mà vừa chạm mặt đã lập tức giở trò thân mật, tay chân không yên, suýt nữa thì... cởi luôn quần ra giữa chốn đông người để tuyên bố chủ quyền rồi còn gì!
Tuyên bố cái gì mà chủ quyền chứ? Nói thẳng ra là giữa hai người căn bản chẳng có quan hệ gì hết, được không!
Vạn Hồng Thành nổi giận thật sự, khẽ nghiêng người, tay còn lại bất ngờ đánh tới, như muốn hất phăng cánh tay trắng nhợt của Đường Đình Thải đi, chẳng khác nào đang đập vào cái móng heo.
Tiếc là tim Đường Đình Thải lại đập ngày càng nhanh, một củ đánh chưa đủ, tay còn lại của cậu lập tức tung ra, giống như một vệ sĩ lao đến từ trên cao, dùng cả hai tay khóa chặt khuỷu tay của Vạn tiên sinh.
"Dừng tay lại!"
Dù bị hai vệ sĩ giữ chặt hai tay, Đường Đình Thải vẫn cố nghiêng người, áp sát vào Vạn Hồng Thành. Môi cậu gần như chạm vào tai anh ta, chỉ cách chưa tới một ly. Hơi thở nhẹ phả ra, thơm dịu như hương lan, giọng nói trầm thấp khiến người ta như muốn bốc hỏa.
Vạn Hồng Thành lập tức khựng lại, cả người đơ ra như vừa bị sét đánh. Vẻ mặt anh ta như muốn nói: “Khoan đã... rõ ràng là cậu đang làm gì tôi mà? Sao lại quay sang bảo tôi dừng tay!?"
“Tôi biết anh ghét tôi vì mấy chuyện tai tiếng, nhưng hôm nay tôi phải nói rõ. Người thật sự gây ra mấy chuyện đó không phải tôi. Tôi còn biết chính xác là ai làm. Nếu anh muốn gột sạch tai tiếng và dứt khoát với tôi, thì xin cho tôi năm phút. Tôi sẽ kể hết mọi chuyện. Hơn nữa, tôi nghĩ anh cũng không muốn tiếp tục bị mấy người này vây quanh mãi đâu. Vậy thì xin hãy phối hợp với tôi một chút. Cảm ơn. À, còn nữa, tôi có một vụ làm ăn lớn muốn bàn với anh. Tôi nghĩ anh sẽ rất quan tâm."
Nói xong, Đường Đình Thải hít một hơi thật sâu.
Vừa xem xong vai của Quan Thiên Hậu, uống thêm một hớp rượu, khán giả thấy cốt truyện bắt đầu chệch khỏi kỳ vọng nên dần tản đi. Đám người xung quanh thì thầm "hừ" một tiếng đầy thất vọng, nhưng chưa kịp rời khỏi đã lập tức quay đầu nhìn lại, nơi Vạn Hồng Thành đang giằng co cùng Đường Đình Thải.
Vừa liếc qua một cái...
Ồ, căng quá! Kịch hay tới rồi nha!
Lúc này, Vạn Hồng Thành hoàn toàn sững sờ, như thể vừa bị đập cho choáng váng, chẳng phân nổi đông tây nam bắc nữa.
Còn cậu Đường Đình Thải kia, nói chuyện kiểu gì vậy trời? Không đi làm MC đúng là uổng phí tài trời!
Chỉ trong nháy mắt, y như lúc Quan Nguyệt Nghiên mới nhấp một hớp rượu "meo" một cái, mà cậu đã tuôn một tràng dài ngoằng, âm lượng thì nhỏ đến mức chỉ hai người nghe được, nhưng từng chữ lại rõ mồn một, không cần ngắt hơi lấy một lần!
Phát âm chuẩn chỉnh, nhả chữ mạch lạc, chuẩn không cần chỉnh, ngang ngửa phát thanh viên CCTV!
Cậu làm cách quái gì vậy hả?
Tuy Vạn Hồng Thành vẫn còn sững sờ, nhưng đầu óc đã nhanh chóng xử lý thông tin mà Đường Đình Thải vừa truyền sang.
Được rồi, năm phút thì năm phút, có thể còn kiếm được chút lời.
Tuy một phút của tôi đáng giá cả đống tiền thật đấy, nhưng dù sao đêm nay cũng chỉ tới dự tiệc để thư giãn. So với đứng đây làm trò cho người ta vây xem, thì vào hậu trường còn hơn. Ít ra cũng yên tĩnh một chút!
Thế là khi mọi ánh mắt vừa đổ dồn tới, họ đã thấy Đường Đình Thải nở nụ cười ấm áp, kéo theo vị tổng tài lạnh lùng rảo bước về phía phòng nghỉ bên cạnh. Vị tổng tài vốn còn lạnh lẽo, thiếu kiên nhẫn ban nãy, giờ lại nhìn cậu bằng ánh mắt say đắm, ánh nhìn như muốn thiêu rụi mọi thứ. Mắt anh ta dừng lại trên đôi môi ướt mịn của Đường Đình Thải, ánh lửa cuồng nhiệt trong mắt gần như tràn ra. Có cảm giác, nếu không vướng ánh nhìn của người ngoài, Vạn Hồng Thành hẳn đã cúi đầu hôn xuống từ lâu rồi!
Thôi thì, tất cả chỉ là ảo giác của người ngoài mà thôi. Thực ra, vào khoảnh khắc ấy, điều duy nhất mà Vạn tiên sinh đang thắc mắc là: Cái miệng này... rốt cuộc được cấu tạo kiểu gì vậy trời?
Thấy Vạn Hồng Thành bị Đường Đình Thải kéo đi, đám đông cũng rất biết điều, tự giác dạt sang hai bên nhường đường. Không nhường thì biết làm gì? Hai người kia rõ ràng đang vội vào phòng giải quyết "chính sự", ai mà dám ngáng đường chứ? Chẳng khác nào tự tay đưa mình lên thớt! Phải biết, đàn ông bị dục hỏa dày vò mà không được giải tỏa thì chẳng khác gì mãnh thú phát cuồng, lý trí gì cũng vứt hết! Nhỡ đâu Vạn Hồng Thành nổi khùng, tiện tay xử đẹp luôn mấy kẻ cản trở "chuyện tốt" thì sao!
Thế là, Đường Đình Thải cứ thế mà kéo phăng Vạn Hồng Thành, người vẫn còn đang ngơ ngác như mất hồn, ra khỏi đám đông, lôi tuốt vào căn phòng nhỏ kế bên. Cánh cửa "rầm" một tiếng đóng lại dứt khoát, nhanh gọn đến mức không cho ai kịp trở tay.
Ngay khoảnh khắc đó, Lâm Mân Chi, vốn luôn kiêu ngạo với thân phận "bà chủ kim tiền" dựa hơi đại gia, cũng không khỏi sững sờ. Khó trách cái tên tiểu hồ ly kia lại dám ngang ngược, chẳng nể ai ra gì... Thì ra thật sự đã leo được lên giường của Vạn tiên sinh rồi!
"Sao thế, bảo bối?" Gã phú thương bụng phệ bên cạnh lập tức nhận ra Lâm Mân Chi có vẻ không vui, liền cúi người quan tâm hỏi han.
"Không có gì, chỉ thấy chỗ này hơi ngứa thôi." Lâm Mân Chi khẽ liếc xéo, ánh mắt lả lơi mang chút hờn dỗi, rồi nắm lấy bàn tay béo ú của gã kéo đặt lên eo mình. Ngay lập tức, cả hai phá lên cười, tiếng cười mang đầy ẩn ý chẳng mấy trong sáng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)