Vạn Hồng Thành lập tức kéo toàn bộ hệ thần kinh về đúng vị trí, thần trí nhanh chóng tỉnh táo lại. Dù gì cũng là người từng lăn lộn trên thương trường bao năm, ông đâu thể dễ dàng để một chiêu "giả vờ đáng thương" lừa được?
Vạn Hồng Thành hít sâu một hơi, nhanh chóng trấn tĩnh. Khóe môi anh ta khẽ nhếch lên, nụ cười đầy châm biếm và sắc sảo, kiểu cười "tà mị" đặc trưng của những lão hồ ly lọc lõi. Ánh mắt anh nhìn Đường Đình Thải như muốn nói: “Nhóc con, tưởng thế là xong à?"
Lần này lên tiếng, giọng anh ta vẫn trầm khàn như cũ, nhưng đã hoàn toàn thoát khỏi cái "vai diễn" mà Đường Đình Thải cố nhét vào. Đây là một cuộc đối đầu nghiêm túc.
Vạn Hồng Thành bật cười khẽ, từ tốn nói:
“Tuổi tác chẳng liên quan gì đến tâm cơ cả. Tôi hai mươi tuổi đã xoay được cả đám cáo già trong công ty như chong chóng. Cậu nghĩ tôi sẽ tin mấy lời ngây thơ cậu vừa nói à?"
Nhưng còn chưa nói hết câu, Đường Đình Thải đã chen ngang một cách duyên dáng:
"Ngài Vạn thật có khí phách, tiểu nhân vô cùng ngưỡng mộ ngài!"
Hả? Như đang... khen mình?
Vạn Hồng Thành hơi khựng lại. Câu nói này nghe xuôi tai đến lạ, khiến lòng anh bất giác dậy lên một chút tự đắc.
...Khoan đã! Có gì đó sai sai!
Khen tâm cơ thâm, thủ đoạn nhiều? Đây là khen hay là mỉa mai trắng trợn vậy?!
Cơn giận trong anh lại bùng lên, ánh mắt lập tức sắc như dao, như thể muốn phun lửa mà nhìn Đường Đình Thải.
"Vạn tổng đừng tức giận mà~" Đường Đình Thải nhanh chóng thu lại chiêu trò, trở về vẻ đàng hoàng – “Hay là chúng ta bàn chuyện chính đi? Bên ngoài còn có buổi tiệc đang chờ đấy."
Câu nói nhẹ nhàng nhưng chứa đầy ẩn ý:
Nếu cứ tiếp tục vướng vào mấy chuyện linh tinh ở đây, lát nữa hai ta mà cùng bước ra, đảm bảo tin đồn "cô nam quả nam ở trong phòng suốt nửa ngày" sẽ bay khắp nơi. Đến lúc đó muốn chối cũng chẳng ai tin!
Vạn Hồng Thành tất nhiên cũng nghĩ đến điều này, cơn giận trong lòng lập tức như bị dội nguyên xô nước lạnh.
Không được, phải tốc chiến tốc thắng!
...Ấy chết, tốc chiến tốc thắng cái gì chứ?
Hôm nay mình toàn mất phong độ!
Thực ra, trên thương trường, Vạn Hồng Thành luôn là người nói một là một, hô phong hoán vũ, dẹp đâu gọn đó. Nhưng gặp phải Đường Đình Thải, người ngoài nhìn vào tưởng là "tuổi trẻ chưa trưởng thành", thực chất lại là hồ ly tinh ngàn năm sống dậy, lại còn là ảnh đế với kỹ năng diễn xuất lão luyện, thì chỉ có nước bị chơi ngược.
Cậu ta hiểu người, nắm tâm lý, đọc biểu cảm còn giỏi hơn cả bác sĩ tâm thần. Đối diện với Vạn Hồng Thành chẳng khác nào đang nhìn xuyên quần áo: mỗi lời nói, mỗi biểu cảm, mỗi thay đổi nhỏ đều bị bóc trần. Vạn Hồng Thành chẳng còn con át chủ bài nào giấu được.
Trong học thuật, người ta gọi tình huống này là: Áp chế chỉ số IQ toàn phần.
“Đừng vòng vo nữa, vào thẳng vấn đề đi!”
Vạn Hồng Thành ho nhẹ một tiếng, cố nhét luôn cảnh mình vừa bị đùa tới mức tức mà không dám giận, cười cũng chẳng xong, vào sâu tận đáy tim. Khuôn mặt anh lập tức trở lại với dáng vẻ tổng tài bá đạo, ngồi trên cao nhìn xuống thuộc hạ "đáng thương".
“Cậu nói thử xem, ai là người tung tin đồn về... khụ... chuyện mờ ám giữa tôi với cậu?"
Rõ ràng Vạn Hồng Thành không quen nói thẳng mấy từ kiểu "có gian tình" với Đường Đình Thải, đành lúng túng khụ một tiếng, rồi cụp mắt, đổi cách nói nhẹ hơn cho đỡ... đỏ mặt.
Đến khi anh ngẩng đầu lên lại thì thấy Đường Đình Thải đã sớm ngồi chễm chệ trên chiếc sofa nhỏ, đôi chân thon dài duỗi thẳng, điệu bộ thoải mái như đang nghỉ dưỡng ở khách sạn năm sao, không phải đang họp bàn chính sự.
Dáng người cậu vốn rất có tỷ lệ: không cao lắm nhưng chân dài khó chịu. Chính vì vậy, dù chỉ đóng vai phụ trong mấy bộ phim truyền hình kiếp trước, cậu vẫn cứ được chọn tới chọn lui, cái thế giới này mà, ngoại hình đôi khi còn là giấy thông hành lớn hơn cả thực lực.
Mà Đường Đình Thải bây giờ rõ ràng rất... tận hưởng. Gương mặt còn hiện rõ biểu cảm kiểu: “ò cái sofa này đúng chuẩn khách sạn năm sao nhỉ~"
Khỉ thật!
Vạn Hồng Thành là người có tu dưỡng, vậy mà vẫn suýt không nhịn được chửi thề một câu.
Cái thể loại nhân viên gì đây? Sếp còn chưa ngồi, cậu đã ngả người nằm phè ra thế này rồi?!
“ Ngài Vạn mời ngài ngồi~"
Đường Đình Thải không biết xấu hổ, còn vỗ vỗ bên cạnh, giọng điệu nịnh hót khiến người ta không biết nên bật cười hay lật bàn cho rồi.
“Ừm.”
“Ngài Vạn, ngài nhất định phải cứu em a~~~”
Vạn Hồng Thành vừa đặt mông xuống thì lập tức bị một tiếng kêu gào thảm thiết, cao vút như xé màng nhĩ, đập thẳng vào đầu.
Anh giật nảy người, toàn thân run lên, suýt chút nữa ngã khỏi sofa!
Đường. Đình. Thải!
Vạn tiên sinh nghiến răng ken két trong lòng. Gân xanh nổi đầy trán, mắt đỏ ngầu, tất cả đều thể hiện rất rõ một thông điệp duy nhất: Tôi. Đang. Rất. Tức. Giận. Và. Hậu. Quả. Sẽ. Rất. Tồi. Tệ.
Sống gần ba mươi năm, anh chưa từng có một ngày nào bị đưa đi qua đủ mọi cung bậc cảm xúc như hôm nay. Vừa nổi nóng đã phải nhịn cười, vừa nghiêm mặt đã bị chọc quê, vừa mới định lật bàn đã phải giả vờ lịch sự.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
