“Sao… Sao lại nói vậy?”
Liễu Ngọc Như sững sờ, Cố Cửu Tư lại nói: “Nàng nghĩ xem, theo như lời Tôn Hách, hắn không tham gia vào chuyện kho bạc, không qua lại với Lưu Xuân, cho nên Lưu Xuân mới an tâm để đồ ở chỗ hắn. Có thể thấy hắn là người cực kỳ cẩn thận hoặc là người vô cùng nhát gan. Nhưng bây giờ Lưu Xuân chết rồi, vì sao hắn không chạy đi, còn ở lại Đông Đô chờ các ngươi đến tìm?”
Diệp Thế An gật đầu: “Cửu Tư nói rất đúng,”
“Lại nói đến Lạc Tử Thương, Ngọc Như và hắn trò chuyện với nhau, chỉ là một vài chuyện xưa, chuyện của Chương Hoài Lễ, dù Ngọc Như đã nói đến Tề Minh rồi nhưng hắn vẫn không hỏi nhiều, thậm chí hắn chẳng thèm suy nghĩ đã để Ngọc Như về, hắn đi điều tra, trực tiếp nói cho Ngọc Như về sự tồn tại của Tôn Hách, hắn lại là người dễ nói chuyện như vậy?”
“Vậy hắn định làm gì?” Liễu Ngọc Như nhíu mày, Cố Cửu Tư suy tư rồi nói, “Chuyện này ta cũng đã suy nghĩ rất lâu. Nhưng hai người nói với ta rằng Thái Tử nhất định phải nghiêm trị ta, ta lại suy nghĩ cẩn thận. Hai người nghĩ xem, Lục Vĩnh là người của ai?”
“Bệ hạ.” Diệp Thế An quyết đoán nói, “Ông ta vẫn luôn khuyên bệ hạ lập Hoàng Hậu, sinh con nối dõi.”
“Tuy Lục Vĩnh lấy tiền nhưng ông ta thật sự là người của bệ hạ, còn bệ hạ để Lạc Tử Thương ở lại Đông Đô nhưng cũng là để đánh Lưu Hành Tri xong rồi về xử hắn. Chẳng lẽ Lạc Tử Thương không hề tính toán cho mình sao? Có lẽ ý đồ của Lạc Tử Thương là lừa dối Thái Tử, lấy danh nghĩa giúp Thái Tử, tính toán xếp người của mình vào. Cứ nghĩ mà xem, tất nhiên Thái Hậu và Thái Tử sẽ liên thủ, nhất định phải kéo ta hoặc Lục Vĩnh xuống, sau khi kéo xuống, vị trí Hộ Bộ trống, bọn họ có thể sắp xếp người lên. Ngọc Như, nàng nghĩ xem, nàng tìm được Tôn Hách rồi, nếu chúng ta không nghĩ thêm, nàng sẽ thế nào?”
Liễu Ngọc Như do dự một lát, cuối cùng nói theo suy nghĩ: “Tất nhiên là phải đi tìm công bằng cho chàng.”
“Đúng vậy, nàng sẽ đi tìm công bằng cho ta, nàng lật lại án này, giao chứng cứ về Lục Vĩnh lên, sau đó bệ hạ sẽ điều tra, kho bạc thiếu hơn một ngàn vạn hai, mà Lưu Xuân làm Thương Bộ Tư Lang chết không rõ ràng, án này trở thành như vậy, không có khả năng là bệ hạ không tức giận, nhưng lúc này giết Lục Vĩnh rồi thì người dưới tay Lục Vĩnh sẽ thế nào? Cho nên bệ hạ thuận theo đẩy ta ra chịu tội, sau đó trấn an Thái Hậu Thái Tử, giáng cấp Lục Vĩnh. Ta chết rồi, Lục Vĩnh không còn là Thượng Thư nữa, Hộ Bộ trống hai vị trí, phân cho bọn họ. Còn Lục Vĩnh bị điều đến nơi khác, buộc ông ta nghĩ cách lấy hơn một ngàn vạn ngân lượng đó. Ông ta còn sống, người của ông ta sẽ tiếp tục cắm rễ trong triều đình. Đối với bệ hạ mà nói thì đây là kết quả tốt nhất. Nếu đúng là như vậy,” Cố Cửu Tư nhìn Liễu Ngọc Như, cười khổ, “Nàng có chứng cứ, không thể giữ nàng lại.”
“Bệ hạ sẽ không làm vậy.” Diệp Thế An nghe vậy không thể chấp nhận nổi, lập tức nói, “Cửu Tư, ngươi đang biến bệ hạ trở thành những tiểu nhân đê tiện đó.”
“Thế An,” Cố Cửu Tư bình tĩnh nói, “Ta không phải người xấu, nhưng ta cũng sẽ không cảm thấy trên đời này đều là người tốt.”
“Vốn dĩ đây cũng chẳng phải con đường sạch sẽ gì.”
Cố Cửu Tư nói xong, hắn ngừng một lát, hình như đang nghĩ đến điều gì đó, một lát sau, hắn sửa miệng: “Không đúng, ta không thể gặp Lục Vĩnh. Hai người nghĩ cách để ta gặp bệ hạ đi.”
“Ta đi tìm bệ hạ.” Diệp Thế An quyết đoán nói, “Ta và Chu đại ca cùng xin bệ hạ, để ông ấy thẩm vấn ngươi.”
Cố Cửu Tư lắc đầu, hắn nghĩ ngợi, quay đầu nhìn Liễu Ngọc Như: “Ngọc Như, nàng vào cung đi.”
“Ta?”
Liễu Ngọc Như ngẩn người, Cố Cửu Tư nói tiếp: “Nàng cầm chứng cứ vào cung đi, kể lại tình huống cho bệ hạ, sau đó nói cho bệ hạ, ta có cách giải quyết khốn cục, để bệ hạ thẩm vấn ta.”
“Nàng ấy vào cung thế nào? Bây giờ Phạm thúc thúc đã là thiên tử, Ngọc Như chưa từng được triệu, e là không thể vào cung. Thúc phụ và Chu đại nhân đều không muốn nhúng tay vào chuyện này nữa, ta và Chu đại ca chưa được triệu kiến, cũng rất khó gặp bệ hạ, không thể nói chuyện này với bệ hạ lúc lâm triều được đúng không?” Diệp Thế An nhíu mày, mở miệng phân tích, Cố Cửu Tư đang định lên tiếng, Liễu Ngọc Như liền nói, “Ta có cách.”
Liễu Ngọc Như nói: “Ta đến Thuận Thiên Phủ kích trống minh oan, muốn gặp bệ hạ.”
“Cách hay.” Cố Cửu Tư nói, “Ngọc Như đi minh oan, huynh và Chu đại ca trùng hợp đi ngang qua, sau đó nói với Thuận Thiên Phủ Doãn vài câu, để Thuận Thiên Phủ trình báo chuyện này.”
Ba người bàn bạc xong, Liễu Ngọc Như và Diệp Thế An đi ra ngoài.
Lúc ra ngoài đã là đêm, từ trong nhà lao ra, Liễu Ngọc Như cảm nhận được gió lạnh thổi qua, nàng run rẩy.
Diệp Thế An quay đầu nhìn nàng, hỏi: “Lạnh à?”
“Không ạ.” Liễu Ngọc Như cười, giơ tay vén tóc ra sau tai, giọng nói có chút mơ hồ: “Không biết vì sao, thật ra không lạnh, mà cảm thấy trong lòng lạnh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

