Phạm Hiên trầm mặc, một lát sau, ông quay đầu nói với thái giám bên ngoài: “Đưa Cố Cửu Tư từ Hình Bộ ra, trẫm có chuyện muốn hỏi hắn.”
Liễu Ngọc Như bái tạ, Phạm Hiên gọi người tới đưa nàng đến thiên điện, đi đến cửa, Liễu Ngọc Như chợt nhớ ra, nói với Phạm Hiên: “Bệ hạ, chuyện ta chịu hình, ngài đừng nói với Cửu Tư.”
Phạm Hiên ngẩn người, sau đó cười bất đắc dĩ: “Tiểu cô nương này…”
Nói rồi ông vẫy tay: “Đi đi, ta không nói với hắn đâu.”
Có được lời này của Phạm Hiên, Liễu Ngọc Như mới rời đi. Phạm Hiên chờ ở ngự thư phòng, đại thái giám bên cạnh bước đến mài mực cho Phạm Hiên: “Bệ hạ, ngài nói bây giờ phải làm gì với chuyện này? Nếu đúng là Lục đại nhân làm, Cố đại nhân lại có chứng cứ, đến lúc đó Cố đại nhân và Thái Hậu kết minh buộc ngài trị tội Lục đại nhân, vậy không phải là khó làm sao?”
“Chờ đi.” Phạm Hiên bình tĩnh nói, “Ta muốn xem xem, Cố Cửu Tư này có thể cho ta chủ ý gì.”
Đợi một lát, Cố Cửu Tư đến, Phạm Hiên thấy Cố Cửu Tư tiến vào, cung kính hành lễ, Phạm Hiên không nói gì, nhấc chén trà bên cạnh lên nhấp một ngụm, hờ hững nói: “Ta không vòng vo với ngươi. Phu nhân của ngươi nói với ta, bây giờ ngươi có cách giúp ta, ngươi nói về cách của ngươi đi.”
“Bệ hạ,” Cố Cửu Tư ngồi dậy, bình tĩnh nói, “Nỗi lo của bệ hạ bây giờ là các đảng phái phân tranh sau lưng. Rõ ràng là Thái Hậu mượn cơ hội này nhét người vào Hộ Bộ, mà bây giờ ngài không muốn động đến Lục đại nhân, cũng không dám động. Thứ nhất, Lục đại nhân là phụ tá đắc lực của ngài, về tình ngài muốn tha cho ông ta một con đường sống; thứ hai, Lục đại nhân là hầu cận từ lúc đầu đến bây giờ của ngài, ngài mới đăng cơ chưa đầy nửa năm, vị trí thiên tử cũng danh không chính ngôn không thuận…”
“Ngươi lớn mật!” Thái giám bên cạnh gầm lên, Phạm Hiên nâng tay, bình tĩnh nói, “Cứ để hắn nói.”
Cố Cửu Tư đợi tiếng ngăn cản hoàn toàn biến mất, hắn tiếp tục nói: “Tân triều vừa hoàn tất việc phục hồi thế lực và rắc rối, Lưu Hành Tri lại ngo ngoe rục rịch trước trận chiến phía nam, bây giờ ngài cần người đến đó làm việc, cần thân tín. Nếu lúc này ngài động vào Lục đại nhân, vậy sẽ làm thân tín của ngài chạnh lòng. Hơn nữa không có Lục Vĩnh, ai sẽ quản lý Hộ Bộ, ai sẽ làm việc? Thứ ba, Lục Vĩnh có một số người hầu cận, nếu thật sự bức tử Lục Vĩnh, vậy cũng khó tránh chuyện thủ hạ của Lục Vĩnh có ghi hận đổ lên đầu người khác không.”
“Nghĩ về ba điểm này, bệ hạ quyết định sẽ không động vào Lục Vĩnh. Nhưng Thái Hậu sẽ không để bệ hạ không động, nhất định sẽ tìm mọi cách buộc bệ hạ lui bước. Đây là khó khăn của bệ hạ lúc này.”
“Ngươi nói không sai.”
Phạm Hiên gật đầu: “Bây giờ không thể động vào Lục Vĩnh.”
“Nhưng cũng không thể không động.”
Cố Cửu Tư nói: “Bệ hạ, ngài không muốn làm thân tín chạnh lòng, suy nghĩ này không sai. Nhưng ngài không nghĩ đến, những thân tín đó cũng đoán được ý ngài nên mới không kiêng nể gì như vậy. Ngài cũng biết bây giờ quốc khố hao hụt bao nhiêu đúng không? Vi thần kiểm kê được gần bốn ngàn vạn, Lục Vĩnh trình báo ba ngàn vạn, mà còn có rất nhiều quan nhỏ trộm cắp, e rằng sẽ không dừng lại ở con số ngàn vạn. Hộ Bộ Thượng Thư trộm một ngàn vạn giết Thương Bộ Tư Chủ giá họa cho Hộ Bộ Thị Lang nhưng lại không trừng phạt, sau này bệ hạ định chỉnh sửa triều cương thế nào, định quản lý triều thần thế nào? Trước lúc đó, không đợi Lưu Hành Tri đến tấn công Đại Hạ, e là Đại Hạ chúng ta đã tự tìm diệt vong rồi.”
“Cho nên, ngươi đến đây thuyết phục ta, trừng trị Lục Vĩnh, để hắn nhận tội.”
“Trị, thì phải trị. Nhưng tội, lại không thể nhận.”
Cố Cửu Tư bình tĩnh nói: “Bệ hạ, nếu ngài tin tưởng thì sẽ làm vậy. Nhìn như là án kho bạc, thật ra chủ yếu là đảng phái phân tranh, chỉ cần Thái Hậu theo sát án này không bỏ, án này tra đến đâu thì chính là chỗ đó.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
