Động tác của Liễu Ngọc Như hơi khựng lại, nàng ngẩng đầu nhìn Diệp Thế An, như có chuyện muốn nói. Diệp Thế An nhạy bén phát hiện, hỏi: “Sao thế?”
“Không sao.” Liễu Ngọc Như lấy lại tinh thần, bình tĩnh nói, “Lạc Tử Thương cho ta tin tức, bảo ta đi tìm một người.”
Nói chưa dứt lời hắn đã mở cửa lớn ra, vừa nhìn thấy Liễu Ngọc Như, hắn vội đóng cửa lại theo bản năng, Liễu Ngọc Như vội vàng bước lên chặn cửa, la lên: “Tôn tiên sinh, ngài đừng sợ…”
Thấy Tôn Hách ló đầu ra, Thẩm Minh phía sau nhanh chóng đi lên, trực tiếp đá vào cửa lớn, đá bay cả người cả cửa, Tôn Hách ngã xuống đất, xoay người chạy, Thẩm Minh túm lấy vai hắn, nhấc chân đạp hắn quỳ xuống, đè vai Tôn Hách tức giận nói: “Chạy cái gì mà chạy! Hỏi ngươi đấy!”
“Thẩm Minh!” Liễu Ngọc Như gọi Thẩm Minh lại, nhanh chóng tiến lên, nói với Tôn Hách, “Tôn tiên sinh, chúng ta tìm ngài để hỏi vài chuyện, sẽ không làm gì ngài đâu, đừng sợ.”
Tôn Hách không dám nhìn Liễu Ngọc Như, thấp thỏm nói: “Ta chỉ là một thợ rèn, không quen biết mấy quý nhân các ngươi, các ngươi tìm ta làm gì?”
Liễu Ngọc Như không nói gì, nàng nửa ngồi xổm xuống trước mặt Tôn Hách, nghiêm túc nói: “Quen Lưu Xuân không?”
“Không quen.”
Tôn Hách quyết đoán mở miệng.
Liễu Ngọc Như thở dài: “Tôn tiên sinh, ngài đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

