Cố Cửu Tư ngẩn người, Liễu Ngọc Như cũng không nói thêm nữa, cười rồi quay đầu đi theo Diệp Thế An và Thẩm Minh ra ngoài.
Ba người bàn bạc công việc tiếp theo, đồng loạt trở về Cố phủ, Cố phủ vẫn giữ phòng cho Diệp Thế An, Thẩm Minh đi nghỉ ngơi trước, Diệp Thế An đưa Liễu Ngọc Như vào phòng, đến gần cửa, hai người nói chuyện phiếm, Diệp Thế An cười: “Bây giờ phát hiện, Ngọc Như khác trước kia rồi.”
“Khác thế nào?” Liễu Ngọc Như nghi hoặc, Diệp Thế An nghiêm túc nghĩ ngợi, “Dũng cảm hơn nhiều.”
“Gan ta lớn từ trước đến nay rồi.” Liễu Ngọc Như cười, “Là trước kia huynh không biết thôi.”
Diệp Thế An lắc đầu: “Luận về làm việc, gan muội rất lớn. Nhưng nếu luận về thổ lộ tình cảm, gan muội lại quá nhỏ.”
Liễu Ngọc Như ngẩn người, Diệp Thế An ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cảm khái lên tiếng: “Muội nói thế sự, muội càng lớn, nghĩ càng rõ, ta càng lớn, nhưng lại nghĩ càng không rõ.”
Liễu Ngọc Như không nói gì, nàng lẳng lặng suy nghĩ về lời của Diệp Thế An, Diệp Thế An cười khổ một tiếng, quay đầu nói với Liễu Ngọc Như: “Về phòng nghỉ ngơi đi, ta về trước.”
Diệp Thế An xoay người rời đi, Liễu Ngọc Như đứng ở cửa, một lát sau, nàng cười khẽ, cũng trở về phòng.
Giường hai người ngủ nay lại trống rỗng, nàng không quen lắm. Trong đầu nàng hiện ra lời Lý Vân Thường nói với Cố Cửu Tư tối nay.
“Cố đại nhân ngài không có gia tộc làm chỗ dựa, muốn tiếp tục ở Đông Đô, ngài dựa vào cái gì?”
“Nàng ta không tồi, nhưng dù sao cũng chỉ là thương nhân, chẳng làm được gì. Cố đại nhân tiền đồ vô lượng...”
Liễu Ngọc Như mở mắt, lẳng lặng nhìn nóc giường.
Nàng tin Cố Cửu Tư, Cố Cửu Tư trọng tình nghĩa như vậy, cho dù là ai cũng chẳng thể nghi ngờ được nửa phần. Cảm giác an toàn của một nữ nhân, gần một nửa là từ chính bản thân, hơn nửa còn lại là xuất phát từ đối phương. Cố Cửu Tư đã cho nàng đủ cảm giác an toàn, nàng cũng bởi vậy mà nghĩ, muốn đưa hết những thứ tốt nhất trên đời này cho Cố Cửu Tư.
Nàng tính toán chi phí chi tiêu trong nhà, đột nhiên cảm thấy khổ sở vì bản thân vô dụng, lời Lý Vân Thường nói đâm vào tim nàng, làm nàng cảm thấy, tại Đông Đô này, bản thân vừa nhỏ bé vừa vô dụng.
Nếu nàng có nhiều tiền hơn thì tốt rồi.
Nàng nghĩ, nếu tiền của nàng đủ để mua quyền thế, đủ để bảo vệ Cố Cửu Tư, đủ để cho Cố Cửu Tư không cần sầu lo không cần lo lắng trong nguy nan, vậy là tốt rồi.
Liễu Ngọc Như suy nghĩ mãi rồi ngủ mất.
Đến ngày hôm sau, nàng sắp xếp người đi tiếp xúc với người của Hộ Bộ, buổi chiều Diệp Thế An và Thẩm Minh trở về, mang tin tức đến.
“Hôm nay ta nghe thúc phụ nói, người của Hình Bộ đã điều tra án của Lưu Xuân rồi đẩy lên, sắc mặt bệ hạ không tốt lắm.”
Diệp Thế An phân tích: “Ta đoán, e là án của Lưu Xuân càng khó nhằn hơn trong tưởng tượng của bệ hạ.”
“Cửu Tư kiểm kê ra gần hơn bốn ngàn vạn bạc trắng, báo lên chỉ có hơn ba ngàn vạn,” Liễu Ngọc Như nói, “Có lẽ thiếu hụt gần một ngàn vạn lượng bạc trắng, nếu Hình Bộ đã điều tra ra thiếu một ngàn vạn, huynh nói bệ hạ vẫn muốn bảo vệ Lục Vĩnh sao?”
“Nếu không bảo vệ, e là Hộ Bộ sẽ bất ổn. Hơn nữa bệ hạ còn có một suy tính, bệ hạ đăng cơ chưa đủ một năm, tuy Thái Hậu giúp bệ hạ đăng cơ, nhưng vậy cũng có nghĩa là thế lực bè phái cũ của Đông Đô vẫn còn, Lục Vĩnh là trợ thủ đắc lực của bệ hạ, nếu thật sự động vào Lục Vĩnh, đó là động vào trợ thủ đắc lực của bệ hạ. Một mặt, người bên cạnh bệ hạ sẽ thất vọng buồn lòng, mặt khác, e là người của bè phái cũ sẽ giữ chặt lấy vị trí Hộ Bộ không nhả.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


