Phản ứng của Cố Cửu Tư làm Lý Vân Thường ngẩn người, hình như nàng ta cũng hơi xấu hổ, ho nhẹ một tiếng rồi quay đầu nói với ngục tốt: “Ngươi đi xuống trước đi.”
Ngục tốt giả bộ không biết gì, thầm đánh giá tình hình tronh phòng giam rồi xoay người rời đi.
Sau khi ngục tốt rời đi, Lý Vân Thường mới quay đầu lại, nhìn Cố Cửu Tư nói: “Vừa nãy ta nói với ngục tốt lý do ta đến gặp Cố đại nhân là ta và Cố đại nhân là bạn cũ, cho nên muốn biểu hiện một chút cho ngục tốt xem, nhưng không ngờ đã làm phiền Cố đại nhân, xin thứ lỗi.”
Cố Cửu Tư thấy Lý Vân Thường bình thường hơn chút, hắn hơi thả lỏng cảnh giác, nhưng vẫn không quên đám người Liễu Ngọc Như vẫn ở đây, nói thẳng: “Công chúa đến đây có chuyện gì sao?”
“Nghe nói Cố đại nhân vào ngục, ta bất an nên đến thăm,” Lý Vân Thường nói, đánh giá xung quanh, cười nói, “Bây giờ thấy Cố đại nhân không có sao, trái tim cũng buông xuống rồi.”
Cố Cửu Tư nhíu mày, suy nghĩ một lát, cảm thấy lúc này không nên nói nhiều với Lý Vân Thường, bèn nói: “Công chúa có lời gì đừng ngại cứ nói thẳng.”
Hình như Lý Vân Thường không ngờ Cố Cửu Tư chẳng lòng vòng, sửng sốt một lát, sau đó cười rộ lên, nàng ta phất tay với thị nữ phía sau, sau khi thị nữ đi xuống, nàng ta quay đầu nhìn Cố Cửu Tư, do dự một lát mới chậm rãi nói: “Ta nghe nói Cố đại nhân gặp nạn liền lập tức đi tìm mẫu hậu, mẫu hậu tìm bệ hạ nghe ngóng tin tức, e là không tốt lắm. Ta sợ Cố đại nhân không thoát thân, nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể nghĩ được một cách không tính là cách, nhưng ta không biết Cố đại nhân có bằng lòng không, cho nên đến tìm Cố đại nhân nói một câu.”
“Công chúa nói đi.”
Cố Cửu Tư giơ tay ý bảo Lý Vân Thường tiếp tục, vẻ mặt suy tư. Sắc mặt Lý Vân Thường ửng đỏ, tạm dừng một lát, nàng ta chậm rãi nói: “Chắc Cố đại nhân cũng biết, đương kim bệ hạ có thể thuận lợi đăng cơ là do sự ủng hộ của mẫu hậu ta. Tuy đã thay đổi triều đại nhưng kim thượng vẫn giữ lại vị trí của ta và mẫu hậu, cũng coi như là cho thể diện. Sau khi đăng cơ, bệ hạ liền cho ta và mẫu hậu một phần lệnh bài miễn tử, gia quyến hoàng tộc chúng ta đều có thể miễn chết, giữ lại tôn vị.”
Nghe vậy, Cố Cửu Tư không hiểu: “Rốt cuộc là công chúa muốn nói gì?”
Cố Cửu Tư ngơ ngác nhìn Lý Vân Thường, một lát sau, hắn đột nhiên phản ứng lại, vội nói: “Điện hạ, ngài đừng nói chuyện lung tung.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


