Liễu Ngọc Như kể lại lời Cố Cửu Tư nói cho Chu Diệp nghe, Chu Diệp liền hiểu. Hắn gật đầu, trả lời: “Việc này ta sẽ đi tìm bệ hạ để nói, các ngươi yên tâm.”
Sau khi trở lại phủ đệ, Giang Nhu Cố Lãng Hoa Tô Uyển và mọi người đều đang chờ trong phòng, thấy nàng vào phòng, Cố Lãng Hoa vội đẩy xe lăn đến, nôn nóng nói: “Bây giờ Cửu Tư thế nào rồi?”
“Nó ở trong ngục có khỏe không?”
Giang Nhu hỏi theo, Liễu Ngọc Như gật đầu, trả lời tình huống đúng sự thật: “Con mua được người ở Hình Bộ, tạm thời không sao. Cửu Tư bảo con tìm người thử thánh ý, con cũng đã tìm Chu gia, bây giờ chúng ta cứ yên lặng chờ đợi đi, con sẽ tìm hiểu tin tức kịp thời, có bất cứ tình huống gì con đều sẽ nói trước với công công bà bà.”
Giang Nhu nghe xong lời Liễu Ngọc Như nói, nội tâm nôn nóng, bà lo trái nghĩ phải, cuối cùng nói: “Ngày mai ta và Lãng Hoa sẽ mang ít quà đến cửa, đi tìm những người quen trước kia nhờ giúp đỡ.”
Liễu Ngọc Như dừng động tác, một lát sau nàng mới gật đầu, nói: “Cũng chỉ là hy vọng bọn họ có thể quan tâm chiếu cố Cố Cửu Tư ở Hình Bộ thôi, đừng để chàng chịu khổ, tạm thời đừng đến chỗ bệ hạ nói gì, hiểu ý bệ hạ rồi nói sau cũng không muộn.”
Người nhà bàn bạc xong, Liễu Ngọc Như thấy tất cả mọi người trầm mặt, nàng bèn cười, phân phó hạ nhân bưng đồ ăn lên, nói với mọi người: “Mọi người đừng lo lắng quá, hiện giờ Cửu Tư cũng là sủng thần của bệ hạ, can tướng đắc lực của Chu đại nhân, Chu đại nhân sẽ không để chàng xảy ra chuyện như vậy, mọi người yên tâm đi.”
Nói thì nói vậy nhưng mọi người cũng gật đầu, trên bàn ăn cơm, ai cũng không ăn nhiều được miếng nào. Ăn bữa cơm này vô cùng áp lực, Liễu Ngọc Như vừa ăn vừa suy nghĩ, ăn xong, nàng đứng ở cửa một lúc rồi gọi người đến, nói với người khác: “Phái hai đội người ra ngoài, một đội đến Dương Châu điều tra về tin tức của Lạc Tử Thương nối tiếp Diệp đại ca trước đó, thuận tiện âm thầm hộ tống tên ăn xin kia đến Đông Đô. Đội khác đến Thái Châu điều tra hành vi của Lạc Tử Thương ở Thái Châu và cái chết của Chương đại sư.”
Phân phó xong, Liễu Ngọc Như đứng ở cửa, nàng không nói gì một lúc lâu, cứ nhìn theo hướng nhà giam của Hình Bộ, mãi đến lúc Ấn Hồng gọi nàng, nàng mới phản ứng lại. Ấn Hồng nhìn nàng, thấp thỏm nói: “Phu nhân, ngài cũng mệt mỏi rồi, về nghỉ ngơi một chút đi.”
Liễu Ngọc Như lắc đầu, xua tay nói: “Ta đến cửa hàng xem đã.”
Lúc Liễu Ngọc Như đang bận rộn, Hoa Dung đã mở cửa hàng ở Đông Đô, Liễu Ngọc Như đến cửa hàng, người làm của Hoa Dung đang đóng cửa lớn lại, thấy Liễu Ngọc Như, mọi người vui vẻ nói: “Chủ nhân đến rồi.”
Liễu Ngọc Như cười, nàng đi vào trong cửa hàng, xem tình huống bên trong.
Hiện giờ cửa hàng Đông Đô chủ yếu là Diệp Vận quản lý, Vân Vân bận đi đàm phán chuyện mở chi nhánh ở các châu khác, sau khi vào cửa, Liễu Ngọc Như hỏi Diệp Vận tình huống làm ăn gần đây, Diệp Vận kiên nhẫn đáp, Liễu Ngọc Như mặt không biểu tình nghe xong, gật đầu nói với Diệp Vận: “Dạo gần đây muội vất vả rồi, ta đi làm sổ sách đây.”
Diệp Vận đáp lời, sai người mang sổ sách đến, Liễu Ngọc Như cầm sổ sách, ngồi trong phòng nhỏ.
Trong phòng nhỏ là bàn ghế nàng quen dùng, Diệp Vận đặt sổ sách bên cạnh nàng, thắp đèn cho nàng, sau đó nói: “Vậy ta dẫn người đi sửa sang lại nhà ở.”
Liễu Ngọc Như “Ừ” một tiếng, không nhiều lời, Diệp Vận đi ra ngoài, Liễu Ngọc Như nghe thấy tiếng cửa đóng lại, đột nhiên cảm thấy vô cùng an ổn. Nơi này giống như cảng tránh gió cho một mình nàng, nàng cởi giày, ngồi lên ghế, cuộn tròn lại, ôm bàn tính vào trong ngực.
Thật ra nàng đã đọc sổ sách vô số lần, nhiều lắm là sổ sách hôm nay chưa kiểm toán xong, nhưng Cố Cửu Tư vào nhà giam, nàng làm xong tất cả mọi việc rồi, khoảnh khắc này, ôm bàn tính ngồi trong phòng nhỏ của mình, rốt cuộc nàng mới có một chút cảm giác an toàn.
Nàng nghe tiếng mưa rơi nhỏ bên ngoài, sắp hè, mưa rơi bất ngờ. Liễu Ngọc Như ôm bàn tính, chậm rãi nhắm mắt lại, ngủ gật.
Diệp Vận ở bên ngoài kiểm kê hàng hoá xong, bảo người sắp xếp hàng hoá, sau đó quay đầu lại mới phát hiện Ấn Hồng vẫn đứng ở cửa, nàng đi đến cửa, nhìn phòng trong đốt đèn, nhỏ giọng nói: “Ngọc Như tỷ vẫn chưa ra ngoài à?”
Ấn Hồng lắc đầu, Diệp Vận nhíu mày: “Ngày nào tỷ ấy cũng đến kiểm toán sổ sách, không nên lâu như vậy mới đúng.”
Nghĩ ngợi, Diệp Vận lại nói: “Tỷ ấy ăn gì chưa?”
“Chưa hề động đũa.”
Ấn Hồng thở dài: “Diệp tiểu thư, ngài đi khuyên ngài ấy đi, cô gia xảy ra chuyện, ngài ấy không thể như vậy.”
Diệp Vận trầm mặc một lát, sau đó nói: “Ngươi đi chuẩn bị một bát rượu nhưỡng viên để ta mang vào.”
Ấn Hồng vâng lời, Diệp Vận đứng ở cửa một lúc lâu, Ấn Hồng bưng rượu nhưỡng viên đến, Diệp Vận nhận rượu nhưỡng viên, gõ cửa, thấy bên trong không có phản ứng gì, nàng ấy lập tức đẩy cửa đi vào.
Liễu Ngọc Như cuộn tròn thân mình, ôm bàn tính, ngủ trên ghế, đầu nàng nhẹ nhàng dựa vào góc ghế dựa, nhìn qua nhỏ nhỏ gầy gầy, làm người yêu thương.
Diệp Vận đứng đó một lúc lâu, nhẹ nhàng buông rượu nhưỡng viên xuống, lấy một tấm chăn đắp lên người Liễu Ngọc Như, sau đó lấy một cuốn sách từ trên kệ sách bên cạnh xuống, ngồi một bên lẳng lặng đọc. Một lúc sau, Liễu Ngọc Như mơ mơ màng màng tỉnh dậy, thấy Diệp Vận đang đọc sách, nàng vội vàng bật dậy, hoảng hốt nói: “Giờ nào rồi?”
“Giờ Tý.” Diệp Vận cười, nàng ấy buông sách xuống, đẩy rượu nhưỡng viên qua cho Liễu Ngọc Như, dịu dàng nói, “Ta nghe Ấn Hồng nói tỷ chưa ăn gì, tỷ ăn vài thứ trước đi.”
Liễu Ngọc Như nhìn rượu nhưỡng viên trước mặt, nàng lẳng lặng nhìn, một lát sau, nàng thở dài, đặt bàn tính lên bàn, cầm lấy cái muỗng: “Trước kia nếu ta không vui, muội sẽ đưa cho ta một bát rượu nhưỡng viên, bây giờ ta trưởng thành rồi, rượu nhưỡng viên cũng không thể làm ta tiêu sầu.”
Diệp Vận nghe vậy bật cười, Liễu Ngọc Như vừa ngủ một giấc, rốt cuộc cũng có thể ăn được chút ít. Diệp Vận lẳng lặng nhìn nàng, chậm rãi nói: “Ta có nghe nói về chuyện của Cố đại nhân ở chỗ ca ca, thật ra tỷ cũng đừng quá lo lắng, có Chu đại nhân và thúc phụ của ta bảo đảm, tính mạng của Cố đại nhân sẽ không sao. Có tệ hơn thì cũng chỉ là tước chức quan, bây giờ trong nhà có nữ Thần Tài như tỷ rồi, tước thì tước, không phải đi theo tỷ làm ăn cũng tốt sao? Vốn là xuất thân thương nhân, có ca ca chăm sóc chiếu cố các ngươi, không cần cố chấp phải làm quan. Tỷ nói xem có đúng không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


