Liễu Ngọc Như không nói gì.
Liễu Ngọc Như hiểu ý Cố Cửu Tư, nàng trầm ngâm một lát, nói: “Nếu bệ hạ có ý muốn bảo vệ ông ta, vậy ta phải làm gì?”
Nếu bệ hạ có ý bảo vệ ông ta, vậy chúng ta không thể nghĩ theo hướng điều tra án.”
Cố Cửu Tư quyết đoán mở miệng: “Chuyện nàng phải làm, đầu tiên là phải tìm được một người chịu tội, chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ coi như không có, nhưng phải xử lý. Tiếp theo nàng phải đi nói chuyện với Lục Vĩnh, tìm được lợi thế đàm phán, nghĩ cách làm Lục Vĩnh từ bỏ suy nghĩ dẫn mầm tai hoạ đến chỗ ta.”
Cố Cửu Tư trầm mặc một lát, nghĩ ngợi, hắn nói tiếp: “Hoặc là làm người phía sau Lục Vĩnh từ bỏ suy nghĩ này.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
