Nghe thấy lời này, Cố Cửu Tư liền cảm thấy đau đầu.
Không chỉ có hắn đau đầu, mọi người trên triều đình đều cảm thấy đau đầu.
Phạm Hiên lên tiếng, Chu Cao Lãng phụ họa, những nhân vật có quyền đều không nói gì, một quan thất phẩm như ngươi đứng ra lộn xộn cái gì?
Lạc Tử Thương không thích hợp để làm thái phó, có ai không biết chứ? Nhưng nếu Phạm Hiên đã mở miệng, hiển nhiên là đã có giao dịch của ông ấy, tất nhiên cũng không phải chuyện có thể nói tuột ra gì, Diệp Thế An ngăn cản như vậy, tất cả mọi người đều xấu hổ.
Phạm Hiên ngồi trên cao, không nói gì một lúc lâu, hỏi tiếp thì không phải, không nói gì cũng không phải. Còn Diệp Thế An đứng trên triều đình, quật cường không nhúc nhích, dáng vẻ liều chết máu bắn đại điện cũng phải can gián làm Cố Cửu Tư và Thẩm Minh nhìn mà tim co lại.
Một lúc sau, Cố Cửu Tư ho nhẹ một tiếng, đi ra nói: “Bệ hạ, thần và Diệp đại nhân đều xuất thân từ Dương Châu, hiểu biết Lạc công tử vài phần, Lạc công tử tài học có thừa, nhưng ủy nhiệm làm Thái Tử thái phó, e là không ổn, xin bệ hạ suy nghĩ thêm, có điều thần và Diệp đại nhân còn trẻ, không bằng bệ hạ suy nghĩ sâu xa, cũng chỉ là kiến nghị, mong bệ hạ suy xét.”
Tuy rằng lời này như đặt mình và Diệp Thế An cùng một chỗ, nhưng lại cho Phạm Hiên một cái bậc thang, đặt quyền quyết định vào tay Phạm Hiên, sắc mặt Phạm Hiên hơi hoãn, đang định nói thêm, bỗng thấy Diệp Thế An định mở miệng. Nhưng đúng lúc này Cố Cửu Tư lại vô cùng quyết đoán, nhấc chân dẫm lên chân Diệp Thế An, Diệp Thế An đau đến nỗi suýt thì hét lên, rồi lại ngậm chặt miệng theo bản năng, đúng khoảnh khắc này, Phạm Hiên liền nói: “Cố ái khanh nói rất đúng, chuyện này trẫm sẽ suy xét thêm.”
Nói xong Phạm Hiên cũng không cho mọi người nghị luận gì nữa, phất tay, tuyên bố hạ triều.
Diệp Thế An bị Cố Cửu Tư dẫm chân, Cố Cửu Tư và Thẩm Minh đỡ hắn, khập khiễng đi ra ngoài, lên xe ngựa, Cố Cửu Tư đỡ Diệp Thế An ngồi xuống, khuyên Diệp Thế An: “Sau lưng Lạc Tử Thương là Dương Châu, bây giờ lòng bệ hạ đặt hết lên người Lưu Hành Tri, chắc chắn nghĩ chỉ cần ổn định Dương Châu là được, không có khả năng sẽ làm gì với Lạc Tử Thương, ta biết huynh có khúc mắc với Lạc Tử Thương, nhưng quả thực hôm nay không phải cơ hội ra mặt…”
“Vậy là khi nào?”
Diệp Thế An đột nhiên đề cao giọng, gầm lên: “Lúc cha ta chết, ta không nói gì,” Diệp Thế An đỏ mắt, hắn nhìn Cố Cửu Tư chằm chằm, “Vận Nhi bị nâng vào cửa sau nhà Vương gia từ kiệu nhỏ, ta cũng không kích động. Nhưng đây không phải Dương Châu, ta không chịu sự quản thúc của hắn, ta đang ở Đông Đô! Thúc phụ ta nhậm chức ngự sử đại phu, ta là quan viên của Trung Thư Môn, ngươi còn nói với ta rằng ta phải kiên nhẫn? Đây rốt cuộc là kiên nhẫn hay là yếu đuối?! Hôm nay ta không ngăn hắn lại, sau này còn có thể ngăn hắn sao?!”
“Hắn muốn làm gì ngươi không hiểu sao? Ta không hiểu sao? Thái Tử thái phó? Hắn đang đánh cuộc lên người Phạm Ngọc, lòng Tư Mã Chiêu người qua đường cũng biết! Nếu hắn thật sự trở thành Thái Tử thái phó, phụ tá Phạm Ngọc đăng cơ, chúng ta còn có thể lật đổ hắn sao?! Mơ tưởng!”
Trong xe ngựa không ai nói chuyện, qua một lúc sau, Thẩm Minh chậm rãi nói: “Thật ra… ta cảm thấy Thế An ca nói rất đúng.”
“Vậy các ngươi định làm gì?”
Cố Cửu Tư nâng mắt nhìn bọn họ, bình tĩnh nói: “Bệ hạ đã quyết định, bây giờ huynh làm hắn mất mặt trước tất cả mọi người như vậy, hôm nay không mất chức quan là đã tốt lắm rồi, huynh còn muốn nói gì?”
“Vậy ta sẽ mở to mắt xem hắn có được một bước lên trời như ý hắn không?!”
Diệp Thế An nhìn Cố Cửu Tư chằm chằm: “Cố Cửu Tư, ta cho rằng ngươi là nam nhi tâm huyết, không ngờ cũng chỉ yếu đuối như vậy.”
Cố Cửu Tư bị lời này làm cho nghẹn lại, sau đó giải thích: “Ta không phải…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

